Chương 50 - Cảm giác như mị lại làm được rồi!
Lạc Vũ Tích hoàn toàn chả nhìn thấy cái mô tê gì từ hai bóng người đang choảng nhau trên trời, chỉ thấy mấy tia sáng lóe lên khi Phù Thủy Thời Gian tốc biến, còn Ailani, người lúc đầu hổ báo cáo chồn giờ đang bị ép sân, cứ phải lạng lách đánh võng liên tục để né đòn.
“Toang rồi. Nếu Thánh Nữ thua, người tiếp theo lên thớt là mình à…?”
Lạc Vũ Tích nấp sau gốc cây, lo sốt vó. Cô còn chả lại gần được chỗ đánh nhau chứ đừng nói là giúp đỡ. Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
[Cảm thấy bất lực hử? Bậc 1 thì đã sao? Chỉ cần chấp nhận ta, thì ngay cả thần thánh trên Thần Giới cũng chỉ là đồ chơi trong tay ngươi thôi~]
Lạc Vũ Tích quay lại thì thấy bản sao đen tối của mình đang lơ lửng bên cạnh, nụ cười nham hiểm vẫn rợn người như mọi khi. Lạc Vũ Tích cảm thấy dấu ấn hình chìa khóa trên ngực mình cựa quậy, như thể đang thèm khát chiến đấu.
“Mơ đi cưng, thứ như ngươi chắc chắn tác dụng phụ đầy mình. Lạc Vũ Tích ta thà bị mấy mụ phù thủy ‘hành’ tới chết trên giường còn hơn chấp nhận sức mạnh tà đạo của ngươi!”
[Cứng đầu dữ. Sức mạnh của Thần Giới mà dám bảo là tà đạo à? Thôi kệ, ta đã nói rồi, một ngày nào đó ngươi sẽ phải quỳ xuống cầu xin sức mạnh này thôi~]
Lạc Vũ Tích “bóng tối” tan biến dần. Lạc Vũ Tích dù hơi khó hiểu vì sao con "tâm ma" này rút lui dễ thế, nhưng cũng quay lại hóng biến trận chiến. Chẳng có kỹ năng nào hoành tráng lệ, chỉ có hai bóng người lướt qua lướt lại, tạo ra những cơn sóng xung kích kinh hoàng.
“Đại chiến Bậc 1 mà trông chán đời hơn cả Bậc 2…”
Lạc Vũ Tích nhớ lại hồi Doris đấm phát tạo thành cái hồ. Thế mới kích thích chứ. Còn cái này chỉ toàn áp lực với dư chấn. Cô vừa phàn nàn xong thì một đòn đạn lạc đánh trúng cái cây trước mặt cô. Cái cây ngay lập tức nở hoa, kết trái, rồi héo úa, quả rụng xuống mục nát thành bụi trước khi kịp chạm đất.
“Cái quái gì—!!”
Lạc Vũ Tích nhìn cái cây khô héo mà mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
“Tui rút lại lời nói hồi nãy. Tui đứng xa ra chút…!”
Lạc Vũ Tích cắm đầu chạy ra xa hơn. Đòn đánh của Phù Thủy Thời Gian đáng sợ vãi chưởng. Ailani, di chuyển với tốc độ tiệm cận ánh sáng, né tránh ma pháp thời gian, nhưng chỉ cần dính một tí tẹo dư chấn thôi là vải vóc trên bộ thánh bào cũng hóa thành bụi.
“Nhanh đấy, nhưng cứ nhảy nhót lung tung thế này chỉ tổ tốn thời gian…”
“Thật sao? Chị nghĩ là tốn thời gian hả? Thế sao không đứng im cho tôi giết luôn đi?”
Ailani tốc biến ra xa cả ngàn mét, ánh sáng vàng kim tỏa ra từ đôi mắt. Nhưng dù cô có nhanh cỡ nào, Phù Thủy Thời Gian luôn bắt bài được, đặt bẫy ngay trên đường di chuyển của cô. Ailani nhìn vào đồng tử hình đồng hồ của Phù Thủy Thời Gian, mỗi tiếng tích tắc đều tiết lộ chuyển động tương lai của cô.
