Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel (Chương 31 ~ 60) - Chương 34: Che giấu bản chất

Chương 34: Che giấu bản chất

Enjoy!

---------------------------------

Che giấu bản chất

“Được rồi, cô có một tin vui dành cho các em.”

“Tin vui ạ?”

“Có chuyện gì thế, Aizawa-sensei?”

Trong tiết sinh hoạt sáng, Aizawa-sensei đột ngột cất lời như vậy.

Đã gọi là tin vui thì hẳn là chuyện tốt với bọn tôi rồi… chứ nếu không, chẳng ai lại dùng cách nói đó làm gì.

“Các em đã nhập học vào trường Cao trung Joushou này được hơn một tuần. Cô nghĩ là mọi người cũng đã phần nào quen với bầu không khí của trường và nhịp học tập rồi.”

Quả thật là thế…

Vài người trong lớp gật đầu đồng tình.

Dù tôi bị đẩy vào vị trí lớp phó một cách khá bất ngờ, nhưng nhờ có Rion nên cũng dần quen, hơn nữa còn hòa nhập khá tốt với tập thể lớp.

Dù chẳng hiểu sao lại xuất hiện cái gọi là “đội cận vệ” nghe rất ngớ ngẩn, nhưng nhìn chung, một khởi đầu cho cuộc sống mới như thế này cũng có thể xem là suôn sẻ.

“Vì vậy—cô nhắc lại lần nữa, đây là tin vui.”

Tôi có cảm giác như nghe thấy đâu đó tiếng nuốt nước bọt.

Không chỉ riêng ai, chính tôi cũng tò mò không biết rốt cuộc là chuyện gì… Và rồi, lời tiếp theo vang lên.

“Đầu tuần sau, nhà trường sẽ tổ chức một bài kiểm tra năng lực đột xuất.”

“…………”

“……Kiểm tra?”

“……Hả?”

…Kiểm tra? Ủa, thế còn tin vui đâu?

Khóe môi Aizawa-sensei nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý—giống hệt như một trò trêu chọc vừa thành công. Nhưng vì cổ là mỹ nhân nên trông lại cực kỳ hợp.

Sau khi nghe thông báo, bầu không khí trong lớp chùng xuống thấy rõ, như thể một làn sóng thất vọng đang lặng lẽ lan ra.

“Tin vui mà lại là kiểm tra á…”

“Hình như sensei thích hành hạ tụi mình thì phải.”

“Gu xấu ghê…”

“Này, nói gu xấu thì hơi quá rồi đó.”

Xin lỗi… tôi cũng hơi nghĩ thế thật.

Trường Cao trung Joushou đúng là ngôi trường có điểm chuẩn cao, tương lai sau khi tốt nghiệp cũng rộng mở—điều đó đã được nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần.

Nhưng nói vậy không có nghĩa là học sinh ở đây toàn những kẻ mê học. Thực tế thì số người thích học cũng không nhiều đến thế.

“Kiểm tra năng lực thì khác với kiểm tra định kỳ nhỉ?”

“Khác hay không thì cũng có chạy được đâu.”

“Chắc chỉ là ôn lại kiến thức cấp hai thôi mà? Dễ ợt.”

Có người hoàn toàn không nao núng trước hai chữ kiểm tra năng lực…

Ít nhất, phản ứng của lớp tôi chia ra rất rõ: một nửa bình thản, nửa còn lại thì thấy phiền phức.

Nhưng khung cảnh này, với tôi, lại mang một cảm giác quen thuộc lạ kỳ.

Dù ở đâu, trong bất cứ ngôi trường nào, cũng luôn có người ghét kiểm tra, có người thấy việc học thật rườm rà.

Và thật đáng nể khi những con người như thế lại cùng tụ họp tại đây—hoặc là kiểu “lười nhưng giỏi”, hoặc là kiểu như tôi, phải cắm đầu cắm cổ học mới có thể đỗ vào.

(Thật ra thì cũng đáng nể thật. Không biết họ là dạng giỏi sẵn hay giống mình—phải cố đến kiệt sức mới đứng được ở đây nhỉ?)

Nhân tiện thì… tôi cũng thấy hơi phiền một chút.

Dù sao đi nữa, đã thông báo rồi thì cũng không tránh được. Việc tuần sau có kiểm tra năng lực là chuyện chắc như đinh đóng cột.

Có điều, xem ra Aizawa-sensei vẫn còn điều muốn nói.

“Ở trường chúng ta, không chỉ dán danh sách mười học sinh đứng đầu mỗi lớp, mà tổng điểm và điểm trung bình của từng lớp cũng sẽ được công khai. Lớp nào đứng hạng nhất toàn khối—nghe nói hiệu trưởng sẽ có quà.”

Ồ… ra là vậy.

