Chương 46 - Cuộc chiến bắt đầu (¦3[▓▓])
Nghe báo cáo về cuộc tấn công, Thánh Nữ Ngôn Linh đứng phắt dậy. Lạc Vũ Tích thấy cô ấy định rời đi thì hoảng hồn. Nếu bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này, lần sau gặp lại Thánh Nữ có khi là trên chiến trường khét lẹt rồi.
“Xin hãy đợi đã! Phát động Thánh Chiến là sai lầm to lớn! Kẻ ban hành thần dụ không phải là Nữ Thần Ánh Sáng đâu!”
“…”
Thánh Nữ Ngôn Linh khựng lại, và các vị Giám mục đồng loạt nhìn chằm chằm vào Lạc Vũ Tích. Vitonena, Tòa Trinh Khiết, thậm chí còn bán biến hình, vảy rồng xuất hiện trên da, đôi mắt co lại thành đồng tử dọc của loài bò sát.
“Ngươi đang luyên thuyên cái quái gì thế hả?!”
“Bình tĩnh đi, Vitonena, để cô ấy nói hết đã!”
Lạc Vũ Tích nhìn Vitonena đang trong trạng thái “sắp hóa thú”, vội vàng núp lùm sau lưng Nguyệt Hoa Phong Vân, sợ bị “tác động vật lý” trong cơn nóng giận. Dù sao thì Vitonena từng suýt tiễn cô lên bảng đếm số chỉ vì cô không phải là fan của Pure love mà.
“Hừ, lần này ngươi thoát rồi đấy, đồ tà đạo…”
“Cô chỉ đang cố trả thù tư thôi!”
“Ai biết được đấy~”
Vitonena trở lại hình dạng bình thường, dựa lưng vào tường với vẻ mặt đầy thách thức. Lạc Vũ Tích bơ đẹp, chỉ muốn giải thích tình hình cho nhanh gọn lẹ.
“Tòa Nhân Từ và Tòa Phán Xét, phòng tuyến tây nam và tây bắc giao cho hai người. Giờ thì, ta muốn nghe xem vị ma sơ này có gì để nói…”
Thánh Nữ Ngôn Linh ngồi xuống, nhìn Lạc Vũ Tích với ánh mắt kiểu “liệu hồn mà giải thích cho lọt tai”. Lạc Vũ Tích nuốt nước bọt cái ực.
“Trông ngươi cũng thuận mắt, ta không nỡ ghét ngươi. Nhưng nếu câu trả lời của ngươi không thỏa đáng, đừng trách ta dùng ngươi làm phần thưởng cho mấy người kia đấy…”
“Nghe cũng không tệ lắm nhỉ…”
Trong khi đó, bên ngoài kết giới, một thủy triều những người lính giáp đỏ tấn công không ngừng nghỉ, dẫn đầu là một kỵ sĩ khổng lồ như pháo đài di động, mỗi cú va chạm đều làm rung chuyển cả kết giới.
“Sư đoàn 19 của Thần Phạt Quân, tập hợp!”
“Cung thủ sẵn sàng! Chuẩn bị oanh tạc thần thuật!”
[Thần Thuật: Mưa Tên Ánh Sáng]
[Thần Thuật Cường Hóa: Thánh Quang Chiếu Rọi]
…
Thủy triều đỏ sắp sửa chọc thủng kết giới. Thần Phạt Quân nhanh chóng dàn trận, lính khiên tạo nên bức tường thép, mưa tên và thần thuật trút xuống đầu đám giáp đỏ. Khác với đám kỵ sĩ đỏ vô tri, Thần Phạt Quân kỷ luật như một cỗ máy, sắc bén như lưỡi dao bạc cắt xuyên qua hàng ngũ địch, với sự support tận răng từ các healer và pháp sư hậu cần.
“Mấy con này như thây ma ấy, đánh bại rồi vẫn chỉ là đống giáp vỡ!”
“Không cản nổi bọn chúng!”
