Chương 51 - Chém gió
Phong thái tự tin ngời ngời của Lạc Vũ Tích khiến Ailani phải khựng lại. Cô nhớ đến cái kỹ năng [Thống Trị Phù Thủy] của Lạc Vũ Tích và thầm nghĩ, Hóa ra cô ta không phải là một ma sơ tầm thường.
“Ta biết kỹ năng [Thống Trị Phù Thủy] của ngươi có thể điều khiển được lũ Bậc 2, nhưng Bậc 1 thì không dễ ăn thế đâu…!”
Lạc Vũ Tích ngơ ngác. Cô đã bảo là sẽ điều khiển mụ ta đâu. Cái lời chém gió để giữ mạng giờ lại đẻ ra cái rắc rối to đùng thế này.
“Tôi không định điều khiển mụ ta, tôi sẽ đánh bại mụ ta!”
Lạc Vũ Tích chỉ tay thẳng mặt Phù Thủy Thời Gian trên trời, cái dáng vẻ bố đời đó làm Ailani càng thêm hoang mang. Rõ ràng nó chỉ là một con ma sơ Bậc 10 tép riu thôi mà.
“Đánh bại ta ư…?”
Phù Thủy Thời Gian nhìn dáo dác xung quanh, check lại xem có đúng là Lạc Vũ Tích đang nói chuyện với mình không.
[Thần Thuật: Ngôn Linh]
“Bà đây sẽ dùng cái này để đánh bại ngươi, bất chấp mọi giá! Phù Thủy Thời Gian sẽ là bại tướng dưới tay ta!”
[Số dư không đủ]
“???”
Lạc Vũ Tích đang tính soạn sẵn bài diễn văn chiến thắng, thì cái thông báo của bảng hệ thống như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
“Khoan, sai sai rồi! Tao đã bảo là ‘bất chấp mọi giá’ mà!”
[Kể cả bạn có hiến tế cái mạng quèn của mình, thì cùng lắm cũng chỉ làm mụ ta trật mắt cá chân thôi.] (Z: clm)
“…”
Phù Thủy Thời Gian thấy Lạc Vũ Tích im lặng thì tưởng cô đang vận nội công tung ultimate. Ban đầu mụ cũng chả quan tâm, nhưng nhớ lại vụ bị sỉ nhục trước đó, mụ liền dựng lên mấy lớp kết giới bảo vệ cho chắc cốp.
“Ngươi định giở trò gì…?”
“E hèm… chiêu tiếp theo của tui, chắc bà đỡ không nổi đâu…”
Lạc Vũ Tích vẫn giữ vẻ mặt ngầu lòi, nhưng mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng sống lưng. Phải chém gió tới cùng mới thoát được kèo này.
“Đâm lao thì phải theo lao, dù là chém gió cũng phải diễn cho trót…”
Phù Thủy Thời Gian nghe Lạc Vũ Tích gáy to, liền tốc biến ngay trước mặt cô. Ailani định can thiệp, nhưng thấy Lạc Vũ Tích vẫn bình chân như vại dù kẻ địch đã sát sạt, cô lại chần chừ.
“Ta cũng muốn xem chiêu gì mà ta không đỡ nổi đấy…”
Phù Thủy Thời Gian ném một con dao găm, không dùng ma lực hay sức mạnh gì sất, chỉ là thăm dò. Nhưng Lạc Vũ Tích không hề chớp mắt khi lưỡi dao sượt qua má.
“Sao ngươi không né…?”
“Vì tui đếch sợ~”
Câu trả lời đầy tự tin của Lạc Vũ Tích khiến Ailani quên luôn cả việc đánh nhau, vũ khí từ từ hạ xuống. Mắt Phù Thủy Thời Gian lóe lên sự hứng thú.
“Ngươi lạ thật đấy. Lúc trước thì sợ chết khiếp, mà giờ thì…”
Phù Thủy Thời Gian tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách. Ailani không can thiệp, tò mò muốn xem Lạc Vũ Tích định làm cái trò trống gì.
“Ngươi thật sự không sợ ta sao…?”
“Không sợ~”
Lạc Vũ Tích nhìn mụ phù thủy từng giết mình một lần, giờ đang cách chưa đầy một mét, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô liếc nhìn Ailani, ánh mắt cầu cứu.
