Chương 59 - Phố Lầu Xanh Bách Hợp
Lạc Vũ Tích đi bộ trở về, nhớ lại câu chuyện vừa vui vẻ vừa đau lòng của Lika. Sao cô ấy có thể nói về việc mất thị giác nhẹ tênh như vậy chứ? Một cô gái trạc tuổi Lạc Vũ Tích, toàn bộ kỹ năng đều yêu cầu hy sinh bản thân, vậy mà vẫn mỉm cười nói không sao. Điều đó khiến tim Lạc Vũ Tích thắt lại.
"Thiệt tình chứ, mình chỉ muốn vui vẻ với mấy em gái dễ thương thôi mà, tự nhiên câu chuyện nghiêm túc quá làm tụt cả mood..."
Nhưng nghĩ lại thì Lika đúng là dễ thương thật. Lạc Vũ Tích bước vào một cửa tiệm, nghĩ thầm mấy cô gái có tinh thần hy sinh thường khơi dậy bản năng che chở, nhưng khổ nỗi cô mới Bậc 11. Bảo vệ ai được chứ, đến một con Phù Thủy bình thường cô còn không chịu nổi một hiệp.
"Mình vẫn còn nghĩ bậy bạ được, đúng là đồ cặn bã mà. Cần phải kiểm điểm bản thân..."
"Chào mừng quý khách đến với Lầu Xanh Tiên Nữ ạ~"
"Hả?!"
Lạc Vũ Tích nhận ra mình đã bước vào một cửa tiệm. Nhìn con tiên nữ bé tẹo bay lơ lửng trước mặt, cô chết lặng.
"Một ma sơ của Giáo Hội sao! Lầu Xanh Tiên Nữ húng em thật vinh dự khi được ngài ghé thăm~"
Lạc Vũ Tích nhìn con tiên nữ to bằng lòng bàn tay và cái tên cửa tiệm, nhận ra mình đã chui vào một nơi không bình thường chút nào. Chưa kịp phản ứng thì hàng tá tiên nữ bé xíu bay ra.
"Oa, ma sơ xinh đẹp quá~!"
"Cô ấy là khách hàng hôm nay sao? Sau khi phục vụ tiên nữ và người lùn, cuối cùng cũng được nếm thử mùi vị con người rồi~"
"Để chúng em giúp ngài cởi đồ nha, khách quan~"
…
Lạc Vũ Tích lùi lại đầy lo lắng khi đám tiên nữ bu lấy cô như bướm vây quanh hoa. Mình vào nhầm chỗ à? Apal không phải thuộc quyền quản lý của Giáo Hội sao? Sao lại lắm lầu xanh thế này?
"Tui nhầm chỗ rồi, xin lỗi nha!"
"Ơ kìa, đừng đi mà khách quan! Ở lại chút nữa đi! Tụi em giảm giá 90% cho! Miễn phí, miễn phí luôn!!"
Lạc Vũ Tích chạy trối chết ra khỏi cửa tiệm và nhận ra mình đang đứng trên con phố san sát các lầu xanh đủ mọi chủng tộc, hơn một nửa là Thần Thoại Chủng. Các cô gái đứng đường thấy cô bước ra thì đồng loạt quay lại nhìn.
"Cô em dễ thương quá, muốn ăn tươi nuốt sống ghê~"
"Nhìn trang phục thì là người của Giáo Hội đấy. Nếu ngủ được với ẻm thì chẳng phải mình có 'cơ cấu' trong Giáo Hội rồi sao~?"
"Vào chơi đi khách quan! Phục vụ miễn phí, tụi em chỉ xin tí huyết thôi~"
Lạc Vũ Tích như cục đường rơi giữa tổ kiến, quyến rũ chết người. Hiếm khi nhân sự Giáo Hội ghé qua chốn này, mà có đi thì cũng mặc thường phục. Ma sơ mặc full set thế này quả là hàng hiếm. Và với tư cách là phe phái hàng đầu, ngay cả ma sơ tập sự của Giáo Hội cũng được coi là "hàng chất lượng cao" trong mắt các Thần Thoại Chủng.
"Toang rồi, mình lạc vào Phố Đèn Đỏ rồi. Phải té gấp..."
