"Nào, chú ý nào~"
Tuần lễ Vàng trôi qua êm đềm, và rồi ngày đó cũng đến.
Đứng trước cô Omaezaki trên bục giảng như mọi khi, tôi lại rơi vào trạng thái chết lặng.
Không, chính xác thì không phải vì cô giáo.
Mà là vì nhân vật cực kỳ đặc dị——đang đứng bên cạnh cô.
"Từ hôm nay lớp chúng ta sẽ có thêm bạn mới. Đúng vậy, là học sinh chuyển trường đấy nhé~"
"Phùuuuu—"
"Là em Serefina Ruby Clasis."
"Phùuuuu—"
"Nghe nói em Serefina chỉ vừa mới tới thế giới này thôi."
"Phùuuuu—"
"Mọi người hãy giúp đỡ bạn ấy nhé!"
"Phùuuuu—"
Xen giữa những lời nói là những âm thanh kỳ quái, không phải do cô Omaezaki phát ra.
Mà là do học sinh chuyển trường... tức người bạn mới của lớp Itoku tạo ra.
Người học sinh được gọi là Serefina được bao bọc kín mít từ đầu đến chân trong một bộ trang phục kỳ lạ.
Được làm từ chất liệu dày cộp trông rất thô kệch, phần mặt được gắn một tấm kính tròn. Nhìn qua thì giống đồ phi hành gia, nhưng hơi khác một chút, nhờ xem phim ảnh nhiều nên tôi biết tên chính xác của nó.
Là đồ bảo hộ (Hazmat suit). Thứ dùng để ngăn chặn tiếp xúc trực tiếp với bên ngoài như mầm bệnh hay khí độc. Cái tiếng "Phùuuuu" kia chắc là âm thanh phát ra do hít thở qua mặt nạ dưỡng khí.
"Hàng khủng tới rồi..."
Tôi buột miệng lẩm bẩm. Vào Itoku được một tháng, gặp đủ loại học sinh rồi, nhưng lần này lại bị sốc theo một hướng hoàn toàn khác.
"Nhân tiện, em Serefina này?"
Trước câu hỏi của cô Omaezaki, Serefina quay mặt sang, "Phùuuuu".
"Về bộ trang phục đó thì..."
Ồ. Quả nhiên là cô giáo cũng phải hỏi sao. Mà cũng đúng thôi. Thà rằng cứ bình thường bước vào lớp còn đỡ, đằng này lại thế kia thì ai chẳng thắc mắc. Tò mò quá mức cho phép theo nhiều nghĩa luôn ấy chứ.
Được rồi, cô giáo, làm rõ đi. Thú thật nãy giờ tôi cũng muốn "tsukkomi" lắm rồi. Nào, tới luôn đi cô Omaezaki——!
"Em không thấy nóng à?"
"Hỏi cái đó hả!?"
Tôi bật dậy như muốn đá bay cái ghế.
"Cô ơi! Phải hỏi cái gì căn bản hơn chứ! Có cái cần hỏi căn bản hơn nhiều mà!"
"Ara! Nhắc mới nhớ nhỉ. Quả không hổ danh Mamoru. Cô lơ đễnh quá."
Sau khi tròn mắt ngạc nhiên, cô giáo vỗ tay cái bốp rồi nói với Serefina.
"Nội quy trường mình cấm mặc trang phục khác ngoài đồng phục đến trường đấy em?"
"Đúng là thế thật nhưng mà sai bét rồi!!"
Không được. Cứ đà này thì chẳng đi đến đâu cả.
"Cứ thế này thì em Serefina sẽ bị mắng đấy. Em cởi ra được không?"
Cô Omaezaki thong thả giục, nhưng Serefina lắc đầu quầy quậy.
"Ara. Chẳng lẽ bên trong em không mặc gì sao?"

Serefina lại lắc đầu lần nữa như để phủ nhận.
"Vậy thì không vấn đề gì rồi ha. Nào, cởi ra nào"
Vừa cười tủm tỉm, cô Omaezaki vừa đưa tay về phía bộ đồ bảo hộ của Serefina.
