Chương 41 - Bản ngã xấu xa
Lạc Vũ Tích nhìn Shia, nữ chính ngây thơ vô số tội đang lẽo đẽo theo sau mình. Shia thấy ánh mắt của cô thì cúi xuống nhìn bản thân, vẻ mặt đầy hoang mang.
“Chỉ số may mắn 999… giá mà mình xin được một mẩu của cái số lẻ đó thôi…”
Lạc Vũ Tích lầm bầm, một ý nghĩ tham lam bắt đầu nhen nhóm trong đầu. Cô bỗng cảm thấy thèm khát muốn “chôm” chỉ số may mắn bá đạo của Shia.
“Chỉ một tí tẹo thôi… có nhân phẩm cỡ đó thì mình đỡ phải khổ…”
Tay Lạc Vũ Tích, bàn tay có khắc Thánh Ấn, như một thói quen tự động thò về phía Shia. Những ký tự trắng trên tay cô chuyển sang màu đen kịt. Shia nhìn cô, khó hiểu.
“Chị Vũ Tích?”
“Một xíu thôi mà…”
Một làn sương đen bao trùm lấy Lạc Vũ Tích, chực chờ nuốt chửng cô. Ngay lúc cô sắp mất kiểm soát, một đôi tay thon thả nắm chặt lấy tay cô, kéo cô giật ngược về thực tại.
“Chị trông không khỏe lắm. Chị ổn không?”
“Chị… Chị chỉ…”
[Shia]
[May Mắn: 999 – 1 – 1 – 1…]
Lạc Vũ Tích nhìn bàn tay mình đang nằm gọn trong tay Shia, rồi nhìn những con số đang tụt không phanh trên bảng hệ thống, cô hoảng hồn rụt tay lại. Chỉ số may mắn của chính cô từ âm vô cực đã nhảy lên dương 4.
[Shia]
[May Mắn: 993]
“Mình… mình vừa làm cái quái gì thế này…?”
Lạc Vũ Tích nhìn chỉ số may mắn đang dừng ở mức 4, lương tâm cắn rứt dữ dội khi thấy vẻ mặt lo lắng của Shia.
“Mình bị sao vậy trời? Phải trả lại cho em ấy thôi…”
[Sao lại dừng lại~?]
“!!!”
[Đó chẳng phải là thứ ngươi muốn sao? Con Cưng Của Trời cái nỗi gì? May mắn cao thế cũng chỉ để làm cảnh cho một đứa phế vật thôi~]
Một giọng nói quyến rũ lạ lùng vang lên, vọng lại trong đầu Lạc Vũ Tích. Cô ôm đầu, quỳ sụp xuống đất.
“Không! Sai rồi! Tao phải bảo vệ ẻm! Ẻm là waifu của tao!”
[Hừ, giả tạo vừa vừa phải phải thôi. Ngươi có dám thề là lúc thấy nó ngươi không tưởng tượng đến cảnh nó trên giường không? Nó là nhân vật chính, nhưng ngươi là player mà~]
“Câm mồm! Cút ra khỏi đầu tao!”
Lạc Vũ Tích liên tục niệm chú thanh tẩy, nhưng giọng nói quen thuộc vẫn dai như đỉa. Cô nhìn khuôn mặt lo âu của Shia, định mở miệng an ủi thì thấy một cái bóng đen lù lù xuất hiện sau lưng nhỏ.
[Ngươi dám nói là ngươi chưa từng tơ tưởng đến body của nhỏ, tiếng rên rỉ của nhỏ trên giường, hay tưởng tượng cảnh mình là người 'xơi' nhỏ giống hệt mấy cái CG trong game không~?]
“Game? Sao ngươi biết về game? Ngươi là đứa nào?!”
[Giờ mới tò mò danh tính của ta hả? Đơn giản lắm~]
Cái bóng dần hóa thực, biến thành một Lạc Vũ Tích y đúc, vẫn bộ đồ ma sơ quen thuộc và thân hình quyến rũ chết người, chỉ khác là tóc và mắt giờ đây chỉ độc một màu đen thẫm.
“Ngươi… ngươi là ai…?!”
[Vẫn chưa chấp nhận à? Ta là dục vọng đen tối nhất của ngươi. Thích gái đẹp thì có gì sai? Kìm nén làm gì? Cứ bắt hết bọn họ về làm của riêng đi~]
Lạc Vũ Tích trân trối nhìn con doppelganger của mình ôm lấy Shia từ phía sau, bàn tay hư hỏng bắt đầu “đi du lịch” lên trên, mà Shia dường như chẳng hề hay biết gì.
