Chương 37 - Thánh Nữ? Hay Nhân vật chính?
Lạc Vũ Tích nhìn quanh Apal, không gian yên tĩnh đến rợn người, vắng như chùa Bà Đanh. Mấy bà Ma sơ Trực Thuộc với Ma sơ Trừng Phạt bình thường nhan nhản mọi ngóc ngách giờ chả thấy bóng dáng đâu. Kể cả lính gác thường trực ở các cổng ra vào cũng mất hút con mẹ hàng lươn.
“Sao im ắng lạ lùng thế nhỉ? Mà sao toàn thấy mấy em thực tập sinh vậy?”
Lạc Vũ Tích, cảm thấy bộ đồ ma sơ đen trắng của mình nổi bần bật giữa đám đông, vội chạy tới sảnh họp của 12 vị Giám mục. Mười hai chiếc ghế, biểu tượng quyền lực tối cao, giờ trống huơ trống hoác.
“Chị! May quá chị ở đây rồi! Thánh Nữ đang tuyệt thực kìa, chị vào xem người ta thế nào đi!”
“Hửm? ‘Chị’?”
Lạc Vũ Tích quay lại thì thấy một em ma sơ thực tập mặc áo xám, vẻ mặt lo sốt vó khiến cô tự hỏi có phải nhỏ đang gọi mình không. Vì mấy bà ma sơ chính thức lượn sạch rồi, nên Lạc Vũ Tích, với tư cách là Ma sơ Trực Thuộc, nghiễm nhiên trở thành "trùm cuối" ở đây.
“Là đang gọi mình hả? Mà cái vụ Thánh Nữ tuyệt thực là sao nữa...?”
Lạc Vũ Tích vừa quay người lại, mắt cô bé thực tập sinh mở to hết cỡ, rồi lao tới như một cơn gió, mắt lấp lánh như fan girl gặp idol.
“Tóc hồng mắt hồng! Chị là Lạc Vũ Tích đại nhân, người đã một tay cân hết các ứng viên Thánh Nữ rồi đại chiến với Thất Đại Tội ở Vương Quốc Phù Thủy đúng hông ạ!!”
“Ơ... Tên thì đúng là Lạc Vũ Tích, nhưng đoạn sau thì chịu...”
Lạc Vũ Tích gãi đầu, thầm nghĩ sao cái tin đồn ảo ma này lại lan ra được nhỉ. Cô ở Vương Quốc Phù Thủy toàn đi hóng drama chứ có làm cái vẹo gì đâu?
“Nhưng em nghe đồn chị bị Thất Đại Tội 'úp sọt' rồi mất tích. Nếu không thì giờ chị đã là Thánh Nữ rồi.”
“Úp sọt á? Mình bị con mụ Phàm Ăn nuốt chửng mà. Với lại ở đó có đúng ba mống Đại Tội thôi, mình toàn đứng xem... chả hiểu sao lại thành bị úp sọt nữa, nhưng mà...” Lạc Vũ Tích nhận ra có gì đó sai sai. Một Thánh Nữ mới đã được bổ nhiệm trong lúc cô vắng nhà.
“Thánh Nữ hiện tại là ai?! Còn người cũ đâu rồi?”
Lạc Vũ Tích túm lấy tay em thực tập sinh, giọng đầy gấp gáp. Cô bé giật mình, thì thầm:
“Thánh Nữ Ngôn Linh đã dẫn quân đi Thánh Chiến rồi ạ. Thánh Nữ hiện tại là một cô gái tóc bạc mắt vàng được người cũ mang về từ chuyến đi...”
“Thánh Chiến, tóc bạc, mắt vàng...”
Lạc Vũ Tích cảm giác như bị sét đánh ngang tai, mọi tình tiết cốt truyện quay xe khét lẹt giờ lại khớp vào nhau một cách vi diệu. Nhân vật chính, người lẽ ra phải xuất hiện từ đám ứng viên Thánh Nữ, giờ lại được Thánh Nữ Ngôn Linh bưng về luôn.
“Chị phải đi Thánh Chiến gấp!”