Serefina co rúm người lại vì kinh ngạc, sau đó bắt đầu vùng vẫy phản kháng. Tuy nhiên, cô giáo chẳng hề nao núng, cứ như đã biết trước cơ cấu hoạt động, cô tuột bộ đồ bảo hộ ra một cách trơn tru.
"Rồi, cái này cô sẽ giữ hộ nhé~"
Đã thế cô còn cuộn nó lại gọn gàng rồi ôm vào lòng.
Trong thoáng chốc, tôi đã nghĩ nhỡ đâu có lý do gì đó cô ấy mới mặc thì có nguy hiểm không, nhưng là cô giáo mà. Chắc chắn cô không thể không lường trước được những chuyện đó, nên chắc là ổn thôi.
Dù sao thì——.
"Ng-Ngươi làm cái gì vậy hả! Đồ hạ dân này!"
Nhìn nhân vật xuất hiện từ bên dưới lớp đồ bảo hộ đang sừng sồ với giáo viên, tôi nín thở.
Chẳng có lý do gì đặc biệt cả.
Học sinh chuyển trường mặc đồng phục là con gái.
Và đơn giản là——cô ấy dễ thương. Phải nói là cực phẩm.
Mái tóc dài óng ả như vàng ròng tan chảy, làn da trắng mịn màng như tuyết đầu mùa. Ẩn sâu trong đôi mắt sắc sảo là con ngươi mang màu xanh thẳm của bầu trời, và dưới sống mũi cao thanh tú là đôi môi màu hoa anh đào tuyệt đẹp.
Vóc dáng cũng cân đối như người mẫu, từ đỉnh đầu đến ngón chân không hề có lấy một chút mỡ thừa. Hoàn hảo đến mức trông như một con búp bê được chế tác tinh xảo. Cái gọi là không góc chết, chính xác là để chỉ những người như thế này.
Chỉ là... nếu nói có điểm gì đáng chú ý, thì đó là.
Đôi 'tai' ở hai bên đầu cô ấy. Không tròn như tôi, mà nhọn hoắt.
"Nếu ta chạm vào không khí tục thế mà xảy ra chuyện gì, ngươi có chịu trách nhiệm được không hả!?"
"Ara ara, không cần phải xấu hổ đâu mà."
"Có nghe người ta nói gì không hả!?"
Serefina làm vẻ mặt không thể tin nổi.
Cô giáo vẫn giữ nụ cười trên môi, quay về phía trước và bắt đầu giải thích.
"Em Serefina thuộc một chủng tộc gọi là 'Elf' ở thế giới cũ, và em ấy đến Itoku theo ý muốn của Tộc trưởng. Nghe nói tuổi của em ấy lớn hơn các em một chút, nhưng trong lớp này cũng có nhiều bạn như thế nên không vấn đề gì đâu nhỉ."
À thì, đúng là thế thật... tôi quay lại nhìn phía sau.
Mao đang ngồi vắt vẻo trên chồng ba cái ghế với vẻ mặt vô cảm, và bên cạnh là cái quan tài khổng lồ nằm chình ình như một lẽ đương nhiên. ...Ừm. Không vấn đề gì.
"Rồi, bây giờ em hãy tự giới thiệu với các bạn trong lớp, những người sắp trở thành bạn bè của em đi nào."
Được cô Omaezaki giục, Serefina đang thở hồng hộc quay về phía chúng tôi. Nhận thấy ánh mắt của cả lớp đang đổ dồn về phía mình, cô ấy giật mình, vội vã hắng giọng.
Và rồi——cô ấy nói:
"Kh-Không có gì đặc biệt cả! Bởi vì, ta không hề có ý định làm thân với đám người thuộc cái lớp 'Itoku' hay gì gì đó này đâu!"
Cả lớp học bỗng chốc im phăng phắc.
"...Ara~. Tại sao?"
"Còn phải hỏi sao. ——Vì quá ô uế!"
Khoanh tay trước ngực, Serefina hất cái cằm nhọn lên.
"Khi còn ở trong làng, ta thường được Mẫu thân dặn dò rất kỹ. Rằng không khí chốn tục thế pha tạp những thứ xấu xa, tâm hồn của những kẻ sống ở đó bị dục vọng vấy bẩn và hoang tàn. Do đó, là một tộc nhân Elf cao quý, ta tuyệt đối không được dính dáng đến các ngươi."
