Chương 66 - Nhiệm vụ sống còn
Lạc Vũ Tích cảm nhận được nụ cười ranh mãnh của Vân Khả Khả áp vào má mình, tay con bé thì đang "đi du lịch" lung tung dưới lớp vải che, thậm chí còn cả gan sờ soạng vòng ba của cô một cách trắng trợn.
"Tiểu Vân! Dừng lại ngay!"
"Ôi chà, chán phết. Nếu chị không thích thì thôi vậy~"
Vân Khả Khả thở dài thườn thượt rồi buông Lạc Vũ Tích ra, hai tay chống hông, giả bộ giận dỗi. Lạc Vũ Tích định mở miệng dỗ dành thì chợt nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: Tay của Vân Khả Khả buông ra rồi, nhưng vẫn có một bàn tay khác đang du ngoạn trên người cô, tranh thủ "ăn đậu hũ" nhiệt tình.
"Hửm? Sao thế? Sao mặt chị nhìn lạ vậy~?"
Vân Khả Khả tưởng Lạc Vũ Tích định xuống nước xin lỗi, nhưng lại thấy biểu cảm kỳ quặc trên mặt cô. Lạc Vũ Tích nhìn Vân Khả Khả đang đứng chống nạnh giả vờ quan tâm trước mặt, trong khi bàn tay kia vẫn đang di chuyển không ngừng, thậm chí còn định mò xuống chỗ hiểm hóc hơn.
"Tiểu Vũ..."
Giọng nói run rẩy của Lạc Vũ Tích khiến bàn tay hư hỏng kia khựng lại. Cô không ngờ Vũ Khả Khả bình thường ngoan hiền là thế mà cũng biết đục nước béo cò. Vũ Khả Khả biết mình bị lộ tẩy, mặt đỏ bừng lên.
"Hai người bị sao thế? Sao mặt ai cũng đỏ như gấc vậy~?"
"Kh... Không có gì, em xin lỗi, chị… tại em không kiềm chế được..."
[Ma Pháp Đặc Thù: Chìm Đắm]
"Tiểu... Tiểu Vũ! Sao em lại dùng ma pháp lên chị?! Chị không thấy gì cả!!"
Vân Khả Khả không ngờ Vũ Khả Khả lại "đánh úp" mình bằng ma pháp. Tầm nhìn của cô bé tối sầm lại, cả người mềm nhũn ra. Lạc Vũ Tích cũng chưa hiểu Vũ Khả Khả định làm gì. Bất ngờ, Vũ Khả Khả quàng tay qua cổ Lạc Vũ Tích, và trước sự ngỡ ngàng của cô, con bé áp môi mình lên môi cô.
"Đừng đẩy em ra mà~ Chị Vũ Tích~"
"Ưm!!"
Vũ Khả Khả, người thường ngày nhút nhát như thỏ đế, giờ đây lại bạo dạn lạ thường. Cô bé thậm chí còn thành thục tách mở đôi môi Lạc Vũ Tích, nụ hôn sâu đến mức khiến Lạc Vũ Tích không thở nổi.
"Ưm... Ha... Tiểu Vũ..."
"Chị à, lúc sự hiện diện của chị biến mất, em đã lo lắm đấy. Bình thường toàn là Tiểu Vân chủ động, lần này hãy để em chủ động nhé~"
Lạc Vũ Tích nhìn Vũ Khả Khả đang làm nũng. Nếu không phải Vân Khả Khả vẫn đang đứng sờ sờ ngay cạnh, cô suýt nữa đã tưởng đây là Vân Khả Khả giả dạng.
"Chị chiều em lần này thôi nhé... Chị Vũ Tích~"
Vũ Khả Khả không đợi câu trả lời, lập tức giải trừ ma pháp trên người Vân Khả Khả. Vân Khả Khả lấy lại được thị lực, dụi dụi mắt nhìn sang Vũ Khả Khả.
"Tiểu Vũ, thiệt tình, lần sau có định dùng ma pháp lên người ta thì báo trước một tiếng chứ~"
"X... Xin lỗi, Tiểu Vân, em không dám nữa đâu..."
Vũ Khả Khả nắm lấy tay Vân Khả Khả kéo chạy về phía căn hộ, không quên quay đầu lại ném cho Lạc Vũ Tích một nụ cười ngọt ngào chết người. Lạc Vũ Tích đứng trời trồng tại chỗ, não vẫn chưa load xong chuyện vừa xảy ra.
"Tiểu Vũ..."
Vân Khả Khả gọi với theo Vũ Khả Khả, khiến cô bé khựng lại. Vân Khả Khả thở dài:
"Tiểu Vũ, em hư hỏng như thế hồi nào vậy, dám dùng chiêu đó để giữ chân chị rồi tranh thủ vui vẻ với chị gái một mình~"
"S... Sao chị biết...?"