Trong game, có một route mà nhân vật chính, trong lúc thực hiện thử thách Thánh Nữ, bị các ứng viên khác phản bội và bán vào một lầu xanh trên con phố này, rồi trở thành "hoa khôi”, bị xích trên giường, bịt mắt và chịu đựng màn "cày cuốc" bất tận. Ngay cả khi Đội quân Thần Phạt lùng sục tìm kiếm, họ cũng không nghĩ tới việc tìm ở Apal, nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất. Nhân vật chính, một ứng viên Thánh Nữ, trở thành đồ chơi cho đủ mọi chủng tộc trên con phố này. Kể cả sau khi được giải cứu, quá trình "huấn luyện" dài dằng dặc đó đã khiến chỉ số dâm đãng của cổ max ping, kích hoạt một trong những cái bad ending CG tệ nhất của game.
"Thảo nào nhân vật chính không trốn được, con phố này dài dằng dặc thế kia..."
Lạc Vũ Tích quay người định rời đi. Cô có linh cảm chẳng lành về nơi này. Cô thấy một tiên nữ bay ra từ một cửa tiệm, khuôn mặt xinh đẹp dù chỉ to bằng lòng bàn tay nhưng quyến rũ lạ thường.
"Mình không phải nhân vật chính, chắc vào tí không sao đâu nhỉ...?"
Lạc Vũ Tích nhìn quanh, đâu đâu cũng thấy gái xinh mơn mởn. Nhỡ đâu nhân vật chính đã bị kẹt ở đây rồi thì sao? Chẳng phải mình có trách nhiệm giải cứu cổ à? Suy nghĩ đó khiến ánh mắt cô kiên định, và cô bước vào một cửa tiệm gần đó.
"Đúng đúng đúng, mình chỉ đi kiểm tra an toàn cho nhân vật chính tương lai thôi, tuyệt đối không phải đi nghiên cứu giải phẫu học tiên nữ đâu nhé!"
"Ái chà, đây rồi. Tôi tìm cô mãi đó~"
"Hửm??"
Lạc Vũ Tích vừa bước vào, một con tiên nữ đã đậu trên ngón tay cô, sẵn sàng giải thích cặn kẽ về cấu tạo cơ thể tiên nữ, thì một giọng nói vang lên sau lưng cắt ngang cuộc vui. Lạc Vũ Tích từ từ quay lại, bắt gặp gương mặt quen thuộc với chiếc dù đen.
"Không ngờ lại gặp cô ở đây đấy..."
"Tôi đã nói là sẽ đi theo cô đến bất cứ đâu mà. Nhưng không ngờ cô lại mò đến chốn này. Nếu cô có nhu cầu, những người hâm mộ cô sẽ sẵn lòng phục vụ mà~"
Alice chỉ tình cờ ghé qua đây, nghĩ bụng khó mà tìm thấy người của Giáo Hội, chứ đừng nói là Lạc Vũ Tích, trên cái con phố lầu xanh trụy lạc này. Ai dè thấy Lạc Vũ Tích đang chui tọt vào một cửa tiệm.
"Tui đang làm nhiệm vụ, không phải mấy chuyện nông cạn như cô nghĩ đâu..."
"Nhiệm vụ? Nhiệm vụ kiểu gì mà phải vào lầu xanh, lại còn là lầu xanh tiên nữ nữa chứ? Mấy sinh vật bé tí này thích thác loạn tập thể lắm đấy. Hóa ra cô thích thể loại này à~?"
"Lo chuyện của cô đi. Dù cô đang ở Apal nhưng cũng không được tùy tiện tấn công người khác đâu. Cô thức tỉnh hoàn toàn rồi phải không...?"
Lạc Vũ Tích nheo mắt, tự hỏi sao nhỏ Alice này cứ bám đuôi mình mãi thế. Máu cô ngon đến vậy sao? Ma lực Phù Thủy của Alice cuồn cuộn quanh người, chẳng thèm che giấu thân phận luôn.
"Hết cứu rồi, bộ không ai nhận ra cô ta là Phù Thủy hả trời?!"
Alice thấy sự kháng cự của Lạc Vũ Tích, biết rằng cách tiếp cận thô bạo như trước đây không ổn. Nhưng cô sắp đến giới hạn rồi.
"Mục đích của cô là gì? Nếu chỉ là máu thì tui cho cô cắn một cái. Thiệt tình..."
"Cô đang nói gì thế? Đương nhiên tôi đến đây vì cơ thể của cô rồi~"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