Cô ấy lườm chúng tôi cháy mắt, rồi tiếp tục.
"Vị Tộc trưởng mới cho rằng 'Nếu cứ mãi sống khép kín thì tộc Elf cũng không có tương lai', nên ta, kẻ được chọn qua bốc thăm, đành miễn cưỡng đến đây làm đại diện tại cái lớp 'Itoku' này. Tuy nhiên, dù Tộc trưởng có thế nào thì suy nghĩ của ta cũng không thay đổi. Miễn cho ta mấy cái quan tâm thừa thãi, ngược lại, ta mong nhất là các ngươi đừng có lại gần ta. ——Hết!"
Dựng lên một bức tường sắt thép tuyệt đối giữa bản thân và xung quanh, Serefina kết thúc bài diễn văn của mình.
"...Ara ara."
Cô Omaezaki nghiêng đầu, đặt ngón tay lên má và khẽ lẩm bẩm. Đến cả cô giáo cũng có vẻ bối rối trước thái độ cứng rắn quá mức này.
"Đúng là một cô bé hay ngại ngùng quá đi mất~. Dễ thương ghê."
Tưởng cô bó tay, hóa ra tôi nhầm to. Vẫn như mọi khi.
"Mamoru này, Serefina mới đến thế giới này nên chưa quen, em hãy chỉ bảo bạn ấy nhiều thứ nhé."
"A, vâng. Tất nhiên rồi ạ."
Thấy tôi gật đầu, cô Omaezaki cười tươi rói.
"Cảm ơn em. Vậy thì, Serefina cứ ngồi vào chỗ nào trống cũng được nhé. Cô đi uống trà ở phòng giáo viên một chút đây~"
Nói rồi cô bước đi với những bước chân nhẹ tênh ra khỏi lớp.
Serefina nhìn theo hướng cô Omaezaki vừa đi với vẻ mặt không phục, nhưng rồi hừ mũi một cái, bắt đầu đi về phía cuối lớp.
Trong khi cả lớp đang chăm chú theo dõi động tĩnh, cô ấy chẳng mảy may để ý, cứ thế ném cặp lên cái bàn cạnh cửa sổ rồi ngồi phịch xuống ghế.
Và rồi, vừa lườm tôi, cô ấy vừa nói:
"Đừng có nhìn ta bằng đôi mắt vấy bẩn đó!"
Buông một câu mang tính sát thương cực cao, cô ấy nhắm mắt lại.
"...Lại thêm một nhân vật khủng bố theo nhiều nghĩa nữa đến rồi."
Gai ngồi bàn bên cạnh cười khổ. Tôi cũng hoàn toàn đồng ý.
"Cớ sao lại coi trọng hành vi thù địch đến mức đó. Như thế thì sao mà xây dựng được lòng tin với xung quanh."
Phía sau, Mao cất giọng đầy vẻ khó hiểu.
Tôi lấy chiếc điện thoại thông minh từ trong túi ra, khởi động ứng dụng.
Ngay lập tức trên màn hình hiện ra giao diện 'Từ điển Chuyên dụng Dị giới'.
Đúng như tên gọi, khi nhập mục cần tìm kiếm, nó sẽ dựa trên dữ liệu hiện có để đưa ra thông tin về dị giới. Tôi thử nhập từ 'Tộc Elf' mà cô Omaezaki vừa nói lúc nãy.
Ngay lập tức có kết quả. Có vài mục hiện ra nên tôi nhấn vào cái đầu tiên.
『Tộc Elf. Một chủng tộc tồn tại ở một số thế giới. Có nhiều điểm tương đồng với chủng tộc cùng tên thường xuất hiện trong các tác phẩm sáng tác ở thế giới này. Đặc điểm là đôi tai nhọn, hầu hết đều nổi tiếng là trường thọ. Chủ yếu sống ở thâm sơn cùng cốc, yêu nghệ thuật và triết học, coi những kẻ sống ngoài nơi ở của mình hoặc chủng tộc khác là 'Sự ô uế' (Kegare), và có xu hướng cực đoan tránh tiếp xúc. Tuy có nhiều lý do, nhưng phần lớn là do hành động xuất phát từ việc tự nhận thức bản thân là sự tồn tại thần thánh.』
...Ra là vậy. Nhắc mới nhớ, trong manga hay game cũng có kiểu thiết lập như thế. Ra đó là lý do cho thái độ kia sao.