“Cấm rút lui! Nếu rút lui kết giới sẽ yếu đi! Lúc đó ăn đòn đánh lén của phù thủy là toang đấy!”
…
Bất chấp sự huấn luyện bài bản, chiến thuật hợp lý và vũ khí hạng nặng như nỏ công thành hay pháo, Thần Phạt Quân vẫn không thể cản nổi cơn lũ kỵ sĩ giáp sắt vô tận, những thứ vốn chỉ là vật phẩm ma pháp.
[Thần Thuật: Thập Tự Giá Phán Xét]
Một giọng nói bình thản vang vọng giữa không trung, và những cây thánh giá bạc nhỏ xuất hiện trên lưng các kỵ sĩ đỏ. Trong túp lều chiến lược của mình, cô gái tóc hai bím quan sát đầy hứng thú.
“Một nhân vật thú vị xuất hiện rồi nè~”
Vừa dứt lời, các kỵ sĩ đỏ trên màn hình bị những chiếc gai bạc đâm xuyên người, không thể cử động, tay chân khua khoắng trong vô vọng.
“Người đâu mà đáng sợ thế…”
Kẻ vừa tung ra sức mạnh bá đạo đó chính là Lâm Gian, Tòa Phán Xét. Bộ áo choàng giám mục màu bạc của cô như ngọn hải đăng hy vọng, trấn an những người lính đang hoảng loạn, đẩy lùi thủy triều đỏ.
“Vật phẩm ma pháp… không giới hạn số lượng sao…?”
Lâm Gian kiểm tra một tên kỵ sĩ bị ghim chặt, trái tim bị đâm xuyên mà vẫn còn giãy đành đạch. Đôi mắt cô lạnh lùng, vô cảm.
“Một phù thủy…”
Trong khi đó, tại một góc khác của chiến trường, Nguyệt Hoa Phong Vân, Tòa Nhân Từ, đang ngồi chễm chệ trên một núi mảnh vỡ giáp đỏ, mỗi mảnh chỉ to vài centimet, nhìn xuống biển lính giáp vô tận bên dưới.
“Sao mình lại phải làm cái trò này nhỉ? Ngay cả vật phẩm ma pháp mà bị đâm tim cũng hồi phục được á? Chết tiệt, mấy mảnh vụn này chọc vào mông đau vãi…”
Nguyệt Hoa Phong Vân đứng dậy, phủi bụi, và nhìn đám kỵ sĩ đỏ đang lao tới. Cô búng tay một cái, hàng tiền đạo của địch tan biến thành những mảnh vụn nhỏ hơn nữa.
[Thần Thuật: Phân Rã]
“Bọn phù thủy này mana vô hạn thật à? Tạo ra lắm đệ thế này chắc tốn sức lắm…”
Nguyệt Hoa Phong Vân nhặt một mảnh vỡ lên, cảm nhận ma lực yếu ớt bên trong, nhưng không thể định vị được nguồn gốc.
“Năng lực phiền phức thật đấy…”
Trong lều chiến lược, cô gái tóc hai bím quan sát hai màn hình, rồi cắn nát cây kẹo mút, nhổ cái que đi. Cô đứng dậy nhìn vào màn hình.
“Tiếc là không được chiêm ngưỡng con hàng Bậc 1 trong truyền thuyết kia, nhưng biết được năng lực của hai giám mục cũng là một vụ trao đổi không tệ…”
Cô ghi chép lại kỹ năng của họ, rồi ném cuốn sổ sang một bên khi hai người hầu giáp đỏ, Vua và Hậu, đấm bóp vai cho cô.
“Cái lều này chặn hết mọi dò tìm, nhưng khi nào họ mới tới đón ta đây…?”
Cô tiếp tục xem trận chiến, binh lính của mình bị tàn sát như thiêu thân lao vào lửa, rồi tắt màn hình.
“Ngay cả Mã và Xe Bậc 5 của ta cũng bị hành ra bã dễ thế sao? Đáng sợ ghê~”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
