Chương 98 - Kẻ ngốc mà chăm chỉ thì còn cứu được, còn ngốc mà lại còn lười thì đúng là vô phương cứu chữa
Giờ nghỉ trưa.
Nếu là bình thường, đây sẽ là khoảng thời gian hai đứa thong thả thưởng thức hộp bento tự làm của Mogami-san... nhưng hôm nay, sau khi vội vàng ăn xong, chúng tôi đã có mặt tại thư viện.
Nói thật lòng thì, vì đó là hộp bento tự tay cô ấy chuẩn bị nên tôi đã muốn nhâm nhi thưởng thức thật kỹ cơ.
Thế nhưng, tình hình hiện tại không cho phép chúng tôi thảnh thơi như vậy.
「T-Tệ rồi Sato-kun... Chắc hôm nay tớ lại bị điểm liệt mất thôi」
Chuyện là thế này.
Mới vài ngày trước, Mogami-san vừa bị điểm liệt trong bài kiểm tra môn toán và phải ở lại học bổ túc.
Vậy mà nghe đâu bài kiểm tra lại sau buổi bổ túc đó cô ấy vẫn không qua nổi, nên hôm nay lại tiếp tục bị réo tên đi học thêm lần nữa.
Có vẻ như nếu không đạt trên điểm trung bình thì buổi bổ túc này sẽ không bao giờ kết thúc.
Tất nhiên, không phải giáo viên cố ý làm khó dễ gì đâu. Ngược lại, thầy giáo dạy toán đang cố tạo điều kiện cứu vớt bằng cách cho kiểm tra lại để học sinh không bị dính điểm quá thấp. Nếu lần này điểm số vẫn không nhích lên nổi thì thành tích sẽ tệ hại lắm. Chuyện này ảnh hưởng trực tiếp đến việc học lên cao nên Mogami-san đang cuống cuồng hết cả lên.
「Thầy đã nói với tớ thế này... 『Kẻ ngốc mà chăm chỉ thì còn cứu được, chứ cái hạng đã ngốc mà lại còn lười thì đúng là vô phương cứu chữa』」
「C-Chát chúa thật đấy」
Dù lời lẽ có hơi cay nghiệt, nhưng thực tế là Mogami-san dù đã nỗ lực hết mình vẫn bị điểm liệt, nên có lẽ thầy giáo cũng thấy bó tay rồi.
「Từ hồi tiểu học tớ đã cực kỳ dở trong việc tính toán rồi... Ư ư~ không lẽ tớ sẽ bị ở lại lớp sao?」
「Đừng bỏ cuộc. Tớ sẽ giúp cậu một tay, chúng ta cùng cố gắng nhé」
Tôi nghĩ chỉ dính điểm liệt một môn thì vẫn còn cách xoay xở.
Tuy nhiên, xét về lâu dài, việc đối diện với nó một cách nghiêm túc vẫn là điều nên làm.
(Mà thực ra, thành tích của tôi cũng chẳng phải xuất sắc gì cho cam)
Chỉ số của một kẻ mang tên Sato Satoru thì đâu đâu cũng chỉ ở mức bình thường.
Vị trí quen thuộc là suýt soát dưới trung bình hoặc nhỉnh hơn một chút. Nếu tất cả các môn đều bằng chằn chặn mức trung bình thì lại thành ra quá đặc biệt, đằng này nó cứ lên xuống tùy theo môn học, đúng là phản ánh chính xác con người tôi. Vốn dĩ, tôi chẳng ở trình độ có thể đi dạy bảo người khác.
Thế nhưng, vì Mogami-san lại đang ở vị trí quá thấp nên vẫn có những việc mà tôi có thể giúp được.
「Satou-kun. X là cái gì thế này...?」
「Là biến số đấy」
「Biến... số?」
A, hỏng rồi.
Cô ấy có vẻ hoàn toàn không hiểu khái niệm về biến số là gì.
Mogami-san vốn tỏa ra khí chất của một học sinh ưu tú, nên việc bắt gặp khía cạnh ngốc nghếch này của cô ấy đúng là hiếm thấy.
(... Mà thế này trông cũng đáng yêu thật)
Cái bộ dạng ngơ ngác vì chẳng hiểu gì của cô ấy trông cũng không tệ chút nào.
Mogami-san làm gì cũng thấy cuốn hút. Quả không hổ danh là cô gái hội tụ mọi sở thích của tôi.