Lạc Vũ Tích muốn ngăn cản cuộc chiến này. Dù sao thì, theo cốt truyện, Giáo Hội là thế lực nhân loại mạnh nhất server, không chỉ vì có hàng khủng Bậc 1, mà còn vì họ nắm giữ gần một phần ba số cao thủ cấp cao của thế giới, không tính bọn phù thủy.
“Nếu Thánh Chiến nổ ra, cả Giáo Hội lẫn Vương Quốc Phù Thủy đều sẽ thiệt hại nặng nề, và biên giới sẽ toang hoác không ai thủ...”
Lạc Vũ Tích định ba chân bốn cẳng chạy đi, nhưng em thực tập sinh đã cản lại.
“Khoan đã, Lạc Vũ Tích đại nhân! Tất cả Ma sơ Trực Thuộc và Giám mục đều ra chiến trường hết rồi! Thánh Nữ hiện tại đang tuyệt thực, ngài ấy cần chị giúp!”
“Đi hết rồi á?!”
“Vâng...”
“…”
Lạc Vũ Tích khựng lại, nhận ra mình không thể carry một mình được, nhất là khi thiếu Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả. Với lại chiến tranh quy mô lớn thế này cần thời gian điều binh khiển tướng và lên kế hoạch tác chiến.
“Được rồi, dẫn chị đi gặp Thánh Nữ mới.”
“Rõ thưa ngài. Mời lối này...”
Lạc Vũ Tích đi theo cô bé thực tập sinh đến một căn phòng được trang trí xa hoa lộng lẫy, trần nhà kính màu sặc sỡ hớp hồn người xem. Những thanh song sắt bằng vàng chạy từ sàn lên tận trần nhà, khiến căn phòng trông y hệt một cái lồng chim khổng lồ.
“Gu thẩm mỹ dị hợm thật...”
“Tới nơi rồi ạ. Mời chị vào một mình. Thánh Nữ Ngôn Linh dặn là mỗi lần chỉ được hai người vào trong thôi...”
“Hiểu rồi. Làm gì mà căng thế, chỉ là cái ghế Thánh Nữ thôi mà, trong game có thế này đâu...”
“Game...?”
Cô bé thực tập nghiêng đầu khó hiểu, nhưng Lạc Vũ Tích bơ luôn, bước vào căn phòng như cái lồng giam kia, trầm trồ trước sự xa xỉ quá mức. Vàng ở khắp mọi nơi.
“Dù Thánh Chiến chưa cháy nhà chết người ngay, nhưng vẫn nên nhanh cái chân lên. Cuối cùng cũng được gặp con gái ruột trong game rồi, hóng quá đi mất~”
Lạc Vũ Tích bước qua tấm bình phong kính màu và thấy một cô gái tóc bạc, mái tóc dài đổ xuống lưng như dòng thác, một bức tranh của vẻ đẹp thanh tao thoát tục. Như cảm nhận được sự hiện diện của Lạc Vũ Tích, cô gái từ từ quay đầu lại, đôi mắt vàng kim như ngọc quý, nước mắt lấp lánh nơi khóe mi. Tim Lạc Vũ Tích hẫng một nhịp.
“Cô là ai...?”
“Trời đất ơi, ẻm còn đẹp hơn cả trong game! Con gái rượu của mẹ ơi~”
(Z: con gái rượu đếu gì mà toàn bị mẹ dẫn đi cho ngta xơi vậy)
Lạc Vũ Tích tiến lại gần, ngắm nhìn làn da trắng sữa và đôi môi hồng hào kia. Cô hiểu tại sao bọn phù thủy lại đổ đứ đừ ẻm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đến Lạc Vũ Tích còn thấy u mê không lối thoát mà lị.
“Em chắc là Thánh Nữ mới nhỉ. Chị là Lạc Vũ Tích.”
Lạc Vũ Tích cười hiền khô, cố gắng dỗ dành cô bé đang rưng rưng nước mắt. Dù có chút ngập ngừng, cô bé vẫn giới thiệu:
“Shia. Tên em...”
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
