Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1235

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 99

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1729

Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy - Chương 42 - Tái ngộ kẻ thù cũ

Chương 42 - Tái ngộ kẻ thù cũ

Lạc Vũ Tích đi như chạy, kéo Shia xềnh xệch theo sau, nhưng bản ngã đen tối kia vẫn bám dính như đỉa đói, đi nhanh cỡ nào cũng không cắt đuôi được.

“Chết tiệt! Cái của nợ gì thế này? Chỉ lỡ nghĩ bậy bạ một tí mà giờ nó ám quẻ mình luôn là sao!”

Lạc Vũ Tích liếc nhìn bản sao của mình, cái bóng đen sì đó trông còn giống phản diện hơn bất kỳ kẻ ác nào cô từng gặp.

[Nếu ngươi thấy ta phiền phức và muốn tống khứ ta đi mà không cần nhận sức mạnh, thì cứ đưa cho ta cái thứ trên ngực ngươi là được~]

Lạc Vũ Tích “bóng tối” chỉ vào dấu ấn hình chìa khóa trên ngực cô. Lạc Vũ Tích nhớ lại lúc Nữ Thần Ánh Sáng ấn nó vào người mình.

[Chìa Khóa Thần Thánh]

[Chìa khóa kết nối hai thế giới. Thần tính của người sở hữu được buff cực mạnh, nhưng cảm xúc tiêu cực cũng bị khuếch đại theo.]

“Hóa ra là tại cái này. Nếu gỡ ra thì ngươi biến mất hả?”

[Chuẩn cơm mẹ nấu~]

“Mơ đi cưng, item xịn thế này. Thích thì cứ đi theo…”

Lạc Vũ Tích vạch cổ áo kiểm tra dấu ấn, bơ đẹp bản sao của mình. Thấy mình bị cho ra rìa, cái bóng tức tối cào cấu vào cái cây gần đó, nhưng vì không có thực thể nên vuốt xuyên qua luôn.

“Chị Vũ Tích… sao chị lại nói chuyện một mình thế?”

Shia nhìn Lạc Vũ Tích, vẻ mặt đầy hoang mang. Chị ấy cứ nói chuyện với không khí nãy giờ. Shia đã quét xung quanh rồi, làm gì có ma nào đâu.

“Thói quen cũ ấy mà, chị hay tự kỷ lắm. Đến Vương Quốc Phù Thủy mình kiếm chỗ thay đồ cho em nhé, chứ để thế này…”

“Vương Quốc Phù Thủy?”

Shia chả biết tại sao lại đi sang đó, nhưng cô không thể từ chối yêu cầu của Lạc Vũ Tích. Đột nhiên, Lạc Vũ Tích khựng lại.

“Cái… cái quái gì xảy ra ở đây thế này…?”

Lạc Vũ Tích nhìn xuống vách núi trước mặt. Khu rừng bên dưới lẽ ra phải xanh ngát một màu, giờ đây lỗ chỗ những hố bom to nhỏ, tạo thành những hồ nước mini.

“Chị Vũ Tích, sao chị dừng lại? Một quần thể hồ nước ư?”

Shia tiến lại gần vách đá, nhìn xuống khu rừng tan hoang bên dưới, cũng ngơ ngác không kém. Lạc Vũ Tích có thể cảm nhận được tàn dư ma lực còn sót lại trong không khí.

“Đi thôi, băng qua khu rừng này— à không, cái đống hồ nước này là tới Vương Quốc Phù Thủy rồi…”

“Để em đưa chị xuống.”

Shia bế thốc Lạc Vũ Tích lên và tốc biến xuống khu rừng bên dưới, đáp xuống trước một cái hố khổng lồ. Lạc Vũ Tích sốc toàn tập trước mặt đất bị cắt gọt phẳng lì và những cái cây bị chém đứt ngọt xớt.

“Chuyện gì thế này? Cả khu rừng biến thành lòng chảo luôn rồi…?”

Khi Lạc Vũ Tích quan sát xung quanh, cô nhận thấy một luồng thánh khí cực mạnh tỏa ra từ phía xa.

“Mình đi nhanh thật, đuổi kịp đại quân Giáo Hội rồi…”

“Em không muốn đến đó đâu, em không thích bà Thánh Nữ Ngôn Linh đó.”