「Giải thích về biến số thì... dù có nói bây giờ cũng không kịp cho bài kiểm tra sau giờ học đâu」
「L-L-L-Làm sao bây giờ!?」
Mogami-san bắt đầu hoảng loạn.
Trong cơn bối rối, cô ấy cuống cuồng lật trang sách giáo khoa lia lịa. Này này, có lật nữa thì cũng không giải quyết được vấn đề đâu.
Ừm. Đúng là cô gái này nghiêm túc quá mức mà.
Cô ấy cứ muốn vượt qua bài kiểm tra bằng cách học tập chính quy, bài bản.
「Không còn cách nào khác cậu phải học vẹt thôi」
Nhưng riêng lần này, nếu chỉ để lấy điểm thì không nhất thiết phải đi theo con đường chính đạo. Tất nhiên tốt nhất vẫn là học để hiểu sâu kiến thức. Thế nhưng thời gian không còn nhiều nữa, chúng tôi buộc phải dùng chiêu trò để đối phó với tình thế này thôi.
「Nội dung bài kiểm tra lại thường giống hệt nhau, nên chi bằng cậu cứ học thuộc luôn đáp án và các bước giải trung gian cho nhanh」
「Hả? Làm chuyện gian lận như thế có ổn không...?」
Đúng là một cô gái ngoan ngoãn mà.
Nhưng chính vì thế mà thầy giáo Toán mới than vãn về cô ấy mãi đấy.
Phía giáo viên cũng sẽ gặp rắc rối nếu học sinh bị điểm quá thấp. Vì vậy, họ thường cố ý giữ nguyên nội dung bài kiểm tra lại.
「Phải làm thôi. Nếu không thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ cùng nhau đi ăn mì ramen được đâu」
Bản thân tôi cũng muốn Mogami-san sớm được tự do.
Tôi đã hứa sẽ đưa cô ấy đi ăn ramen. Tôi vẫn đang giữ lời hứa đó bằng cách nhịn ăn ramen bấy lâu nay. Vì vậy, tôi tuyệt đối không thể để cô ấy bị dính điểm liệt thêm nữa.
「Đúng thế nhỉ...! Vì Sato-kun, tớ sẽ cố gắng!」
「Quyết tâm thế là tốt. Còn việc đối phó với kỳ thi chính thức thì sau này hai đứa mình cùng ôn lại sau cunxgd dược. Trước mắt cứ vượt qua bài kiểm tra này đã」
「Ừm!」
Sau khi thống nhất phương án, Mogami-san bắt đầu dán mắt vào tờ đề kiểm tra cũ.
Ngoài môn toán ra thì thành tích của cô ấy thực sự rất khá. Những môn thiên về học thuộc lòng xem ra là thế mạnh của cô ấy. Nếu chỉ là ghi nhớ thì chắc không vấn đề gì.
Tuy nhiên, để nhớ được từng câu từng chữ của tất cả các bài thì thời gian có vẻ hơi eo hẹp.
「Câu này tổng cộng có chừng này ý, còn câu cuối cùng thì cậu không cần giải đâu... rồi thì còn cái này…」
Tôi bắt đầu lọc ra những phần có trọng số điểm lớn và dễ nhớ để cô ấy tập trung học thuộc lòng vào đó.
Cứ thế, hai đứa cùng nhau nỗ lực học tập suốt giờ nghỉ trưa.
...Ngồi cạnh nhau trong thư viện để ôn thi sao.
Cảm giác đúng chất thanh xuân vườn trường ấy nhỉ, trông cũng không tệ chút nào.
Dạo này tôi cảm thấy mình hơi bị "thiếu hụt năng lượng Mogami", nên đây đúng là một đợt nạp năng lượng tuyệt vời.
Dù rằng ngày nào tới giờ nghỉ trưa hai đứa cũng gặp nhau, không hẳn là thời gian giao lưu bị ít đi.
Thế nhưng, khoảng thời gian này đối với tôi vẫn là vô giá và cực kỳ quan trọng.
Ở bên cạnh Mogami-san, tôi cảm thấy tâm hồn mình thực sự được bình yên.
Quả nhiên đối với tôi, cô ấy là sự tồn tại đặc biệt hơn bất cứ ai, và lại một lần nữa tôi cảm nhận được sâu sắc điều đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