"Biết làm sao bây giờ..."
Tôi gãi đầu mũi, rên rỉ.
Vài giờ sau.
Đã đến giờ nghỉ trưa, nhưng cứ như có một rào chắn vô hình, xung quanh chỗ ngồi của Serefina tuyệt nhiên không có một ai.
Thông thường, học sinh mới chuyển đến hay du học sinh thì sẽ trở thành tâm điểm chú ý một thời gian... nhưng mà, với thái độ đó thì chuyện này cũng dễ hiểu thôi.
"Này, đã đến lúc ai đó nên làm gì đi chứ? Không khí trong lớp nặng nề một cách vô ích rồi đấy."
Bên cạnh, Gai vừa gặm sườn nướng vừa nhăn nhó. ...Quả thực là vậy.
Serefina khoanh tay ngồi im lặng, toàn thân toát ra cái hào quang 'Đừng có lại gần bà' đang chèn ép chúng tôi, khiến ai nấy đều thấy ngột ngạt.
"Nhưng mà, ai đó là ai mới được?"
Chen vào cái bầu không khí đó cần nỗ lực không nhỏ đâu.
"Thì còn ai nữa... là cái đó đó."
Ủa. Sao tự nhiên cảm thấy ánh mắt của Gai. K-Không, không chỉ Gai.
"Có nhân vật thích hợp đảm nhiệm."
Mao đang chiếm đóng cái bàn phía trước tôi, miệng ngậm bánh kem, vừa nhồm nhoàm nhai vừa nhìn tôi chằm chằm.
"............Ờ thì."
Tôi quay lại.
"Đừng có làm mấy trò cổ điển nữa. Là mày đấy, Mamoru."
"Đang gọi người tên Mamoru kìa."
"Là nhà ngươi. Nhà ngươi. Chính là nhà ngươi."
Mao chọc chọc vào người tôi mấy cái liền.
"Đ-Đau! Đau! C-Cái gì chứ, tại sao lại là tôi!?"
"Mày là Lớp trưởng lớp này còn gì." "Chính phải."
"Đừng có tưởng Lớp trưởng là làm được mọi thứ nhé!? Bị dựng bức tường hoàn hảo đến thế mà bảo lao đầu vào cảm tử thì tôi không có tinh thần thép đó đâu! Người khác thích hợp hơn... Kissy đâu!?"
"Vừa ra ngoài rồi. Chắc đi mua cơm trưa. Thế nên là nhờ cả vào mày đấy, Lớp trưởng!"
"Lớp trưởng. Chỉ còn biết trông cậy vào nhà ngươi."
Gai và Mao vỗ tay, thế là các bạn cùng lớp xung quanh cũng nhao nhao gọi Lớp trưởng.
"Cố lên cố lên Lớp trưởng!", "Được lắm làm đi làm đi Lớp trưởng!", "Hú—! Lớp trưởng—!"
『Yeahhh!』
Cái tinh thần đoàn kết quái quỷ gì đây!?
"Biết rồi, biết rồi biết rồi! Tôi làm là được chứ gì!"
Nếu từ chối được thì tôi đã xung phong đi từ đời nào rồi.
Tôi thở dài thườn thượt đứng dậy, quyết tâm đi về phía chỗ ngồi trong góc lớp.
Serefina vẫn như cũ, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ vừa quay lưng về phía này.
Ư ư. Hồi hộp quá. Tim sắp nổ tung rồi. Nhưng đã nhận lời rồi thì không thể bỏ chạy được.
Lên nào, trước tiên là thử đối thoại. Được rồi——.
"Ch... Chào cậu, Serefina. Cho tôi nói chuyện chút được không."
Ngay khoảnh khắc tôi lấy hết can đảm cất tiếng.