“Tui sắp niệm rồi, sắp niệm thật rồi! Thánh Nữ ơi, mị sai rồi, mị không dám gáy bẩn nữa đâu, cứu mị với!”
Ailani nhận thấy ánh mắt cầu cứu “tinh tế”, cái nháy mắt và biểu cảm tự tin của Lạc Vũ Tích. Cô nghĩ mình đã “hiểu bài”.
“Một ma sơ mà định làm thế này sao? Cô ấy muốn mình đứng ngoài cuộc? Được thôi, để xem ngươi có bản lĩnh gì, Ma sơ Lạc Vũ Tích!”
Mặt Lạc Vũ Tích cứng đờ khi thấy Ailani ra hiệu cổ vũ. Cô cảm thấy tuyệt vọng tràn trề.
“Người hiểu cái quái gì thế?! Người chả hiểu cái đếch gì cả!”
Lạc Vũ Tích không dám nhúc nhích. Phù Thủy Thời Gian, kẻ có thể giết cô cả nghìn lần, đang đứng ngay trước mặt. Ai động thủ trước thì Lạc Vũ Tích cũng là người “lên bảng”.
“Ta không nhìn thấu được ngươi. Ngươi chỉ là Bậc 10, nhưng con phù thủy Bậc 2 kia lại sẵn sàng làm mọi thứ vì ngươi…”
“Ý ngươi là Doris?! Chị ấy sao rồi?!”
“Ta giết nó rồi. Nó bay màu rồi…”
“…”
Phù Thủy Thời Gian quan sát Lạc Vũ Tích, nhưng thấy cô không có phản ứng gì trước tin bạn mình chết.
“Không có phản ứng gì khi bạn chết sao? Máu lạnh thật đấy…”
“Tui là ma sơ, bả là phù thủy. Chúng tôi không phải bạn bè…”
Phù Thủy Thời Gian khựng lại, rồi quay đi, như cố che giấu biểu cảm. Nhưng Lạc Vũ Tích thấy cơ thể mụ ta đang run rẩy.
“Thú vị đấy. Sao ngươi không làm phù thủy đi? Hợp với ngươi lắm đấy.”
“Thế thì trả lại bạn cho tui đi…”
“Con nhỏ đó hả? Nó đang ở trong lâu đài của ta. Nhưng ngươi có dám tới không…?”
Phù Thủy Thời Gian biến mất vào bóng tối. Lạc Vũ Tích nhìn chằm chằm vào khoảng không, vẫn chưa tin nổi vào mắt mình.
“Mụ ta đi rồi hả?”
“Cô có sao không? Mụ ta chạy rồi, ta phải đuổi theo!”
Ailani cố gắng truy vết, nhưng Phù Thủy Thời Gian đã biến mất tăm, không để lại chút dấu vết nào. Lạc Vũ Tích, cuối cùng cũng an toàn, ngã bệt xuống đất.
“Cuối cùng cũng được thở…”
“Ngươi nói gì với mụ ta thế? Sao mụ ta lại tha cho ngươi?”
“Kệ chuyện đó đi, cho tôi nghỉ tí đã. Mụ ta bắt Shia về lâu đài rồi. Chúng ta phải đến đó cứu em ấy…”
Lạc Vũ Tích định đứng dậy, nhưng chân tay bủn rủn. Cô không ngờ cuộc đối đầu vừa rồi lại rút cạn sức lực đến thế. Cô cảm thấy sự ấm nóng giữa hai chân và nhận ra mình đã sợ tới mức “tè ra quần”. Ailani nhìn quanh.
“Có một căn nhà nhỏ ở đằng kia. Chúng ta có thể nghỉ ở đó, rồi ta sẽ đưa ngươi về Giáo Hội…”
“Cảm ơn Thánh Nữ.”
Một luồng ánh sáng vàng bao trùm lấy Lạc Vũ Tích. Trong khi đó, tại một túp lều tồi tàn, một con loli tóc hai bím, đang nghịch bài tarot, bỗng cảm thấy ớn lạnh.
“Sao mình có dự cảm chẳng lành thế nhỉ…?”
