Chương 65 - Trở về Giáo Hội
Trong khi Lạc Vũ Tích đang được thiên hạ tung hô, thì tại Vương Quốc Phù Thủy, Vân Khả Khả nhảy tưng tưng trên ghế sofa, ném tờ báo xuống sàn, rồi đấm thùm thụp vào mấy cái gối đệm cho bõ tức.
“Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt! Lâu thế rồi mà chả thấy tăm hơi bà chị yếu nhớt đó đâu!”
“Bình tĩnh đi Tiểu Vân. Chị Vũ Tích chắc có lý do riêng mà. Chắc bị trễ chút thôi…”
“Trễ cái khỉ khô! Có khi đang nằm ưỡn ẹo trong vòng tay con nào rồi!”
Vân Khả Khả không kìm được sự kích động. Cái Hạt Giống Elf trong người làm nhỏ “vã” lắm rồi, hai ngón tay của bản thân giờ không còn đủ “đô” để thỏa mãn vào mỗi đêm nữa.
“Thôi được rồi hai chị, chị của tôi chắc về Giáo Hội rồi…”
Linh Sương, người vẫn còn yếu, nhấp một ngụm nước nóng. Dù sức mạnh tăng vọt đáng kể, nhưng cô chưa kiểm soát được, ma lực trong người vẫn loạn cào cào. Đi lại cũng khó khăn, lỡ chân một cái là đóng băng cả phòng như chơi.
“Hợp lý đấy. Bà chị yếu nhớt đó chắc bỏ trốn rồi. So với cái sân bay của tụi mình, thì mấy cặp thỏ trắng to bự ở Giáo Hội hấp dẫn hơn nhiều…”
Vân Khả Khả nhìn xuống cái ngực phẳng lì của mình, rồi nhìn sang Linh Sương, người như thể đã bấm nút tua nhanh, tiến hóa thần tốc từ loli cute hột me sang một thiếu nữ “điện nước đầy đủ”.
“Á, thật bất công!”
“Ưm… nới lỏng dây trói chút được không? Chặt quá khó thở lắm. Ngủ không ngon…”
Một giọng nói từ góc phòng chen vào. Là Amelie, Phù Thủy Lười Biếng, người đang bị bắt làm tù binh. Nhỏ lăn qua, khoe trọn “tâm hồn” to tròn chỉ thua kém mỗi Lạc Vũ Tích.
“…”
“Nè cô bé tóc trắng, giúp tôi với? Trói thế này khó chịu lắm…”
Amelie ngồi dậy, người lắc lư, hoàn toàn không biết sắc mặt Vân Khả Khả đang tối sầm lại. Thấy ngực nhỏ nảy tưng tưng, cơn giận của Vân Khả Khả bùng lên dữ dội.
“Thịt thừa vô dụng, cắt bỏ đi cho rồi…”
“Bình tĩnh đi Tiểu Vân! Bỏ con dao xuống cái đã!”
Vũ Khả Khả vội lao vào can ngăn, cản Vân Khả Khả đang sắp hóa chaos. Vân Khả Khả thở dài nhặt tờ báo lên, định đọc cho đỡ chán thì một dòng tít đập vào mắt.
“Giáo Hội, Thế Lực Nhân Loại Mạnh Nhất, Bổ Nhiệm Tân Thánh Tu Nữ. Ma Sơ Bình Thường hay Giám Mục Thứ 13?”
Vân Khả Khả đọc bài báo và thấy khuôn mặt quen thuộc, mái tóc và đôi mắt hồng, trông còn cuốn hút hơn trước. Nhỏ suýt thì mất kiểm soát chức năng cơ thể.
“Tìm thấy rồi!”
“Tìm thấy gì?”
Vũ Khả Khả nhìn tờ báo, sự phấn khích cũng dâng trào.
“Là chị Vũ Tích! Chị ấy thực sự đã về Giáo Hội!”
Vũ Khả Khả đưa tờ báo cho Linh Sương. Sau khi xác nhận tin tức, cả ba reo hò rồi im bặt.
“Dù chúng ta có thể tốc biến tới đó trong vài phút…”
Vũ Khả Khả nhìn Linh Sương, rồi nhìn Amelie. Ma lực Linh Sương bất ổn, không chịu nổi bước nhảy không gian. Còn Amelie, Phù Thủy Lười Biếng, thì khỏi bàn.
“Có vẻ không tốc biến về được rồi. Nếu em gái chị Vũ Tích mệnh hệ gì, chị ấy đau lòng chết…”
“Chị đếch quan tâm cảm xúc của bà chị yếu nhớt đó, chị chỉ sợ bả chạy mất thôi. Lần sau bắt lại khó lắm…”
Vân Khả Khả nhìn Amelie đang bị trói. Dù đã phong ấn mạch ma thuật nhưng bọn họ vẫn không dám động vào nhỏ. Cảm giác bị thao túng cảm xúc, dù không gây sát thương vật lý, nhưng thốn đến tận rốn.
“Có vẻ phải đi từ từ rồi. Nhưng nếu mang con hàng này về cho bà chị yếu nhớt, chắc bả vui lắm đây…”
“Ai quan tâm? Nhỏ đó ngủ cả ngày…”
Vân Khả Khả cởi trói cho Amelie, rồi dùng ma pháp phong ấn không chỉ mạch ma thuật mà cả nguồn ma lực, sau đó trói gô lại bằng xích, còng tay chân vàng chóe, xích cả cổ lẫn eo, bịt miệng bằng mặt nạ kim loại ma pháp.
“Thế là ổn…”
Vân Khả Khả dùng ma pháp nâng Amelie lên và trùm áo choàng đen kín mít, che giấu hoàn toàn danh tính.
“Giờ thì rời khỏi Vương Quốc Phù Thủy mà không bị phát hiện thôi.”
Vân Khả Khả cũng mặc một chiếc áo choàng tương tự. Linh Sương cẩn thận xuống giường, mỗi bước chân đều đóng băng tấm thảm.
“Ít nhất thì không lo bị bẩn chân…”
Vân Khả Khả nói đùa, đưa cho Linh Sương cái áo choàng. Dù đều là phù thủy nhưng giấu danh tính vẫn hơn. Vũ Khả Khả cũng mặc vào.
“Được rồi, vì hạnh phúc của chúng ta, lên đường thôi! Tiến về Giáo Hội!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
