Chương 60 - Giám Mục Tòa Trinh Khiết?
Alice lao tới ép chặt Lạc Vũ Tích, người vẫn đang mặc bộ đồ ma sơ, vào tường (Kabedon). Xung quanh họ là đám tiên nữ tò mò, đôi cánh trong suốt rực rỡ sắc màu bay lượn như bướm vờn hoa.
"Ừm, cô vừa nói cái gì cơ? Tui nghe không rõ lắm..."
"Tôi nói là tôi đến đây vì cơ thể của cô~"
"Ơ... Tui nhớ dạo này mình đâu có tương tác gì đâu nhỉ. Ma cà rồng cũng có... mùa giao phối sao? Mà kể cả có thì cô là con lai mà?"
Lạc Vũ Tích nhìn Alice, tưởng cô nàng đang đùa. Cô cố đẩy Alice ra, nhưng Alice càng ép sát hơn, dụi đầu vào người cô, hít hà mùi hương cơ thể.
"Vẫn y như trước nhỉ? Cái mùi hương đào này kích thích vị giác quá đi~"
"Chậc, rồi rồi, tui hiểu rồi. Uống cho đã đi rồi lượn giùm cái, tui không muốn dây dưa với cô nữa..."
"Cô không muốn thân mật hơn với tôi sao? Tôi đã làm bao nhiêu việc vì cô mà— Ưm!"
Một ngón tay ấn vào lưỡi Alice. Cô định nhả ra, nhưng vị ngọt ngào như đào tươi tràn ngập khoang miệng, mùi hương xộc thẳng lên não, đánh tan chút lý trí còn sót lại. Cô bắt đầu mút mát ngón tay đó một cách tham lam.
"Nghĩ kỹ thì, đằng nào cũng là vết thương và hồi phục được ngay, nhưng bị cắn vào cổ đau hơn nhiều..."
"Thơm quá, ngon quá, tôi muốn nữa~"
Alice hoàn toàn bị mùi hương mê hoặc, liếm láp vết thương trên ngón tay Lạc Vũ Tích, cố gắng lấy thêm chút máu. Lạc Vũ Tích đẩy nhẹ cô ra, Alice vẫn còn đang phê pha trong dư vị ngọt ngào, ngã oạch xuống đất.
"Được rồi, uống no rồi nhé, cơn thèm máu chắc cũng dịu rồi, đừng có làm phiền tui nữa..."
Lạc Vũ Tích quay người đi ra cửa. Dù chưa kịp chơi đùa với mấy em tiên nữ bỏ túi, nhưng xem ra phải để dịp khác quay lại một mình vậy. Cô rảo bước nhanh ra phía đường cái.
"Đừng đi mà, cho tôi thêm một chút nữa thôi~"
Alice nhìn Lạc Vũ Tích đầy luyến tiếc, vẻ mặt dại ra vì phê. Chỉ khi Lạc Vũ Tích đi khuất, cô mới lảo đảo đứng dậy, chân tay mềm nhũn. Máu của ma sơ mà pha với rượu vang đỏ thì "hết nước chấm", tiếc là lần này không được. Cô nhặt cây dù lên, Isabelle nãy giờ đứng lẫn trong đám đông tiến lại gần.
"Alice, em manh động quá đấy. Tốt nhất là nên kín đáo trong lãnh thổ Giáo Hội..."
"Cái gì? Cô vẫn ở đây à? Tôi tưởng cô đi rồi."
Vẻ mặt Alice chuyển sang lạnh băng, chẳng còn chút quyến luyến nào như ban nãy. Isabelle nhớ lại biểu cảm của Alice lúc nãy, biểu cảm mà cô chưa từng được thấy bao giờ, thầm nghĩ:
"Ghen tị thật đấy..."
"Lải nhải cái gì thế?"
"Không có gì. Nếu em đã đạt được mục đích rồi thì mình về thôi?"
"Cô tự về đi. Đừng làm phiền tôi."
Alice gãi cằm con tiên nữ đang đậu trong lòng bàn tay. Con tiên nữ nhắm mắt hưởng thụ, vỗ cánh phành phạch.
"Em gái ở đâu thì chị ở đó."
"Thế thì đừng có ngáng đường tôi."
