Chương 40 - Nhân phẩm âm vô cực
Lạc Vũ Tích nhìn khu rừng rộng lớn trước mặt. Dù đã thoát khỏi Apal trót lọt, nhưng nếu cứ đưa Shia đến thẳng Thánh Chiến thế này thì có khi cả hai bị gán mác phản đồ rồi bị bế đi luôn.
“Phải sang Vương Quốc Phù Thủy thôi. Chả biết Tiểu Vũ với Tiểu Vân có lo lắng không ta, nhưng nếu hội quân lại thì mình sẽ được bảo kê kỹ hơn…”
Lạc Vũ Tích suy tính, rồi nhìn cái biển chỉ đường sang Vương Quốc Phù Thủy mà rén ngang. Nhỡ đâu kích hoạt event ẩn nào đó rồi bị quái úp sọt thì sao?
“Phải bảo kê con gái rượu của mình chứ. Có bị tấn công thì thà là bị phù thủy tấn công còn hơn…”
Lạc Vũ Tích liếc nhìn Shia, nhan sắc và body ngọt nước kia là không thể chối cãi. Miễn là không đụng độ Nữ Hoàng Nhện Huyết thì chắc vẫn ổn áp nhỉ. Với lại Shia giờ đã là Bậc 4 rồi.
“Đi đường này, sang Vương Quốc Phù Thủy!”
“Vâng…”
“Em không thắc mắc tại sao mình đi đường đó hử?”
“Chị bảo sao thì em nghe vậy…”
Sự tin tưởng tuyệt đối của Shia làm Lạc Vũ Tích đỏ mặt tía tai. Cô không ngờ Shia lại tin mình dễ dàng thế dù mới gặp. Quyết tâm bảo vệ em nó càng dâng trào mãnh liệt.
“Thế mà mình lại từng sướng rơn khi xem mấy cái CG ẻm bị ‘làm nhục’ á? Mình đúng là thứ cặn bã mà…”
Lạc Vũ Tích tự sỉ vả bản thân trong tư tưởng. Shia thấy cô đột nhiên hối lỗi thì chỉ lẳng lặng đi theo, mắt quét nhẹ xung quanh. Lạc Vũ Tích huých nhẹ cô bé. Đây là rừng gần Giáo Hội, làm gì có nguy hiểm nào.
“Trong game, tỉ lệ spawn quái ở mấy khu rừng gần thành phố lớn thấp lắm, không cần căng thẳng quá đâu~”
“Game? Đó là gì ạ…?”
“À thì…”
Lạc Vũ Tích định giải thích thì vạch bụi cây ra, đập vào mắt là một cái đầm lầy đầy xúc tu xanh lè đang ngọ nguậy, nhớt nha nhớt nhát. Cô toát mồ hôi hột.
“Tại sao lại có xúc tu ở đây? Chẳng phải bọn này ở Rừng Hắc Ám sao?”
“Ghê quá đi, em không muốn đi đường đó đâu…”
Ngay cả Shia, người thường cái gì cũng “gật”, giờ cũng nhăn mặt kinh tởm. Lạc Vũ Tích biết đám nhớt này là nguyên liệu chế thuốc kích dục, hồi chơi game cô toàn đi farm cái này, nhưng nhìn ngoài đời thực thì… ối dồi ôi thật sự. (Z: vl cậu đi farm cái này làm gì đấy :V)
“Em nói đúng, gớm chết đi được. Đi đường vòng thôi…”
Lạc Vũ Tích quay sang con suối gần đó, nghĩ thầm, Đi dọc theo sông chắc an toàn hơn nhể. Nhưng mới đi được vài bước, cô lại thấy thêm một đống xúc tu tua tủa giác hút.
[Bạch Tuộc Đột Biến]
[Giác hút cực mạnh có thể bám vào bất cứ thứ gì nhô ra. Mỗi cái xúc tu đều có tư duy độc lập. Thú cưng yêu thích của hội đam mê xúc tu.]
“Cái quái gì thế—?! Hết đầm lầy xúc tu lại đến bạch tuộc? Bọn này phải ở dưới biển chứ?!”
Lạc Vũ Tích không tin vào mắt mình. Vừa gặp hai con quái “ảo ma” liên tiếp. Đang định quay xe, đám xúc tu dưới sông bỗng cựa quậy như đánh hơi thấy mùi “thơm”.
“Toang rồi! Shia, chạy mau!”
Lạc Vũ Tích thở dài. Quả không hổ danh nhân vật chính, đi đâu cũng kích hoạt sự kiện 18+ cho được. Chắc do cơ địa hút quái đây mà.
“Sức hấp dẫn của nhân vật chính nguy hiểm vãi. Nếu em ấy tránh xa ra thì chắc mình sẽ—”
Chưa kịp nghĩ xong, một cái xúc tu đã quấn chặt lấy eo cô.
“Ủa?”
Lạc Vũ Tích bị kéo tuột xuống sông. Hóa ra con bạch tuộc không nhắm vào Shia, mà là cô! Cô hoảng loạn vùng vẫy, mấy cái xúc tu nhớt nhát với giác hút kinh dị làm cô nổi da gà.
“Sai kịch bản rồi! Sao lại là tui hả?!”
[Thần Thuật: Trở Về Với Cát Bụi]
Một luồng sáng chói lòa chiếu vào con bạch tuộc, và đám xúc tu của nó tan thành bụi phấn, chìm nghỉm xuống sông.
“Hả? Vụ gì dợ?”
Lạc Vũ Tích đang lơ lửng thì rơi tự do xuống, nhưng một vòng tay quen thuộc đã đỡ lấy cô.
“Thứ đó kinh tởm quá, em dọn dẹp nó rồi…”
“Chị suýt quên mất em mạnh cỡ nào…”
Lạc Vũ Tích nằm gọn trong vòng tay Shia, quê độ muốn độn thổ. Mồm thì bảo bảo vệ người ta, cuối cùng lại để người ta gánh.
“Nhân phẩm của mình tệ vãi chưởng. Đi vài bước lại gặp quái với bẫy. Kiểu này mà lết được đến Vương Quốc Phù Thủy…”
Lạc Vũ Tích nhìn bảng chỉ số, may mắn -10. Cô biết tại sao, nhưng không ngờ hậu quả lại “gắt” thế này.
“Đùa nhau à? Chỉ trừ 10 thôi mà, sao đen như chó mực thế này?!”
[Vì chỉ số May Mắn trước đó của bạn chỉ có 8.]
[May Mắn Hiện Tại: -2]
“Wtf???”
Lạc Vũ Tích nhìn con số âm, hiểu ra tại sao số mình đen như mõm chó. Phá có cái xích mà cái giá phải trả quá chát quá vậy. Không chỉ bay sạch nhân phẩm mà còn bị nợ nữa.
“Chết tiệt, muốn đến Vương Quốc Phù Thủy an toàn thì phải cày lại nhân phẩm lên số dương mới được…”
Lạc Vũ Tích nhìn bảng hệ thống, sợ đến mức không dám nhúc nhích, sợ dẫm phải bẫy nữa.
“Không di chuyển thì cày nhân phẩm kiểu gì giờ…”
Lạc Vũ Tích vắt óc suy nghĩ, rồi ngước lên nhìn Shia đang tắm mình trong ánh sáng vàng kim, hình tượng cứ phải gọi là chói lòa.
“Mình có một sáng kiến…”
[Con Cưng Của Trời, Được Thần Linh Bảo Hộ, May Mắn 999, Nhân Vật Chính…]
Lạc Vũ Tích nhìn Shia, chỉ số max ping, và một kế hoạch đen tối dần hình thành trong đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
