Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

WN - Chương phụ 4 - Nhân vật lẽ ra không nên tồn tại

Chương phụ 4 - Nhân vật lẽ ra không nên tồn tại

Có lẽ mỗi người đều có một phương pháp sáng tạo riêng.

Nhưng với Nekoneko, cô thuộc kiểu "dùng chính bản than để viết nên câu chuyện".

Vì vậy, khi nghĩ lời thoại cho nhân vật, cô thường để nhân vật đó nhập vào chính mình để tìm kiếm ngôn từ.

Cô cắt gọt một phần tâm hồn, khuếch đại nó lên, nhào nặn thành nhân cách, rồi đắm mình vào đó sao cho đảm bảo tính thống nhất của nhân vật.

...Đây là đặc điểm thỉnh thoảng vẫn thấy ở những người viết manga.

Thế nhưng, việc cứ để nhân vật "nhập" liên tục như vậy khiến ranh giới bản thân trở nên mờ nhạt, sự đồng cảm với người khác trở nên quá mạnh mẽ. Hệ quả là cô dễ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của người xung quanh, cảm thấy kiệt sức khi ở cùng ai đó, dần dần ngại gặp gỡ và trở nên nhút nhát.

Nekoneko chính là kiểu điển hình đó.

Thế nên, những nhân vật nào càng giống cô thì chúng càng mang đậm hơi thở con người.

Ví dụ như Sanada Saya, em gái của Sanada Saiga.

Nhờ điểm chung là không giỏi đối phó với anh trai, cô bé đã được thăng hoa thành một sự tồn tại đầy sống động.

Hay như Mogami Fuuko cũng rất gần gũi với cô. Sự tự ti, luôn phủ nhận bản thân nhưng lại khao khát được ai đó công nhận mãnh liệt, đó chính là mong ước của bản thân Nekoneko.

Tuy nhiên, chỉ riêng "người đó" là có gì đó rất lạ.

「Chỉ riêng cậu Sato là tôi cũng không hiểu nổi」

Bởi lẽ, Nekoneko không hề sở hữu những yếu tố cấu thành nên nhân vật này.

Trong nhân cách của cô, chẳng thể tìm thấy phần nào để tạo dựng nên cậu ta.

Thứ gì không tồn tại thì không thể cắt gọt hay khuếch đại. Đương nhiên, việc để nhân vật nhập vào để chọn lời thoại là điều bất khả thi.

Giống như một định lý thường được nhắc đến: tác giả không thể tạo ra nhân vật thiên tài hơn chính mình.

Không một nhà sáng tạo nào có thể sản sinh ra thứ mà bản thân không có.

Ấy vậy mà, Sato Satoru vẫn đang tự vận hành chính câu chuyện mà cậu đang sống trong đó.

「Cảm giác như tôi vẽ trong vô thức, hay đúng hơn là bị bắt phải vẽ ra vậy... Đôi tay tự cử động, đầu óc tự sắp xếp, giống như cậu ta đang khẳng định mình muốn làm thế này và thúc đẩy câu chuyện chuyển động vậy」

Đây là một cảm giác mà ngay cả Nekoneko cũng không thể giải thích nổi.

Và dĩ nhiên, một người không làm sáng tạo như Ando lại càng không thể hiểu được.

「Cũng có cảm giác như vậy sao... Chắc đó là tiềm năng của Nekoneko-sensei rồi」

Ngược lại, anh ta có vẻ còn thán phục vì cho rằng đó là thực lực của cô.

Dù đó không phải là thứ cảm giác có thể tầm thường hóa như vậy, nhưng vì không biết giải thích sao cho thỏa đáng, Nekoneko chỉ đành mỉm cười lấp lửng rồi gật đầu.

(Giống như có một linh hồn trú ngụ trong nhân vật đó vậy. Cứ như thể cậu ta thực sự là sale A vậy...)

Điểm khác biệt với các nhân vật khác là Sato Satoru có một nguyên mẫu tồn tại.

Cô xây dựng anh ta dựa trên hình bóng của "Sale A" mà cô vẫn thường theo dõi trên mạng xã hội.