Shia giật giật áo Lạc Vũ Tích, giọng nài nỉ. Lạc Vũ Tích cảm thấy mặt đất rung chuyển, nhận ra đến chỗ đại quân Giáo Hội bây giờ là nước đi vào lòng đất.

“Cảm giác sai sai sao ấy. Thánh Nữ Ngôn Linh chắc là tay chân của Nữ Thần Bóng Tối rồi. Mình mà mò đến khéo bị coi là phản đồ…”

“Ngươi vẫn còn sống sao…?”

Đang lúc Lạc Vũ Tích tính kế luồn lách qua quân đội để vào Vương Quốc Phù Thủy, một giọng nói vang lên khiến tim cô rớt xuống tận gót chân. Cô quay lại và thấy một bóng người tóc trắng đứng lù lù sau lưng. Shia đứng chôn chân tại chỗ.

“Phù Thủy Thời Gian!!!”

“Ta đã xé xác ngươi ra từng mảnh, rải rác khắp dòng thời gian, sao ngươi vẫn còn sống nhăn răng thế?”

Đầu óc Lạc Vũ Tích trống rỗng. Mụ phù thủy này đã giết cô một lần rồi, sao bả vẫn còn ở đây? Nỗi sợ hãi nguyên thủy ập đến khiến cô bủn rủn chân tay, ngã bệt xuống đất.

“Lạ thật, sao một kẻ bị thời gian xé nát lại có thể sống lại nhỉ?”

“Đừng có lại đây!”

Lạc Vũ Tích sợ vãi linh hồn. Nếu chết thêm lần nữa, dù là về Thần Giới hay về thế giới cũ thì cũng chả có cái kết nào tốt đẹp cả.

“Hay là để ta xé xác ngươi lần nữa nhé?”

Phù Thủy Thời Gian tiến lại gần, như ác quỷ hiện hình từ địa ngục. Lạc Vũ Tích quên sạch mọi kế hoạch, giờ trong đầu chỉ muốn chạy tót vào đại quân Giáo Hội cầu cứu.

“Sao số mình đen thế này?! Bả giết mình một lần rồi, sao vẫn còn lù lù ở đây?!”

Lạc Vũ Tích cắm đầu cắm cổ chạy về phía kết giới đang phát sáng, adrenaline bơm lên não khiến cô quên béng mất Shia đang bị bất động. Cô chỉ cần chạm vào cái kết giới đó thôi.

[Ma Pháp Đặc Thù: Hồi Quy Thời Gian]

“Chút nữa thôi…!”

Cái kết giới chỉ cách vài trăm mét mà sao xa vòi vọi. Lạc Vũ Tích cảm thấy mình bị kéo ngược lại phía sau, cơ thể di chuyển trái với ý muốn. Tuyệt vọng tràn trề.

“Không!”

“Có lẽ ta nên giữ ngươi lại làm vật mẫu nghiên cứu…”

Phù Thủy Thời Gian giơ tay lên, và Lạc Vũ Tích quay lại đúng vị trí xuất phát, minh chứng cho sức mạnh áp đảo của mụ ta.

[Ma Pháp Đặc Thù: Th—]

“Cách này giết thời gian cũng vui đấy…”

[Ma Pháp Đặc Thù: Xé Rách!]

“Chết đi, con khốn!”

Ngay khi Lạc Vũ Tích sắp buông xuôi, một bóng hình quen thuộc xuất hiện sau lưng Phù Thủy Thời Gian, móng vuốt sắc nhọn xé toạc không khí. Nhưng ngay khi móng vuốt sắp chạm vào mụ, thời gian đóng băng.

“Ta đã lấy đi 2000 năm tuổi thọ của ngươi, mà ngươi vẫn còn sống à?”

“Doris!”

Khi khói bụi tan đi, Lạc Vũ Tích cảm nhận được cái ôm quen thuộc của Doris và không kìm được nước mắt. Mái tóc bạc rực rỡ thường ngày của Doris giờ trông xỉn màu và thiếu sức sống hẳn đi.

“Hóa ra ngươi cũng không dễ chết lắm nhỉ~”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!