Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

516 6313

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

(Hoàn thành)

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Thâu Lai Phù Sinh

Kiếp trước, anh nhu nhược, vô năng lại tự ti, trượt dài thành một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì, vậy mà bên cạnh lại có một người bạn gái dịu dàng, xuất chúng. Ngày chia tay, anh bị chính ngườ

426 6959

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

(Hoàn thành)

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Mizushima Satori

(Lưu ý: Phần tóm tắt này dùng để gửi dự thi, bao quát toàn bộ câu chuyện nên có chứa spoil nội dung tình tiết)Tsurugi Kaito có hai người bạn thuở nhỏ, một là Kisaragi Alan hai là Kisaragi Ellen, chị g

50 1190

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Hoàn thành)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

256 4137

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

(Đang ra)

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Bách Hợp Lương Tử

“Cô hành hạ tôi như vậy, rốt cuộc là vì hận tôi, hay là vì yêu tôi?”

36 630

Chương 98 - Phí "xem" quần lót là 1000 yên

Chương 98 - Phí "xem" quần lót là 1000 yên

「Không được rồi」

Sau khi quay xong đoạn video từ một góc thấp hơn thường lệ, tôi nhìn vào màn hình và không kìm được một tiếng thở dài.

「Lộ liễu quá. Phải tiết chế lại thôi」

「…Ư~!」

Trước lời của tôi, Himuro-san đỏ bừng mặt, nắm chặt nắm đấm.

Chắc là cô ấy xấu hổ lắm. Tuy nhiên, vì đây là vấn đề quan trọng nên tôi không nể nang mà nói thẳng.

「Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa thì cô mới hiểu? Chúng ta không nhất thiết phải cho viewer thấy quần lót thật hiểu không? Hãy làm sao cho nó cứ mập mờ kiểu 'sắp thấy đến nơi rồi' ấy」

「N-Nếu làm được việc đó thì tôi đã chẳng phải khổ sở thế này rồi」

Đúng là vậy.

Nãy giờ chúng tôi đang rất khó khăn để chinh phục cái ranh giới mong manh đó.

Bản thân cô ấy chắc chắn cũng chẳng muốn lộ ra, nhưng xem ra việc kiểm soát chuyển động của tà váy là điều quá khó. Dù đã thử đi thử lại nhiều lần, kiểu gì đến một lúc nào đó nó cũng quá hở hang.

「…Cứ thấy bực mình kiểu gì ấy. Thật không cam tâm khi để Satokin nhìn thấy mấy chuyện thế này」

「Cứ yên tâm đi. Tôi chẳng có hứng thú đâu」

「Cả cái thái độ thờ ơ đó của cậi nữa! Nếu là Sak-kun thì cậu ấy đã đỏ mặt tía tai vì ngượng rồi…. Cảm giác như mình đang bị lỗ vậy」

Việc sắc mặt tôi không hề thay đổi dường như cũng là một yếu tố khiến cô ấy bất mãn.

Nói thì nói vậy, nhưng bảo một kẻ không hề hưng phấn từ tận đáy lòng như tôi phải diễn thì xem ra hơi khó.

「A. Đúng rồi, cậu phải trả tiền đi chứ. Coi như là phí vì đã nhìn thấy quần lót của tôi」

「Cô bỏ mấy cái trò kiểu Sugar Baby mới nổi đó đi, đã bảo là tôi không hứng thú rồi mà」

Vì tuổi đời tâm hồn đã xấp xỉ ba mươi nên cái thuật ngữ "Sugar Baby" nghe nó cứ trần trụi thế nào ấy, tôi ghét cảm giác đó. Mà thực ra, vì tôi thiên về thế giới 2D hơn là 3D nên cũng chưa từng có trải nghiệm thực tế nào kiểu vậy.

「Khoảng một ngàn yên là được rồi」

Mức giá đưa ra có vẻ nhân đạo hơn tôi tưởng.

Tuy nhiên, đó là câu chuyện của những người có cảm quan tiền bạc của người lớn.

「Tiếc cho cô rồi, tôi đang cháy túi đây này. Tận một ngàn yên thì tôi đào đâu ra mà trả」

Dạo này tôi thấy mình chi tiêu hơi quá tay.