“Lãnh Địa Thời Gian, nơi thời gian là của ta. Lãnh Địa Thuần Bạch, nơi em chỉ có thể gây sát thương lên ta…”
“Tôi chắc chắn lãnh địa của chị còn nhiều trò mèo hơn thế.”
Ailani nhìn vòng tròn trắng rộng 100 mét quanh Phù Thủy Thời Gian. Cô đã thử tiếp cận, nhưng trực giác gào thét bảo cô đừng có dại mà chui vào cái vòng trắng đó, dù đang ở trong Lãnh Địa Thời Gian.
“Em nói đúng, còn vài hiệu ứng khác, nhưng chả việc gì phải giải thích cho em làm gì…”
[Ma Pháp Đặc Thù: Đồng Hồ Bỏ Túi Của Phù Thủy]
“Không ổn!!”
Khi chiếc đồng hồ bạc sau lưng Phù Thủy Thời Gian dừng lại, một cảm giác lạ lùng ập đến với Ailani. Cô phát hiện một con dao găm đã cắm phập vào bụng mình và vội vàng lùi lại.
“Chỉ 7 giây? Nhưng thế là đủ rồi…”
“Chết tiệt! Chị ta ra tay từ lúc nào—?”
Ailani, không còn giữ được vẻ uy nghiêm của Thánh Nữ, rút con dao ra, thánh bào nhuốm máu. Dù ma pháp chữa trị đã khép miệng vết thương, nhưng đòn tấn công bất ngờ đã làm cô dao động.
“Nếu ma lực của ta không bị đóng băng, thì em đã chết rồi…”
“Thế à? Cảm ơn vì thông tin nhé…”
“Lần tới cẩn thận cái đầu đấy…”
Lạc Vũ Tích thấy Thánh Nữ bị thương thì hoảng loạn, lục lọi tìm đồ cứu viện.
“Gối của Lười Biếng? Không phải. Tranh tự họa của Kiêu Ngạo? Vô dụng vãi. Vớ đen của Dục Vọng? Mình lấy cái này hồi nào dợ?” (Z: chịu cậu r…)
Lạc Vũ Tích điên cuồng lục túi khi hai người kia lại lao vào nhau. Ngoài cái chìa khóa chết tiệt ra, chắc chắn phải có item gì đó xịn xịn chứ! Con cưng của trời thì phải nhặt được thần khí lúc quan trọng chứ!
[Thuốc Nước Mắt Succubus x3]
[Thuốc Biến Hình Loli x1]
[Vớ trắng đã qua sử dụng của Vân Khả Khả x1]
[Thiết Bị Biến Hình Ma Pháp Thiếu Nữ x1]
[Đồ Ma Sơ Gợi Cảm x1]
…
“Cái đống rác rưởi gì thế này?! Thiết bị biến hình ma pháp thiếu nữ? Cái bộ giáp đó chắc ăn một búng là nát bét…”
Lạc Vũ Tích nhìn mấy món đồ dị hợm trong túi, chả có cái nào dùng được. Rồi cô nhìn thấy kỹ năng của mình, cooldown đã xong.
[Thần Thuật: Ngôn Linh]
“Kỹ năng này hồi xong rồi…?”
Lạc Vũ Tích nhớ lại kỹ năng này, thứ xuất hiện cùng lúc với Chìa Khóa Thần Thánh. Nó có thể thao túng thực tại, dễ dàng phá vỡ xiềng xích trói buộc nhân vật chính. Đây đúng là tool hack.
“Cuối cùng cũng tới lượt mị làm anh hùng rùi~!”
Lạc Vũ Tích, tràn trề sự tự tin lạ thường, bước về phía chiến trường, mặc kệ cây cối đổ nát xung quanh, dáng đi bất khả chiến bại, đếch care đến đạn lạc.
“Dừng lại! Để tui kết thúc cuộc chiến vô nghĩa này!”
Lạc Vũ Tích chỉnh lại bộ đồ ma sơ và chỉ tay vào hai bóng người trên trời. Cả hai đều dừng lại, ánh mắt đổ dồn về phía cô ma sơ yếu nhớt nhưng đầy tự tin.
“Ngươi đang làm cái trò gì thế?! Chạy mau đi, không thì—!”
“Suỵt, Thánh Nữ, phần còn lại cứ để tui gánh~”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