"Em chỉ phong ấn thị giác của chị thôi, chứ chị vẫn nghe được loáng thoáng mà. Với cả mặt em đỏ lựng thế kia kìa~"
"Hứ... Tiểu Vân xấu tính!"
...
Trong khi đó, Lạc Vũ Tích cuối cùng cũng thay được bộ đồ ma sơ mới, đang ngắm nghía mình trong gương. Đúng là thủ đô của Giáo Hội có khác, đến cửa hàng bán đồ tu sĩ cũng xịn xò. Nhưng mà nhìn cái đường xẻ tà cao chót vót ở váy...
"Ừm... chủ tiệm ơi, cái xẻ tà này có hơi 'thoáng' quá không?"
"Một ma sơ xinh đẹp như cô thì phải khoe trọn sự quyến rũ như thế chứ. À mà cô cứ nhận bộ này đi, tôi tặng, không lấy tiền đâu!"
"Hả? Trên đời có kèo thơm thế á...?"
Lạc Vũ Tích thở phào khi thấy chủ tiệm là một cô gái loài người bình thường. Nãy cô lỡ đi lạc vào khu phố đèn đỏ của đám Thần Thoại Chủng, may mà vớ được cái cửa hàng quần áo trông có vẻ bình thường này.
"Nhưng mà không lấy tiền thì cô lỗ vốn chết, bộ này xịn thế cơ mà?"
"Nếu Sơ cho phép tui chụp một tấm ảnh làm kỷ niệm, tui sẽ biết ơn lắm đó~"
Lạc Vũ Tích nhìn bộ đồ. Tuy nó có hơi gợi cảm hơn bộ cũ, nhưng vẫn đỡ hơn là quấn cái rèm cửa ra đường. Với lại chỉ là một tấm ảnh thôi mà.
"Được rồi, chỉ một tấm thôi đấy nhé~"
"Cảm ơn Sơ nhiều! Sơ quả là khách hàng tuyệt vời nhất! Thế là từ giờ tui đỡ phải đi chụp lén trong phòng thay đồ rồi~"
"Ê???"
"Ý tui là... trong... cái đó... Đây là toàn bộ tiền tiết kiệm của tui, xin đừng báo cảnh sát bắt tui!"
Lạc Vũ Tích cảm giác mình vừa nghe được cái gì đó chấn động. Cô chủ tiệm đặt bịch tiền xuống đất, chắp tay van xin Lạc Vũ Tích đừng tố giác.
Đúng là cái đất này, đến cửa hàng do người thường mở cũng "bất ổn" không kém.
Cuối cùng, cô cũng để cho chủ tiệm chụp ảnh và không báo cáo gì cả. Chỉ là chụp ảnh giữa con gái với nhau thôi mà, có gì căng đâu?
Nhưng Lạc Vũ Tích ngây thơ đâu biết rằng, bức ảnh này về sau sẽ trở thành "tài liệu gối đầu giường" cực hot cho vô số thiếu nữ, thậm chí còn lan truyền sang cả Vương Quốc Phù Thủy, nuôi dưỡng trí tưởng tượng phong phú của biết bao nhiêu Phù Thủy đơn côi.
"Giờ thì phải hoàn thành nhiệm vụ tiếp theo. Mẹ của Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả rốt cuộc là ai nhỉ? Chắc chắn phải có manh mối gì đó chứ, mình đã gặp đủ 12 Giám mục rồi..."
Lạc Vũ Tích lôi cuốn sổ tay ghi chép thông tin về các Giám mục ra, trong đầu đã khoanh vùng được vài cái tên khả nghi.
"Khi loại bỏ tất cả những điều vô lý, thứ còn lại, dù có hoang đường đến đâu, cũng chính là sự thật..." (Z: nhái)
Quyết tâm của cô dâng cao. Nếu không tìm ra mẹ của hai đứa nhỏ, cô lại nhớ đến lời của Vũ Khả Khả, rằng cô sẽ phải làm người thay thế.
"Cái gì? Bà chị yếu nhớt thậm chí còn không tìm nổi mẹ của tụi tui á? Nhiệm vụ đơn giản thế mà cũng không xong. Đúng là yếu nhớt. Thôi thì, bà chị đành phải chịu trận thôi~"
"Mẹ ơi... đói... cơm..."
Mấy đứa loli cô dày công nuôi dưỡng mà biến thành thế này á? Không đời nào! Ánh mắt Lạc Vũ Tích trở nên sắc lạnh.
"Nhiệm vụ này bắt buộc phải hoàn thành, không thì toang..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