Nào là bao Mogami-san, rồi chẳng hiểu sao bao luôn cả Minai-san, hôm nay lại còn trả tiền cho cả Saya-chan nữa.

Hiện tại tôi vẫn đang cầm cự bằng cách rút dần tiền tiết kiệm từ lì xì…… nhưng cứ đà này thì sớm muộn gì cũng phá sản mất.

Thế nên, làm gì có chuyện tôi trả nổi phí xem quần lót cho Himuro-san chứ.

「Eh~ Thế thì trả bằng nước ngọt cũng được. Từ mai hãy trả cho tôi bằng một lon nước ngọt đi」

「…Cô ghét làm việc không công đến thế cơ à?」

「Cực-kỳ-không-thể-chấp-nhận-được. Tôi đang cho một gã con trai mình chẳng hề thích xem quần lót đấy nhé? Ít nhất cũng phải nhận được chút thù lao thì mới có động lực mà làm tiếp chứ」

「Ra là vậy sao」

Đó là một giá trị quan mà tôi không tài nào hiểu nổi.

Nhưng thôi, nếu chỉ một lon nước ngọt mà khiến cô ấy hài lòng thì tôi sẽ chuẩn bị.

Dù khoản chi này không phải là không gây tổn thất…… nhưng trong tầm kiểm soát thì vẫn chấp nhận được.

「Được rồi. Tôi cũng xin khẳng định lại là mình chẳng tha thiết gì cái việc ngắm nghía cái đó đâu, nhưng coi như tôi nhượng bộ cô vậy. Thế nên hãy cho tôi quay một đoạn video tử tế đi. Trời mà tối hẳn là không quay được nữa đâu」

Mặt trời sắp lặn đến nơi rồi.

Về nhà tôi còn muốn chỉnh sửa sơ bộ nữa, nên hôm nay tôi muốn có ít nhất một đoạn video đạt chuẩn để có thể đăng lên.

Sở dĩ tôi nhượng bộ là vì không muốn lãng phí thời gian vào việc cãi vã.

Himuro-san chắc cũng hiểu điều đó. Cô ấy khẽ gật đầu rồi bắt đầu nhảy lại lần nữa để quay phim.

Nhưng cuối cùng, khi buổi quay kết thúc thì trời cũng đã bắt đầu sẩm tối.

「Để xem có điều chỉnh độ sáng được không đã… mà thôi, coi như đây cũng là một bài học để nghiên cứu vậy」

Sau một hồi thỏa hiệp, buổi làm việc hôm nay cũng kết thúc.

Himuro-san trông có vẻ hơi tiếc nuối vì không quay được đoạn video ưng ý.

「T-Tôi không ngờ là cậu lại muốn quay theo kiểu gợi cảm như thế này……! Nếu biết trước thì tôi đã chọn một điệu nhảy nào đó nhẹ nhàng hơn rồi」

Nhân tiện, việc chọn bài hát và điệu nhảy nào là do cô ấy toàn quyền quyết định. Chúng tôi phân chia công việc rất rõ ràng. Tôi phụ trách chỉnh sửa hậu kỳ, còn cô ấy sẽ nhảy.

Hôm nay cô ấy lại chọn một điệu nhảy có động tác khá mạnh bạo, và chính điều đó đã phản tác dụng.

「Tạm thời hôm nay giải tán ở đây vậy」

「…Này Satokin. Cậu đã xóa hết mấy đoạn video bị lộ quần lót rồi đúng không? Đừng có bảo là cậu đang giấu diếm định mang về nhà lén lút thưởng thức một mình đấy nhé」

Cái gì vậy trời.

Tôi thậm chí còn chưa nghĩ đến chuyện đó luôn.

Cái hành động bỉ ổi đó, người bình thường ai làm thế.

「Tôi từng bị Sak-kun làm vậy một lần rồi. Chỉ là tình cờ thôi nhưng cậu ấy chụp được bức ảnh dính cả đồ lót của tôi…… rồi sau đó, cậu ấy lấy bức ảnh đó rồi cài luôn làm hình nền điện thoại luôn đấy!」

Lại là cái tên đó nữa à.

Đúng là một gã biến thái bệnh hoạn hết mức. Dẫu biết là đang tuổi dậy thì, nhưng tôi thực sự mong hắn hãy nỗ lực kiềm chế những hành động bản năng của mình thêm một chút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!