Cái này thì tôi chưa biết, nhưng nghĩ kỹ thì cũng là một cách khá hiệu quả để khơi dậy tinh thần ganh đua của học sinh.

(……Nghe cứ như mấy trường học trong thế giới khác ấy.)

À khoan… với tôi thì đây chẳng phải thế giới khác à?

Thế giới này gần như giống hệt hiện thực nơi tôi từng sống—không có ma pháp, không có kiếm và phép thuật.

Nhưng dù là một thế giới quen thuộc đến vậy, việc được trải nghiệm những sự kiện mà trước đây chưa từng gặp… cũng nên tận hưởng chứ. Dù sao cũng đã đến đây rồi.

“Thế rốt cuộc là được tặng gì ạ?!”

“Cái đó thì ai mà biết. Có khi là phiếu ăn miễn phí ở căn-tin trong một tháng, hoặc cũng có thể là đặc quyền nhận trước món tráng miệng giới hạn.”

Toàn đồ ăn thôi à… Tôi thầm nghĩ vậy, rồi ngay lập tức nhận ra mình nông cạn biết bao.

Mấy cậu con trai phản ứng mạnh với phiếu ăn miễn phí, còn khi nhắc đến món tráng miệng giới hạn thì… ánh mắt các bạn nữ bỗng bừng lên.

Không—không phải là lấp lánh nữa, mà là đang bốc cháy luôn rồi!

“Đúng là đơn giản thật đấy.”

Ơ kìa, giờ đến lượt sensei nói câu đó sao?!

Nhưng nhìn phản ứng hào hứng của cả lớp, cô ấy còn khẳng định chắc nịch là sẽ có quà thật. Mà đã có thì… tôi cũng muốn nhận chứ.

Dù hộp cơm thường ngày đã là ngon nhất thế giới rồi, nhưng đồ ăn ở căn-tin nghe nói cũng rất đỉnh. Miễn phí thì càng không có lý do gì để từ chối.

“À mà nói thêm—thứ hạng sẽ được các lớp khác biết hết. Đặc biệt là lớp bên cạnh. Cô không ưa ông chủ nhiệm lớp đó, nên lần này các em cứ xếp hạng cho rõ ràng vào.”

“Sensei, nói thế có ổn không vậy…?”

“Ổn chứ. Thế giới người lớn bẩn thỉu hơn các em tưởng nhiều. Nhớ lấy điều đó.”

Rốt cuộc là có thù oán gì vậy…

Nhìn cô ấy vừa bẻ khớp tay vừa lộ ra vẻ đầy sát khí, chẳng ai trong lớp dám hỏi thêm câu nào.

Vậy là, sau thông báo về bài kiểm tra đột xuất, buổi học vẫn tiếp diễn như thường lệ—

Nhưng sự thay đổi thực sự… lại bắt đầu từ sau giờ tan học.

“Nè nè, tớ nhất định muốn có phiếu ăn miễn phí đó, nên cùng nhau học nhóm đi!”

“Ý hay đấy. Tousaka-san, cậu có thể dạy bọn mình được không?”

Các bạn nữ trong lớp vừa nói vừa vây quanh Rion.

Rion lộ vẻ lúng túng, mỉm cười gượng gạo, rồi khẽ liếc sang phía tôi như hỏi giờ phải làm sao đây.

Khác với những người khác, chỉ có Asumi-san là im lặng đứng nhìn. Có lẽ với cô ấy, chỉ cần làm theo quyết định của Rion là đủ.

“…Ừm, chắc tớ cũng tham gia vậy.”

Nghĩ thế, tôi gật đầu về phía Rion. Cô ấy cũng gật lại, rồi nhẹ nhàng cất tiếng.

“Vậy thì… chúng ta sẽ tổ chức học nhóm, ai muốn tham gia thì đăng ký nhé.”

Dĩ nhiên không phải ai cũng ở lại được vì còn câu lạc bộ hay việc riêng. Cuối cùng, số người tham gia chỉ còn hơn mười người cả nam lẫn nữ.

Akihiro và Takeshi đã về trước vì có việc, những nam sinh còn lại bên cạnh tôi chỉ có Wada-kun và vài người bạn của cậu ấy.

“Tớ đoán ngay là nếu bạn thanh mai trúc mã của cậu ở lại thì cậu chắc chắn cũng ở lại mà, Rokudou-kun!”

“Vậy à.”

“R… rất mong được giúp đỡ…!”

“Ừ, cùng cố gắng nhé.”

Thế là buổi học nhóm nho nhỏ bắt đầu với những người ở lại.

Không chỉ tôi, mà ngay cả Wada-kun và mấy cậu kia cũng hầu như chẳng nói chuyện được với các bạn nữ, nên bầu không khí có phần gượng gạo… Nhưng sự hiện diện của Rion và Asumi-san đã khiến mọi thứ dịu đi hẳn.

