Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 0

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 32

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 13

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3275

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 12

Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy - Chương 68 - Quá tải thông tin

Chương 68 - Quá tải thông tin

Vân Khả Khả dè chừng nhìn cô gái, rồi chạy lại kiểm tra Vũ Khả Khả, thở phào nhẹ nhõm khi thấy em mình vẫn bình an vô sự. Sau đó, cô nhìn sang Linh Sương và ngạc nhiên tột độ khi thấy luồng ma lực hỗn loạn ban nãy giờ đang lưu chuyển trơn tru hẳn.

“Sao ngươi làm được hay vậy? Loại rối loạn ma lực kiểu này, nếu không nắm rõ mạch ma thuật thì chỉ có nước chữa lợn lành thành lợn què, thế mà ngươi…”

“Ái chà, con đã bảo con đến từ tương lai mà. Dì ấy là em gái của mẹ con mà, dù không cùng huyết thống. Mấy cái mạch ma thuật này con nhắm mắt cũng vẽ lại được~”

“Ngươi…”

Thái độ tự đắc của Lạc Miêu Miêu khiến Vân Khả Khả vừa nghi ngờ vừa tò mò. Nhưng màn thể hiện vừa rồi đã thuyết phục cô được một nửa. Rốt cuộc, ai đời lại đi vạch áo cho người xem mạch ma thuật nếu không phải là người thân thiết nhất?

“Giờ người tin con rồi chứ? Con đời nào lại đi hại người nhà~”

“Ai biết được ngươi có động cơ gì khác không.”

“Tất nhiên là có động cơ rồi! Con đã bảo là để đẩy thuyền người với mẹ con mà~”

Vân Khả Khả nghe thấy chữ "người" (số nhiều - ám chỉ cả hai chị em) thì dù hơi khó chịu, nhưng nghĩ đến vẻ đẹp quyến rũ và sức hút chết người của Lạc Vũ Tích, cô lại thấy chuyện lập hậu cung cũng… khả thi. Lạc Miêu Miêu thấy cô không vui liền vội vàng bồi thêm:

“Đừng lo, trong tương lai, mẹ thân với người nhất đấy, Mẹ nhỏ à~”

“Ai… ai là Mẹ nhỏ của ngươi chứ…?”

Vân Khả Khả, dù miệng vẫn chối đây đẩy, nhưng nghe câu đó cũng mềm lòng. Khi cô định nói thêm gì đó, một luồng năng lượng khổng lồ đột ngột lấp đầy không gian. Vân Khả Khả bật dậy, thủ thế cảnh giác.

“Có cái gì đang tới! Năng lượng mạnh quá, chúng ta phải té khỏi đây mau!”

“Khe nứt thời gian?”

Lạc Miêu Miêu nhìn vết nứt giữa không trung cũng trở nên cảnh giác. Một cô gái đội mũ phù thủy trắng bước ra từ vết nứt. Vân Khả Khả không nói hai lời, tấn công ngay lập tức.

[Ma Pháp Đặc Thù: Hủy Diệt]

“Chết đi!”

Một quả cầu sét bạc phát nổ ngay tại vết nứt, sức ép vụ nổ thổi bay cây cối xung quanh. Vũ Khả Khả lo lắng quan sát. Một bàn tay thon thả vươn ra từ vết nứt.

“Nó không sao cả?! Chết tiệt, mang họ chạy đi! Kệ xác con Phù Thủy Lười Biếng kia!”

Vân Khả Khả quay sang hét với Lạc Miêu Miêu, nhưng thấy con nhỏ đang ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt nhẹ nhõm. Vân Khả Khả hoang mang, nghĩ thầm, Hóa ra mang tiếng đến từ tương lai mà cũng phế thế à.

“Ta bảo chạy đi cơ mà! Ta chỉ cầm chân nó được một giây thôi!”

Vân Khả Khả nhìn bóng trắng quen thuộc bước ra từ vết nứt, khí thế áp bức khiến người ta khó thở. Cái mũ phù thủy trắng, đôi mắt và mái tóc đó. Đích thị là Phù Thủy Thời Gian.

“Áp lực kinh khủng quá, sao mụ ta tìm được bọn mình chứ? Khoan đã, sao mụ ta còn mạnh hơn lúc nãy vậy?”

Vân Khả Khả cảm thấy bất lực, cảm giác như con kiến đứng trước một vị thần.

“Miêu Miêu, con ở đây hả? Đi vội thế, quên cả cơm hộp mẹ làm cho con này~”

“Hả?”

Câu nói bất ngờ phá tan bầu không khí căng thẳng. Phù Thủy Thời Gian bước ra khỏi vết nứt, tay xách một cái túi nhỏ, đi về phía Lạc Miêu Miêu.

“Ôi trời, con biết rồi, con có còn là trẻ con đâu!”

Vân Khả Khả nhìn cảnh tượng trước mắt mà lú lẫn. Chẳng phải mụ phù thủy này đến bắt họ sao? Sao lại nói chuyện với Lạc Miêu Miêu thân thiết như người nhà thế kia?