Alice quay người đi ngược vào trong cửa tiệm, Isabelle lẳng lặng theo sau. Lạc Vũ Tích đi bộ một hồi lâu, cuối cùng cũng ra khỏi con phố lầu xanh, ngồi phịch xuống ghế đá thở phào nhẹ nhõm.
"Đến cả Huyết Phù Thủy cũng ở đây. Phù Thủy Nói Dối, Phù Thủy Băng Giá, Phù Thủy Tội và Phạt, Phù Thủy Tình Yêu, Phù Thủy Thù Hận. Sáu nhỏ Phù Thủy ngay giữa Thánh Thành? An ninh của Giáo Hội kiểu gì thế này...?"
Lạc Vũ Tích thở dài ngao ngán. Quân đội thì có thiết bị phát hiện Phù Thủy, thế mà Thánh Thành, thậm chí ngay trong Giáo Hội, lại chả có cái nào. Là do tự tin thái quá hay là kiêu ngạo đến mức ngu ngốc đây?
"Tịch Lạc, con Phù Thủy Nói Dối đó, nhỏ lừa được cả Giáo Hội, thậm chí ngăn cản việc lắp đặt thiết bị phát hiện..."
Lạc Vũ Tích ngước nhìn trời xanh mây trắng, cảm nhận chút bình yên hiếm hoi. Cô chưa muốn về căn hộ ngay. Đối phó với Tiểu Vân và Tiểu Vũ mệt não lắm.
"Không biết nhân vật chính đang làm gì nhỉ. Cổ đã thành ứng viên Thánh Nữ chưa ta..."
"Trông cô có vẻ phiền muộn nhỉ, Ma sơ~"
Một giọng nói nhẹ nhàng làm Lạc Vũ Tích giật mình. Một cô gái với mái tóc đen dài, vài bím tóc tết quanh trán như vòng hoa, đôi mắt vàng kim hút hồn, đang ngồi cạnh cô, tay cầm một cuốn sách. Đôi mắt với đồng tử dọc như loài rồng trông cực kỳ ấn tượng.
"Tôi nhớ ngài là... Ngài Vitonena!"
[Vitonena]
Nghề nghiệp: Giám mục
Trực thuộc: Giáo Hội
Kỹ năng: ???
Danh hiệu: Một trong 12 Giám mục, Tòa Trinh Khiết, Long Khế Ước Giả (Dragon Contractor)
Độ hảo cảm: 40%
Cấp bậc: Bậc 5
Lạc Vũ Tích nhìn bảng thông tin, nhận ra tổ chức loài người mạnh nhất đời nào để một Thần Thoại Chủng làm Giám mục. Danh hiệu "Long Khế Ước Giả" chắc là do cô ấy lập khế ước với rồng, nên mới có đồng tử dọc như thế.
"Thật vinh hạnh khi được cô nhớ tên. Ta thấy cô có vẻ lo lắng nên không kìm được mà lại gần bắt chuyện~"
"Không có gì đâu ạ, Giám mục. Ngài không bận sao? Dành thời gian tán gẫu với tôi thế này..."
"Ta chẳng có sở thích nào khác cả. Chỉ cần ngắm nhìn những cô gái thuần khiết qua lại và ngửi mùi hương trong trắng của các ma sơ là ta thấy tràn trề năng lượng rồi~"
Lạc Vũ Tích lạnh sống lưng. Bà Giám mục này là biến thái à? Nhìn bên ngoài thì rõ là trầm tính dịu dàng cơ mà.
"Ta không phải biến thái đâu nha. Ai mà chẳng thích những thứ thuần khiết, đúng không nào? Cô có mùi hương độc đáo lắm đó, không chỉ thuần khiết mà còn có sức lôi cuốn rất mãnh liệt, như mùi hương của vực thẳm vậy~"
"Ơ... ngài có thuật đọc tâm à...?"
"Không, suy nghĩ của cô hiện hết lên mặt rồi kìa~"
"Vậy... cuốn sách trên tay ngài, có phải là tập mới nhất của bộ 'Chuyển sinh thành Giám mục: Ta đi cua hết dàn ma sơ' không? Tập 12?"
"Chính xác, đây là một kiệt tác nghệ thuật đấy~!" (Vl đồng loại rõ)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
