Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5810

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần - Chương 64 - Làm ơn đi, cô yếu nhớt à

Chương 64 - Làm ơn đi, cô yếu nhớt à

Lola ôm bụng đau điếng, lảo đảo lùi lại phía sau, khung cảnh xung quanh cũng chuyển về lại con phố ban đầu. Dù sao cô ta cũng là một cường giả Bậc 9, dù chỉ có độc một kỹ năng không gian thì sức chịu đựng cũng chẳng phải dạng vừa. Cú đấm của Lạc Vũ Tích tuy đau nhưng chưa thâm tháp gì.

"Ta sẽ không thua dưới tay cô đâu! Tất cả những thứ này lẽ ra phải là của ta!"

"Thua thì thôi có gì mà cay thế. Hay là chúng ta hòa đi nha...?"

Lạc Vũ Tích nhìn Lola đang thu hồi mấy khối lập phương không gian, ánh mắt ả ta long sòng sọc đầy vẻ điên cuồng, hai khối vuông cứ xoay tít trong tay.

"Đủ rồi, người chiến thắng trong trận tranh cử này là Lạc Vũ Tích..."

Một ma sơ mặc đồ đen đứng trên mái nhà gần đó lên tiếng tuyên bố. Lạc Vũ Tích nhận ra ngay đó là Thất Nguyệt Cửu. Hóa ra bà chị này cũng kiêm luôn chức trọng tài à. Cô thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng mọi chuyện đến đây là êm xuôi rồi.

"Câm miệng! Ta mới là người thắng!"

[Kỹ năng bẩm sinh: Không Gian Giảo Sát!]

Lola điên cuồng xoay chuyển các khối lập phương trên tay. Lạc Vũ Tích cảm thấy da đầu tê dại, dự cảm chẳng lành ập đến khiến cô vội vàng lùi lại. Mặt đất nơi cô vừa đứng tức khắc vỡ vụn thành vô số hình vuông nhỏ xíu, vết cắt phẳng lì đến rợn người.

"Thấy chưa? Đây mới là sức mạnh thật sự của ta! Cô không thể nào—!"

"Ồn ào quá..."

Rầm!

Thất Nguyệt Cửu thấy Lola vẫn ngoan cố tấn công sau khi có kết quả thì định ra tay can thiệp, nhưng chính cô cũng biết mình khó mà đỡ nổi năng lực không gian của ả. Cô định bụng sẽ lao vào cứu Lạc Vũ Tích ra trước rồi gọi viện binh cấp cao sau.

"Ồn chết đi được, chị nè, tui 'làm thịt' con ả này nhé~?"

Chưa để ai kịp phản ứng, một bóng người lướt qua nhanh như chớp kèm theo một làn khói trắng. Giây tiếp theo, con ả Lola hống hách đã bị một cô bé loli đè bẹp dí xuống đất. Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lạc Vũ Tích xúc động muốn rớt nước mắt.

"Tiểu Vân!"

"Thiệt tình, bị một kẻ yếu kém ép đến mức này, đúng là bà chị yếu♡nhớt của tui mà~~"

Chuyện là Vân Khả Khả đang ở trong phòng tua lại "thước phim" mặn nồng đêm qua, tay lăm lăm hộp khăn giấy định thực hiện chút "nghiên cứu" chuyên sâu thì cảm nhận được Lạc Vũ Tích đột ngột biến mất, giống như bị dịch chuyển đi đâu đó. Cô bé liền dựng đầu Vũ Khả Khả - người đang ngủ để hồi mana - dậy, lục tung cả thành phố lên, cuối cùng cũng bắt được sóng của Lạc Vũ Tích và phi như bay tới đây.

"Đứa nào?! Đứa nào dám đánh lén ta?!"

"Kẻ yếu thì câm miệng vào, ai cho phép lên tiếng vậy..."

Lola giãy giụa định ngồi dậy, nhưng Vân Khả Khả ấn mạnh một cái khiến ả dập mặt xuống đất, không cho chút cơ hội phản kháng nào. Lạc Vũ Tích lúc này mới thấm thía cái sự tuyệt vời của Phù Thủy, vội vàng chạy lại gần. Khi khói bụi tan đi, Vân Khả Khả mới tá hỏa nhìn thấy Lạc Vũ Tích đang đứng đó với độc một bộ đồ lót, da thịt phơi bày gần hết trước bàn dân thiên hạ.

"Chị... khoan đã! Mặc cái này vào lẹ!"

"Á chết, quên mất, nãy đánh nhau rách hết cả đồ..."

Vũ Khả Khả đến chậm hơn một chút cũng kịp nhìn thấy cảnh tượng "bỏng mắt" này, vội vàng giật phắt cái rèm cửa của cửa hàng gần đó trùm lên người Lạc Vũ Tích. Lạc Vũ Tích thở phào nhẹ nhõm khi thấy đám đông hóng hớt xung quanh đã bị giải tán hết từ đời nào.