Phong thái tự tin ngời ngời của Lạc Vũ Tích khiến Ailani phải khựng lại. Cô nhớ đến cái kỹ năng [Thống Trị Phù Thủy] của Lạc Vũ Tích và thầm nghĩ, Hóa ra cô ta không phải là một ma sơ tầm thường.
“Ta biết kỹ năng [Thống Trị Phù Thủy] của ngươi có thể điều khiển được lũ Bậc 2, nhưng Bậc 1 thì không dễ ăn thế đâu…!”
Lạc Vũ Tích ngơ ngác. Cô đã bảo là sẽ điều khiển mụ ta đâu. Cái lời chém gió để giữ mạng giờ lại đẻ ra cái rắc rối to đùng thế này.
“Tôi không định điều khiển mụ ta, tôi sẽ đánh bại mụ ta!”
Lạc Vũ Tích chỉ tay thẳng mặt Phù Thủy Thời Gian trên trời, cái dáng vẻ bố đời đó làm Ailani càng thêm hoang mang. Rõ ràng nó chỉ là một con ma sơ Bậc 10 tép riu thôi mà.
“Đánh bại ta ư…?”
Phù Thủy Thời Gian nhìn dáo dác xung quanh, check lại xem có đúng là Lạc Vũ Tích đang nói chuyện với mình không.
[Thần Thuật: Ngôn Linh]
“Bà đây sẽ dùng cái này để đánh bại ngươi, bất chấp mọi giá! Phù Thủy Thời Gian sẽ là bại tướng dưới tay ta!”
[Số dư không đủ]
“???”
Lạc Vũ Tích đang tính soạn sẵn bài diễn văn chiến thắng, thì cái thông báo của bảng hệ thống như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
“Khoan, sai sai rồi! Tao đã bảo là ‘bất chấp mọi giá’ mà!”
[Kể cả bạn có hiến tế cái mạng quèn của mình, thì cùng lắm cũng chỉ làm mụ ta trật mắt cá chân thôi.] (Z: clm)
“…”
Phù Thủy Thời Gian thấy Lạc Vũ Tích im lặng thì tưởng cô đang vận nội công tung ultimate. Ban đầu mụ cũng chả quan tâm, nhưng nhớ lại vụ bị sỉ nhục trước đó, mụ liền dựng lên mấy lớp kết giới bảo vệ cho chắc cốp.
“Ngươi định giở trò gì…?”
“E hèm… chiêu tiếp theo của tui, chắc bà đỡ không nổi đâu…”
Lạc Vũ Tích vẫn giữ vẻ mặt ngầu lòi, nhưng mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng sống lưng. Phải chém gió tới cùng mới thoát được kèo này.
“Đâm lao thì phải theo lao, dù là chém gió cũng phải diễn cho trót…”
Phù Thủy Thời Gian nghe Lạc Vũ Tích gáy to, liền tốc biến ngay trước mặt cô. Ailani định can thiệp, nhưng thấy Lạc Vũ Tích vẫn bình chân như vại dù kẻ địch đã sát sạt, cô lại chần chừ.
“Ta cũng muốn xem chiêu gì mà ta không đỡ nổi đấy…”
Phù Thủy Thời Gian ném một con dao găm, không dùng ma lực hay sức mạnh gì sất, chỉ là thăm dò. Nhưng Lạc Vũ Tích không hề chớp mắt khi lưỡi dao sượt qua má.
“Sao ngươi không né…?”
“Vì tui đếch sợ~”
Câu trả lời đầy tự tin của Lạc Vũ Tích khiến Ailani quên luôn cả việc đánh nhau, vũ khí từ từ hạ xuống. Mắt Phù Thủy Thời Gian lóe lên sự hứng thú.
“Ngươi lạ thật đấy. Lúc trước thì sợ chết khiếp, mà giờ thì…”
Phù Thủy Thời Gian tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách. Ailani không can thiệp, tò mò muốn xem Lạc Vũ Tích định làm cái trò trống gì.
“Ngươi thật sự không sợ ta sao…?”
“Không sợ~”
Lạc Vũ Tích nhìn mụ phù thủy từng giết mình một lần, giờ đang cách chưa đầy một mét, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô liếc nhìn Ailani, ánh mắt cầu cứu.
