Chương 72 - Mogami-san cũng rất khoan dung với mấy tên biến thái
Dù vì một chuyện tình cờ mà tôi đã đi đến việc ký “khế ước” với Himuro-san.
Nói thật thì, tôi vẫn chưa nghĩ ra cô ấy nên làm gì.
「Ừm…」
Lúc giúp Mogami-san thì dễ hiểu hơn nhiều.
Cô ấy thuộc kiểu người có sẵn tố chất tốt nhưng lại không biết cách phát huy.
Vì vậy chỉ cần áp dụng cách suy nghĩ của ẩm thực Nhật Bản là được. Để làm nổi bật hương vị nguyên liệu, đôi khi không cần chế biến quá nhiều. Chỉ cần đơn giản, gọn gàng, nhưng vẫn làm nổi bật được hương vị là đủ.
Nhưng cô gái tên Himuro Hinata thì khác.
Ngay từ bây giờ cô ấy đã gần như hoàn thiện rồi. Nếu muốn lôi kéo thêm sức hấp dẫn từ cô ấy, chắc chắn phải có thêm một chút “gia công”.
Giống như bít tết cao cấp… à không, cũng không hẳn? Nếu ví cô ấy với món ăn thì nên ví với món gì nhỉ? Trước khi chuyển sinh tôi toàn ăn đồ ở cửa hàng tiện lợi với ramen, nên lấy đồ ăn ra so sánh đúng là sai lầm. Vấn đề là vốn hiểu biết của tôi quá ít.
「…Ừm」
「Nè, Sato-kun? Cậu đang phiền não chuyện gì à?」
Có lẽ vì tôi cứ suy nghĩ trong đầu mãi.
Mogami-san đang ngồi ăn cùng tôi bên cạnh liền lo lắng hỏi.
Có vẻ cô ấy đang quan tâm đến tôi. Đúng là một cô gái dịu dàng.
「Không có gì đâu, dù sao thì tớ cũng đang ở cái tuổi nhạy cảm mà」
「À, à vậy sao. Vì đang tuổi dậy thì mà」
「Ừm. Vì là tuổi dậy thì nên cũng có lúc nghĩ ngợi lung tung」
「Nhân tiện… cậu đang tưởng tượng chuyện gì vậy?」
「Hả」
Tôi đâu có tưởng tượng gì.
…À, hiểu rồi. Từ hai cụm “tuổi nhạy cảm” và “tuổi dậy thì”, có vẻ Mogami-san hiểu lầm rằng tôi đang phiền não vì chuyện… hơi biến thái.
「Satou-kun cũng là con trai mà. Có lẽ cậu sẽ có những lúc như vậy đúng không…!」
「Không, chắc là không phải thứ mà cậu đang tưởng tượng đâu」
「Không sao đâu! Tớ không để ý mấy chuyện đó đâu. Cậu xem này, có nhiều cô gái mơ mộng cứ nghĩ con trai giống như hoàng tử vậy, nhưng thực tế không phải thế đúng không. Tớ đọc trong sách rồi. “Nam sinh trung học ở tuổi dậy thì còn hăng hơn cả động vật đang vào mùa động dục” đó!」
「Này, cậu đã đọc loại sách gì vậy hả」
Một cách nói thật tàn nhẫn. Tôi muốn cô ấy xin lỗi toàn bộ nam sinh trung học trên thế giới.
Mà thôi, hồi tôi còn học cao trung thì đúng là cũng giống vậy thật. Lúc đó còn trẻ quá… mà bây giờ cũng vẫn còn trẻ nhỉ.
「Xin lỗi nhé. Vì tớ đã hỏi mấy chuyện xấu hổ quá. Không sao đâu, cậu không cần phải nói đâu」
「Đừng tỏ ra thông cảm với tớ như vậy chứ」
Nghe như thể tôi thật sự đang nghĩ mấy chuyện đó vậy.
Mà thôi, cũng không sao. Trái với vẻ ngoài thanh tú, Mogami-san lại khá thoải mái với mấy chủ đề kiểu này. Cô ấy khá rộng lượng, nên dù tôi thật sự biến thái thì chắc cũng sẽ chấp nhận. Nếu vậy thì bị hiểu lầm một chút cũng chẳng sao.
Quan trọng hơn là…
「Nổi bật thật」
Tôi lỡ buột miệng nói.
Hiện tại tôi đang cùng Mogami-san trải một tấm bạt xanh trong sân trong của trường để ăn cơm hộp. Hôm nay trời nhiều mây nên khá mát, nên Mogami-san đã rủ tôi ra đây ăn.
Nhân tiện thì sân trong cũng là nơi nhiều học sinh chọn để ăn trưa.
Xung quanh có khá nhiều học sinh giống chúng tôi.
Vì vậy ánh mắt cũng tập trung khá nhiều, khiến tôi không thể nói là thấy thoải mái.
Nguyên nhân tất nhiên là Mogami-san.
Ngoại hình sau khi “thức tỉnh” của cô ấy thu hút ánh nhìn từ cả nam lẫn nữ.
「Ừ, ừm… đúng vậy. Mọi người đang nhìn về phía này nhỉ」
「Mogami-san đã quen với ánh nhìn của người khác chưa?」
「Một chút rồi. Tuy tớ không còn hồi hộp như trước nữa… nhưng nếu không có Sato-kun ở bên cạnh thì chắc tớ sẽ chạy mất」
「Khó thật」
「Nhưng vẫn tốt hơn là không muốn ai nhìn mà. Được người khác chú ý, để ý đến… làm bây giờ tớ vẫn thấy hơi vui」
Vậy thì tốt.
Cô ấy bắt đầu chấp nhận sự thay đổi theo hướng tích cực. Trước đây Mogami-san hoàn toàn không có kiểu suy nghĩ như vậy.
Trước kia cô ấy chắc sẽ nghĩ rằng bị nhìn là vì bản thân mình có vấn đề.
Nhưng bây giờ cô ấy lại nghĩ rằng bị nhìn là vì bản thân mình tốt.
Từng chút một, cách suy nghĩ tiêu cực của Mogami-san đang dần được cải thiện.
Tôi đang cảm thấy vui vì điều đó… nhưng mà, sao cứ mỗi lần tôi và Mogami-san đang có bầu không khí tốt đẹp thì tên đó lại xuất hiện nhỉ.
「Trùng hợp thật nhỉ」
Nghe tiếng gọi, tôi suýt thở dài.
Khó khăn lắm mới có thể ăn trưa cùng nhau vậy mà.
「Xin lỗi vì làm phiền lúc hai người đang ăn nhé. Đột nhiên lại bắt chuyện thế này」
Vừa nói vậy một nam sinh với vẻ ngoài sảng khoái vừa tiến lại gần.
Tên của người đó là Sanada Saiga.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