"Cảm ơn em, Tiểu Vũ. Không ngờ em cũng tới à. Có hai đứa ở đây là chị yên tâm kê cao gối ngủ rồi~"

Lạc Vũ Tích dịu dàng xoa đầu Vũ Khả Khả. Đột nhiên, một luồng sát khí kinh hoàng bùng nổ từ phía Vân Khả Khả, áp lực của một Phù Thủy Bậc 2 bao trùm toàn bộ thành phố. Các vị Giám mục vừa họp xong cảm nhận được nguồn sức mạnh này đều giật mình ngước lên nhìn.

"Ta giết ngươi, giết ngươi, giết ngươi... Sao ngươi dám nhìn cơ thể của chị ấy! Cái thứ sâu bọ này! Gan to nhỉ!"

Ma lực của Vân Khả Khả cuộn trào dữ dội. Tận dưới tầng sâu nhất của ngục tối Apal, Herolise đang bị trói gô và bịt miệng, chậm rãi mở đôi mắt đen láy nhìn lên trần nhà. Một lát sau, cô ta lại rúc vào góc tường, nhắm mắt lại.

"Không phải cô ấy..."

Lola bị Vân Khả Khả đè nghiến xuống đất, phổi như sắp nổ tung vì khó thở. Ả lén lút điều khiển các khối lập phương bao vây lấy Vân Khả Khả, các cạnh sắc nhọn nhắm thẳng vào đầu và tim cô bé.

"Con Phù Thủy hèn hạ kia, ta sẽ giết ngươi!!"

Lola cố hết sức cử động cánh tay. Lạc Vũ Tích thấy vậy thì hoảng hồn, định lao vào đẩy Tiểu Vân ra. Mấy cái khối đó cắt được cả không gian đấy, nếu Tiểu Vân mà dính đòn thì...

"Tránh ra mau, Tiểu Vân!"

Các khối lập phương xoay tít, cạnh sắc của chúng hóa thực, dường như xé toạc cả không gian. Lola dùng một khối để dịch chuyển tức thời ra xa một đoạn, rồi nhìn về phía Vân Khả Khả đang bị bao vây với nụ cười khinh bỉ.

"Cô điều khiển được Phù Thủy sao? Nhưng con Phù Thủy của cô cũng chỉ là phế vật thôi~"

Lola ho ra một ngụm máu. Sát khí vừa rồi của Vân Khả Khả đã khiến ả bị nội thương, nhưng ả vẫn cố đứng vững, nhớ lại nỗi nhục nhã vừa rồi. Nhìn thấy con Phù Thủy kia sắp bị biến thành cái xác không hồn, ả nhếch mép cười gằn.

"Chống mắt lên mà xem con Phù Thủy quý báu của cô biến thành—!"

"Ồn ào quá đi. Mấy cái thứ mỏng như giấy vệ sinh này mà đòi cắt được ta á? Chị này, tui giết ả được không~?"

Lola trố mắt nhìn cái khối lập phương của mình bị Vân Khả Khả bóp nát rồi vứt sang một bên như rác rưởi, quần áo trên người con bé thậm chí còn chẳng sứt mẻ tí nào. Lần đầu tiên trong đời, ả cảm nhận được sự tuyệt vọng thực sự.

"Làm chị giật cả mình, tưởng em bị thương chứ..."

"Chị gái yếu nhớt mà cũng biết lo cho tui cơ á? Nhưng mà lo lắng vì mấy cái trò vặt vãnh này thì đúng là yếu nhớt thật~ Mà chờ một lát nhé? Tui muốn xử lý con ma sơ không biết trời cao đất dày này trước..."

Vân Khả Khả bẻ khớp tay rôm rốp, lững thững bước về phía Lola đang run như cầy sấy. Lola, kẻ từng nghĩ năng lực không gian của mình là vô địch thiên hạ, giờ đây hoàn toàn sụp đổ trước sức mạnh áp đảo.

"Không! Đừng! Đừng có lại gần đây!"

"Chắc ta sẽ bắt đầu bằng việc móc mắt ngươi ra nhỉ. Ai cho phép ngươi nhìn cơ thể chị ấy..."

Thấy Vân Khả Khả tiến lại gần như tử thần đòi mạng, sự kiêu ngạo của Lola bay biến sạch trơn. Ả quỳ sụp xuống đất, nước mắt nước mũi tèm lem. Vân Khả Khả thấy thế thì khựng lại, ngơ ngác.

"Gì đây? Mới thế đã sợ rồi à? Đúng là đồ yếu đuối..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!