Dù không xuất sắc bằng Rion, Asumi-san cũng rất thông minh, lại tinh ý quan sát bên này, chủ động giảng giải những chỗ khó hiểu cho mọi người.

“Nagi-kun, cậu có chỗ nào chưa hiểu không?”

“Không, hiện tại thì ổn rồi.”

Tôi cười khổ khi thấy Rion cứ quan tâm thái quá đến mình, đồng thời cố lờ đi ánh mắt đầy phấn khích của Wada-kun hướng về phía này… Và cứ thế, buổi học nhóm của ngày hôm nay khép lại.

Phần lớn thời gian Rion chỉ đứng giảng bài, nhưng xem ra cô ấy khá hài lòng. Thấy các bạn nữ tiếp thu nhanh, ánh mắt Rion ánh lên vẻ thỏa mãn.

“Trông có vẻ vui nhỉ?”

“Ừ. Không chỉ vì họ tiếp thu rất nhanh, mà việc được nhận những lời cảm ơn chân thành, không chút giả dối… thực sự khiến người ta thấy dễ chịu.”

“Nghe cũng hợp lý thật… Nói cách khác, với Rion thì mấy bạn đó là người tốt?”

“Có thể nói như vậy.”

Nhìn nụ cười khẽ nở trên môi Rion, tôi cũng thấy vui theo. Chỉ cần cô ấy cảm thấy vui là đủ rồi.

Và đúng lúc tôi định cùng Rion về nhà—

“A, người đằng kia chẳng lẽ là~!”

“Hửm?”

“Ồ, giọng nói này là…”

Nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, tôi quay lại—một bộ ngực đồ sộ đang… rung lắc.

Không, không phải thế—là một bộ ngực lớn đang lắc lư dữ dội khi chạy về phía này… Rắc!—khỏi phải nói, chân tôi đã bị Rion giẫm mạnh một cái.

Nhưng mà… cái đó thì ai mà chẳng lỡ nhìn một chút chứ.

“Xin lỗi… cái đó thì tớ nhìn thật.”

“Thẳng thắn ghê… nhưng tớ hiểu cảm giác của cậu. Trước cũng đã nói rồi mà.”

“Vậy thì đừng giẫm chân tớ nữa được không?”

“Đây là vấn đề cảm xúc.”

Ra vậy à…

Người đang chạy đến chính là Saijou-san—cô nàng được đồn đại là idol áo tắm với vô số lời tỏ tình kể từ khi nhập học đến nay.

Trước đây tôi từng vô tình va phải cô ấy, nhưng từ sau lần đó đến giờ thì chưa hề nói chuyện lại.

“Ha~ quả nhiên là cậu mà! Tousaka-san, đại diện tân sinh đó!”

“Chào cậu, Saijou-san. Tớ đã nghe danh cậu từ lâu rồi.”

“Ể!? Danh gì cơ!? Không phải là tin đồn xấu chứ!?”

“Cái đó thì… ai biết được nhỉ?”

Saijou-san liên tục thay đổi biểu cảm, rồi ánh mắt cô ấy dừng lại nơi tôi.

“Cậu là… người lần trước tớ va phải đúng không!”

“À, ừ… đúng rồi.”

Giọng cô ấy hơi lớn, làm tai tôi ong lên một chút…

“Hôm đó tớ vội quá nên… thật sự xin lỗi nhé!”

“Không sao đâu, may là cả hai đều không bị thương. Tớ cũng xin lỗi.”

“À, cậu không cần xin lỗi vậy đâu… mà cứ thế này thì chẳng bao giờ xong mất. Thôi nhé, tiết mục xin lỗi đến đây là kết thúc!”

Saijou-san giống như sở hữu cả một bảng cảm xúc trong người—và nguồn năng lượng tươi sáng ấy khiến những người xung quanh cũng bất giác mỉm cười.

À… ra đây chính là sức hút của một idol sao, tôi thầm cảm thán.

Nhưng… chỉ có một người là khác.

Rion đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn Saijou-san không rời mắt.

Ánh nhìn ấy giống như đang cố gắng bóc tách, soi rọi bản chất thật sự ẩn giấu bên trong cô ấy…

Phải rồi, hẳn là Rion đã cảm nhận được điều gì đó.

(Hình như trước đây cậu ấy từng nói, chỉ cần quan sát thì sẽ phát hiện ra thứ thú vị thì phải.)

Tôi chợt nhớ lại lời Rion từng nói.

Dù hiện tại vẫn chưa thấy rõ điều gì… nhưng không hiểu sao tôi lại bắt đầu tò mò—

Rốt cuộc, Saijou-san đang che giấu điều gì đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!