“Ồ~ Ra đây là Mẹ Vân hồi nhỏ sao? Y hệt trong tương lai luôn, cơ mà lùn hơn một tẹo~”

Phù Thủy Thời Gian nhìn Vân Khả Khả đang đứng hình với vẻ tò mò, soi xét cô như món đồ chơi mới. Vân Khả Khả, mất hết sức lực phản kháng, giờ chả khác gì con búp bê trong tay Phù Thủy Thời Gian.

“Hồi nhỏ trông cute phết nhỉ~”

“C-Chuyện quái gì thế này? Sao mụ ta lại…?”

Vân Khả Khả nhìn cô gái tóc trắng, dù cùng một khuôn mặt với kẻ vừa truy sát mình, nhưng cảm giác mang lại hoàn toàn khác. Đôi mắt không còn chứa sự mệt mỏi nghìn năm, mà ánh lên sự tò mò trẻ con.

“Con cứ tưởng là Dì Thời Gian của dòng thời gian này… nhưng cảm nhận sức mạnh thì biết ngay là Dì Thời Gian của tương lai~”

“Con ranh này, dám gọi ta là ‘Dì’ hả?!”

“Con sai rồi, Mẹ nhỏ! Mẹ nhỏ!!”

Đầu óc Vân Khả Khả quay cuồng. Cô vốn nghi ngờ, nhưng giờ thấy một người bước ra từ khe nứt thời gian, cô buộc phải tin. Cô gái này chính là con gái của Lạc Vũ Tích từ tương lai.

“Được rồi, ta tin ngươi. Nhưng xuất hiện công khai thế này không sợ hỏng dòng thời gian à…?”

“Đừng lo, trong tương lai, sự hiện diện của Mẹ nhỏ ở đây là điều kiện tất yếu đấy~”

“Ờ…”

Vân Khả Khả ngồi bệt xuống đất, tam quan sụp đổ. Khi Phù Thủy Thời Gian tương lai đặt túi cơm xuống đất và bước lùi lại vào vết nứt, Vân Khả Khả mới hoàn hồn.

“Chuyện này ảo quá. Thôi kệ, chuyện đã rồi. Giờ ta tin ngươi…”

“Đừng có vỡ mộng sớm thế, còn nhiều cái ảo hơn cơ. Con đi đánh thức Mẹ Vũ dậy đây~”

Vân Khả Khả quay sang nhìn Vũ Khả Khả đang ngủ, tự hỏi giải thích sự tồn tại của Lạc Miêu Miêu kiểu gì đây. Chợt nhớ ra điều gì, cô gọi giật Lạc Miêu Miêu lại.

“Khoan đã…”

“Gì thế, Mẹ Vân~?”

“Ngươi gọi Phù Thủy Thời Gian kia là ‘Mẹ nhỏ’, thế nghĩa là trong tương lai…”

“Thì người một nhà cả mà, cần gì phải giấu…” (Z: mạnh vai lon)

Lạc Miêu Miêu gật đầu nhẹ. Đầu óc Vân Khả Khả quay mòng mòng, nhưng rồi cô tặc lưỡi nghĩ, Chắc cũng chỉ vài người thôi, không thành vấn đề.

“Kệ đi, bốn năm người thì đã sao, thêm một người cũng chả chết ai…”

“…”

Vân Khả Khả nhìn biểu cảm ngập ngừng của Lạc Miêu Miêu và có dự cảm chẳng lành.

“Nhiều hơn bốn năm người á?!”

“À ừm… chắc nhiều hơn một tẹo…”

“Một tẹo là bao nhiêu?! Thôi dẹp, thêm vài mụ phù thủy nữa cũng được, bà chị yếu nhớt đó số đào hoa mà…”

“Chắc không chỉ có phù thủy đâu…”

“Gì cơ, còn nữa hả? À phải rồi, bả từng chơi đùa với một Giám mục…”

“…”

Vân Khả Khả nhìn sự im lặng đầy ẩn ý của Lạc Miêu Miêu, mặt đen lại.

“Nhiều hơn ‘vài người’ là bao nhiêu…?”

“…”

“Không phải ‘vài người’ luôn á?” (Z: Mạnh dạn đoán hệ 3 chứ số)

“…”

“Thôi được rồi, miễn là không có con Thánh Nữ chảnh chọe kia là được, ta ghét cái thái độ bề trên của bả…”

“…”

“Oi oi!! Đừng có im lặng thế!! Ít… ít nhất thì cũng chỉ thêm vài nhân loại nữa thôi chứ gì!”

“…”

“Ngươi… được rồi, ta… ta không hỏi nữa. Elf với Succubus cũng xinh đẹp, nên cũng dễ hiểu thôi…”

“Hôm nay trời đẹp nhỉ…”

Vân Khả Khả không biết rằng ngay khoảnh khắc đó, ma lực của cô đang tăng lên vùn vụt. Trong khi đó, Lạc Vũ Tích, giờ đã là Thánh Tu Nữ, cảm thấy lạnh toát sống lưng.

“Sao mình có dự cảm chẳng lành thế nhỉ? Cảm giác như mình quên mất cái gì đó quan trọng lắm…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!