“Khoan, nói thì dễ lắm. Bọn họ toàn Bậc 1 với Bậc 2, tao đánh lại kiểu gì giờ…?”
Câu hỏi của Lạc Vũ Tích khiến bản sao dừng lại, cười ngặt nghẽo.
[Chỉ cần chấp nhận sức mạnh này, bố con thằng nào trong thế giới này cũng không đỡ nổi ngươi đâu~]
Lạc Vũ Tích “bóng tối” giơ tay lên, Thánh Ấn đen tỏa ra tà khí rợn người.
“Chỉ là cái kỹ năng soi stats thôi mà làm như ghê gớm lắm. Tao bắt đầu nghi mình lộn thế giới rồi…”
[Chỉ soi chỉ số ư? Ngươi chưa nhận ra à? Giống như ngươi vừa chôm chỉ số may mắn của con nhỏ này, ngươi có thể cướp đoạt tất cả mọi thứ~]
Lạc Vũ Tích “bóng tối” vươn tay về phía Lạc Vũ Tích đang câm nín, nhận ra tiềm năng thực sự của năng lực này. Trong một thế giới cá lớn nuốt cá bé, cô chính là cái “cheat code” di động.
[Chấp nhận ta đi, thì nhân vật chính là cái đinh gì? Phù Thủy Thời Gian tuổi tôm? Đến cả Nữ Thần Ánh Sáng cũng phải quỳ gối xin leo lên giường của ngươi thôi~]
“T-Thiệt hả…?” (Z: vl chịu cậu r)
[Thiệt! Còn chần chừ gì nữa? Ngươi được cái tích sự gì ở thế giới này? Toàn bị mấy mụ phù thủy vắt kiệt sức tới mức ngất xỉu…]
“Đúng, chuẩn cơm mẹ nấu rồi, với sức mạnh này…”
Mặt Lạc Vũ Tích nở một nụ cười vặn vẹo điên cuồng, dường như đã bị bản sao thao túng. Shia nhìn Lạc Vũ Tích đang quằn quại cười một mình, hoang mang tột độ.
“Chị Vũ Tích… mấy cái xúc tu đó không có độc chứ ạ?”
Chỉ có Lạc Vũ Tích mới nhìn và nghe thấy bản ngã khác của mình. Lạc Vũ Tích “bóng tối” thấy cô đang dao động, liền ghé sát lại, chìa tay ra mời gọi.
[Nào, hợp thể với ta, chúng ta sẽ thống trị thế giới~]
["Với sức mạnh này, Nữ Thần Bóng Tối hay ai cũng không có cửa. Mình có thể 'thịt' 12 Giám mục và Thất Đại Tội mỗi ngày..."]
[Đúng rồi, chính là nó~]
“Nhưng mà! Tui từ chối!”
[!!!]
Lạc Vũ Tích “bóng tối” nhìn Lạc Vũ Tích, ánh mắt cô giờ đây kiên định lạ thường, một khí thế mạnh mẽ tỏa ra. Lạc Vũ Tích đứng dậy, phủi bụi trên người.
“Gì? Sức mạnh đó nghe bá thật đấy, nhưng mà chả cần thiết. Mấy mụ phù thủy xinh thế, tui không phiền khi ở bên họ đâu…”
[Ngươi không muốn ‘xơi’ họ mỗi ngày sao…?!]
“Từ từ, mỗi ngày á? Thận tui chịu sao nổi.”
[Ngươi sẽ có thể lực vô hạn!]
“Ngươi đúng là cái ‘tool hack’. Thôi dẹp, tui vẫn muốn trải nghiệm cốt truyện…”
Lạc Vũ Tích đi tới chỗ Shia và nắm lấy tay cô bé. Shia hơi đỏ mặt.
“Chị mượn tạm tí nhân phẩm của em nha. Trả được thì trả. Không thì chị bù đắp bằng cách khác nhé…”
“Nhân phẩm? Chị nói gì thế, chị Vũ Tích?”
“Phức tạp lắm, cứ biết là chị nợ em một lần đi…”
Lạc Vũ Tích “bóng tối” trừng mắt nhìn Lạc Vũ Tích, rồi dậm chân tức tối, quên mất mình không có thực thể nên chân lún luôn xuống đất. Ả ta bay lơ lửng theo sau họ.
“Ngươi sẽ hối hận! Ta sẽ đợi ngày ngươi quỳ xuống cầu xin sức mạnh của ta! Chỉ tưởng tượng cảnh đó thôi là ta thấy hưng phấn rồi~!”
“Để rồi xem…”
…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