Vì chưa từng gặp mặt nên cô chỉ biết về anh qua những mảnh thông tin vụn vặt.

Đó chỉ đơn thuần là một nguyên mẫu, chứ không phải sao chép y nguyên nhân cách. Vậy mà, cậu ta lại thốt ra những lời thoại cô chưa từng nghĩ tới, điều khiển ngôn từ bằng vốn từ vựng cô không có, và xoay chuyển câu chuyện theo hướng cô chẳng hề dự tính.

「Mà, sự thật là nhờ cậu Sato đó mà mọi chuyện đang trở nên thú vị hơn nhiều. Fuuko-chan cũng nhận được phản hồi cực tốt từ độc giả, nên chúng ta sẽ lấy cô ấy làm trục chính để tiếp tục series... như vậy có được không?」

「Vâng. Tôi hiểu rồi」

「Ngoài ra, nếu được... tôi mong cô thêm chút cảnh fanservice một chút. Doanh thu sẽ thay đổi rõ rệt đấy」

「Phần đó tôi cũng hiểu ạ」

Những yếu tố nhạy cảm thỉnh thoảng đan xen trong tác phẩm thực chất lại là chỉ thị từ ban biên tập.

Bản thân Nekoneko vốn thích vẽ các thiếu nữ nên cô không thấy ngại với các cảnh fanservice lắm. Có điều, vì nét vẽ của cô thiên về hướng đáng yêu nên fan thường bảo cô đừng vẽ mấy cảnh đó. Dù vậy, đôi khi cô cũng nảy sinh xung động muốn vẽ, nên về điểm này thì cả hai bên đều có lợi.

「Về tác phẩm thì cơ bản là vậy. Tiếp theo tôi muốn xác nhận về hợp đồng...」

Có lẽ ngay từ đầu đây chỉ là một buổi trao đổi nhẹ nhàng.

Câu chuyện về tác phẩm nhanh chóng kết thúc, sau khi trao đổi thêm vài việc hành chính, Nekoneko rời khỏi quán cà phê sau khoảng một tiếng đồng hồ.

(Phù... May quá. Tạm thời là thoát khỏi án khai tử rồi!)

Chuyện này vui đến mức cô suýt thì nhảy chân sáo, nhưng vì lười vận động nên cảm thấy chân hơi đau, cô đành thôi không nhảy nữa. Vì là họa sĩ truyện tranh nên cơ thể yếu ớt nên không được làm quá sức.

(Để ăn mừng cho chuyện này, mình sẽ đi ăn bánh pancake thôi)

Đang vừa đi vừa nghĩ như vậy... nhưng giữa đường, cô bỗng dừng chân khi nhìn thấy một tiệm mì ramen.

「Mì ramen à」

Từ khóa đó khiến cô không thể không nhớ về những nội dung đăng tải của Sale A.

Anh ta, người có vẻ là một otaku, thường xuyên bàn luận về các nội dung 2D, nhưng cũng bàn về ramen với sự nhiệt huyết tương đương. Mỗi khi đi công tác, anh luôn chụp ảnh tiệm mì mình ghé qua và đánh giá hương vị. Nekoneko thầm thích thú với những bài bình luận ramen khắt khe hơn bất kỳ trang web review ẩm thực nào của anh.

Chính vì thế, dù Nekoneko không mấy khi ăn ramen, nhưng cô lại biết rất nhiều về nó.

(...Hôm nay ăn ramen chắc cũng được nhỉ)

Bánh pancake và ramen là hai thứ hoàn toàn khác biệt.

Nhưng khi bước vào quán... cô nhận ra mình đang vô thức đưa mắt tìm kiếm những người đàn ông mặc suit.

(Anh sale A đó, không biết có khỏe không nhỉ?)

Tác phẩm đang đi đúng quỹ đạo.

Cô bé Mobuko-chan mà anh yêu quý nhất đang tỏa sáng với tư cách nhân vật chính.

Thế nhưng, tài khoản của anh vẫn... chưa hoạt động trở lại.

Cứ như thể anh ấy đã biến mất khỏi thế giới này vậy.

Tài khoản của Sale A cứ thế mà đã ngừng lại ở quá khứ…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!