Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

516 6313

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

(Hoàn thành)

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Thâu Lai Phù Sinh

Kiếp trước, anh nhu nhược, vô năng lại tự ti, trượt dài thành một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì, vậy mà bên cạnh lại có một người bạn gái dịu dàng, xuất chúng. Ngày chia tay, anh bị chính ngườ

426 6959

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

(Hoàn thành)

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Mizushima Satori

(Lưu ý: Phần tóm tắt này dùng để gửi dự thi, bao quát toàn bộ câu chuyện nên có chứa spoil nội dung tình tiết)Tsurugi Kaito có hai người bạn thuở nhỏ, một là Kisaragi Alan hai là Kisaragi Ellen, chị g

50 1190

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Hoàn thành)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

256 4137

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

(Đang ra)

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Bách Hợp Lương Tử

“Cô hành hạ tôi như vậy, rốt cuộc là vì hận tôi, hay là vì yêu tôi?”

36 630

Chương 58 - Nữ phụ mờ nhạt đã thức tỉnh>>>Nữ chính

Chương 58 - Nữ phụ mờ nhạt đã thức tỉnh>>>Nữ chính

Tôi cứ nghĩ cô ta chỉ quan tâm đến mỗi Sanada.

Tôi chưa từng tưởng tượng rằng một kẻ vô vị như tôi lại có thể khiến cô ta để ý.

「Satoru này, cậu đối xử với tớ rất hời hợt đúng không? Cậu thờ ơ với tớ, không hứng thú, cũng chẳng có chút thiện cảm nào. Nhưng tớ lại thích kiểu người như vậy đấy… Người như Fuuko, luôn khen ngợi tớ, cũng không tệ, nhưng khi bị đối xử hờ hững thì lại khiến tớ thấy rùng mình phấn khích nhất」

「Đúng là biến thái. Đừng có lôi tôi vào」

「Ơ kìa, đừng như mà… đừng làm tớ sung sướng hơn nữa được không?」

「…」

Tôi không hề có ý đó.

Nhưng nếu tiếp tục nói thì có lẽ chỉ khiến con nhỏ này càng khoái chí, nên tôi đành nuốt lời lại.

「Hihi. Tớ thấy bất ngờ là có khi tớ với Satoru lại hợp nhau hơn đấy~. Nhìn đi, cả hai chúng ta đều là kẻ thua cuộc mà đúng không? Cậu thì người mình yêu là Fuuko sẽ bị Saiga cướp mất, còn tớ thì chỉ có thể làm tình nhân của Saiga thôi một cô gái đáng thương mà. Hai kẻ thua cuộc với nhau, thỉnh thoảng liếm vết thương cho nhau cũng được mà?」

「Miễn đi. Tự mà làm một mình」

「Mufufu. Không chịu nổi luôn」

「Đừng có phản ứng từng chút như vậy. Với lại nếu cô thật sự làm theo lời đó thì chẳng phải là ngoại tình sao? Làm chuyện mà người cô yêu nhất là Sanada ghét thì không ổn đâu」

「Hả? Bên kia cũng ngoại tình mà, vậy mà bên này ngoại tình lại không được à? Lý lẽ gì mà kỳ vậy? Có sao đâu, tớ vốn chỉ là tình nhân bị lợi dụng cho tiện thôi mà」

「…Méo mó thật」

Quan niệm đạo đức của cô ta hoàn toàn lệch lạc.

Đó là kiểu tình yêu mà tôi không thể nào hiểu nổi.

「Nếu là tôi… thì sẽ cố gắng để không thua」

Tôi cũng không định cứ im lặng chịu đựng.

Cố tình như dội nước lạnh.

Tôi thẳng thắn đưa ra lời lẽ chính đáng đối với hành động của cô ấy.

「Tôi không thể chấp nhận việc người mình yêu nhất đang yêu người khác. Nếu có đối thủ, tôi sẽ đường đường chính chính cạnh tranh」

「…Không thể nào. Sau khi nhìn thấy Fuuko mà vẫn còn cô gái nào muốn thách đấu thì người đó chỉ là đồ ngốc thôi」

Nhưng Minai-san chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt lạnh lẽo hơn nữa.

Cô ta khịt mũi cười trước lời nói của tôi.

Biểu cảm đó thậm chí còn có vẻ như đang ngán ngẩm.

「Một cô gái vừa dễ thương, tính cách lại tốt, cơ thể gợi cảm, đúng kiểu hiện thân của “gu đàn ông” như thế… làm sao mà cạnh tranh nổi chứ. Ai lại đi lao vào một trận đấu mà biết chắc mình sẽ thua cuộc」

…Có lẽ tôi đã làm quá rồi.

Đúng là tôi cũng không nghĩ Mogami-san lại trở nên dễ thương đến mức này.

Tôi cứ nghĩ cô ấy đã “thức tỉnh” từ một nữ phụ và trở thành nữ chính.

Nhưng…

Có lẽ còn hơn cả mức đó.

「À mà này, không chỉ có mình tớ đâu nhé? Những người đã nhìn thấy Fuuko và chấp nhận thua cuộc ấy nhé…」

Nếu những nữ chính khác cũng mất hết ý chí chiến đấu trước sức hút gần như quái vật của Mogami-san…

Vậy thì hành động tiếp theo của họ sẽ là gì?

「Vì thế nên tớ nhắm tới vị trí số hai… Tớ sẽ không thua những con đàn bà khác đâu」

Từ bỏ Sanada một cách dứt khoát.

Đối với họ, lựa chọn đó vốn không tồn tại.

Nữ chính sinh ra trong thế giới này với nghĩa vụ phải yêu nhân vật chính.

Vì thế khi nữ chính số một đã được định đoạt, họ sẽ vùng vẫy để trở thành số hai.

「Cô thật sự muốn sống cả đời chỉ để bị Sanada đối xử như một món đồ tiện lợi sao?」

「Ừ. Vì hạnh phúc của Saiga chính là hạnh phúc của tớ mà? Cho nên Fuuko phải thích Saiga. Đó là lựa chọn khiến Saiga hạnh phúc nhất. Chỉ cần được hưởng chút phần thừa đó thôi là tớ đã rất hạnh phúc rồi. Nhìn đi, tất cả mọi người đều hạnh phúc mà? Sao cậu lại không thể hiểu điều đó chứ?」

「Sao mà hiểu được」

Đó giống như thứ lý luận kiểu mọi người nắm tay nhau cùng về đích mới là hạnh phúc nhất.

Nhưng thứ đó chỉ là giả dối.

Chỉ là ảo tưởng.

Hạnh phúc đó được xây dựng trên sự hy sinh của cô ấy.

Một hạnh phúc mà bắt buộc Mogami Fuuko phải nhẫn nhịn…

Tôi hoàn toàn không thể chấp nhận điều đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!