“Tui sắp niệm rồi, sắp niệm thật rồi! Thánh Nữ ơi, mị sai rồi, mị không dám gáy bẩn nữa đâu, cứu mị với!”
Ailani nhận thấy ánh mắt cầu cứu “tinh tế”, cái nháy mắt và biểu cảm tự tin của Lạc Vũ Tích. Cô nghĩ mình đã “hiểu bài”.
“Một ma sơ mà định làm thế này sao? Cô ấy muốn mình đứng ngoài cuộc? Được thôi, để xem ngươi có bản lĩnh gì, Ma sơ Lạc Vũ Tích!”
Mặt Lạc Vũ Tích cứng đờ khi thấy Ailani ra hiệu cổ vũ. Cô cảm thấy tuyệt vọng tràn trề.
“Người hiểu cái quái gì thế?! Người chả hiểu cái đếch gì cả!”
Lạc Vũ Tích không dám nhúc nhích. Phù Thủy Thời Gian, kẻ có thể giết cô cả nghìn lần, đang đứng ngay trước mặt. Ai động thủ trước thì Lạc Vũ Tích cũng là người “lên bảng”.
“Ta không nhìn thấu được ngươi. Ngươi chỉ là Bậc 10, nhưng con phù thủy Bậc 2 kia lại sẵn sàng làm mọi thứ vì ngươi…”
“Ý ngươi là Doris?! Chị ấy sao rồi?!”
“Ta giết nó rồi. Nó bay màu rồi…”
“…”
Phù Thủy Thời Gian quan sát Lạc Vũ Tích, nhưng thấy cô không có phản ứng gì trước tin bạn mình chết.
“Không có phản ứng gì khi bạn chết sao? Máu lạnh thật đấy…”
“Tui là ma sơ, bả là phù thủy. Chúng tôi không phải bạn bè…”
Phù Thủy Thời Gian khựng lại, rồi quay đi, như cố che giấu biểu cảm. Nhưng Lạc Vũ Tích thấy cơ thể mụ ta đang run rẩy.
“Thú vị đấy. Sao ngươi không làm phù thủy đi? Hợp với ngươi lắm đấy.”
“Thế thì trả lại bạn cho tui đi…”
“Con nhỏ đó hả? Nó đang ở trong lâu đài của ta. Nhưng ngươi có dám tới không…?”
Phù Thủy Thời Gian biến mất vào bóng tối. Lạc Vũ Tích nhìn chằm chằm vào khoảng không, vẫn chưa tin nổi vào mắt mình.
“Mụ ta đi rồi hả?”
“Cô có sao không? Mụ ta chạy rồi, ta phải đuổi theo!”
Ailani cố gắng truy vết, nhưng Phù Thủy Thời Gian đã biến mất tăm, không để lại chút dấu vết nào. Lạc Vũ Tích, cuối cùng cũng an toàn, ngã bệt xuống đất.
“Cuối cùng cũng được thở…”
“Ngươi nói gì với mụ ta thế? Sao mụ ta lại tha cho ngươi?”
“Kệ chuyện đó đi, cho tôi nghỉ tí đã. Mụ ta bắt Shia về lâu đài rồi. Chúng ta phải đến đó cứu em ấy…”
Lạc Vũ Tích định đứng dậy, nhưng chân tay bủn rủn. Cô không ngờ cuộc đối đầu vừa rồi lại rút cạn sức lực đến thế. Cô cảm thấy sự ấm nóng giữa hai chân và nhận ra mình đã sợ tới mức “tè ra quần”. Ailani nhìn quanh.
“Có một căn nhà nhỏ ở đằng kia. Chúng ta có thể nghỉ ở đó, rồi ta sẽ đưa ngươi về Giáo Hội…”
“Cảm ơn Thánh Nữ.”
Một luồng ánh sáng vàng bao trùm lấy Lạc Vũ Tích. Trong khi đó, tại một túp lều tồi tàn, một con loli tóc hai bím, đang nghịch bài tarot, bỗng cảm thấy ớn lạnh.
“Sao mình có dự cảm chẳng lành thế nhỉ…?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