Rầm!
Với một âm thanh lớn, bóng dáng Serefina biến mất.
"C-Cái gì!?"
Tuy giật mình nhưng tôi hiểu ngay chuyện gì xảy ra.
Serefina đã nấp ra sau ghế với tốc độ kinh hoàng.
"C-C-Cái gì thế?"
"Không, thì là..."
Tôi tiến lại gần một bước.
Rầm!
Lần này Serefina lùi sát ra cửa sổ.
"Ta hỏi là cái gì cơ mà!?"
"Không thì tôi chỉ muốn nói chuyện..."
Tôi tiến thêm một bước nữa.
Bịch!
Cùng với âm thanh trầm đục, lần này bóng dáng Serefina biến mất hẳn.
"Ủa!?"
"Đừng có lại gần đây!"
Giọng nói phát ra từ trên đầu. Tôi ngước lên.
Serefina đang bám dính trên trần nhà bằng cách đạp chân vào tường để giữ thăng bằng.
"Kinh khủng vậy sao!?"
"Ta đã bảo đừng lại gần mà! Nếu ngươi còn bước tới nữa là ta nhảy qua cửa sổ đấy!?"
Serefina với vẻ mặt quyết tử. Cô ta nghiêm túc đấy.
"K-Không không. Chỉ lại gần chút thôi mà làm gì đến mức..."
"Ta từng nghe Mẫu thân kể rồi——"
Serefina mở to mắt hét lên.
"Nếu để đàn ông chốn tục thế chạm vào người, tộc Elf sẽ mang thai đấy!"
"Thật hả!?"
Tộc Elf sống khó khăn thế à!
"Không, làm gì có chuyện đó. Ít nhất trong từ điển không có ghi."
Gai nói vọng lên từ phía sau. Ồ, may quá.
"Nghe như xạo ấy, chuyện đó."
"Làm gì có chuyện xạo! Mẫu thân bảo là nghe từ người hiện đang sống trong ngôi nhà mà vợ của ông chú của em trai họ hàng của vợ người quen của người quen sống cách nhà ba căn ngày xưa từng sống kể lại đấy!"
"Nguồn tin xa lắc xa lơ mù khơi thế!"
Không phải là không đáng tin nữa mà là quá ảo rồi.
"T-Tóm lại là hiểu lầm thôi. Nói chuyện. Cho tôi nói chuyện thôi!"
"Ư ư ư ư ư ư ư ư."
Serefina gầm gừ ghê gớm. Sợ quá.
Nhưng——một lúc sau, có lẽ thấy tôi mãi không chịu lùi bước, cô ấy đành miễn cưỡng leo xuống với vẻ mặt cực kỳ không tình nguyện.
"...Rồi sao, chuyện gì?"
Tuy nhiên vẫn giữ một khoảng cách nhất định. ...Mà, đành chịu thôi.
"À, ừm. Xem nào. Đầu tiên là tự giới thiệu đã. Tôi tên là Yakuma Mamoru. Tạm thời đang làm Lớp trưởng của lớp này. Cậu biết Lớp trưởng là gì không? Kiểu như người điều phối ấy. À không, cũng chẳng to tát thế. Người tư vấn... cũng hơi khác. Ừm."
Nghĩ kỹ lại thì Lớp trưởng rốt cuộc là vai trò gì nhỉ. Tôi đâu có khí chất lãnh đạo đâu. Người thầu rắc rối... nghe cũng hơi lệch.
"...Thôi kệ đi. Tóm lại, cậu cứ coi tôi là người chuyên đưa ra lời khuyên các kiểu cho những người từ dị giới đến mà chưa quen với nơi này là được. Thế nào. Có gì không hiểu về thế giới bên này không?"
"Không có. Chuyện xong rồi mời ngươi về cho."
"Chờ đã chờ đã cho tôi thêm cơ hội nữa đi! One more! One more chance!"
"...Chỉ một cái nữa thôi đấy."
Serefina làm mặt ghét cay ghét đắng. T-Tổn thương ghê.
"Không, thì là, Serefina bảo là không định dính dáng gì đến bên này, nhưng tôi nghĩ từ giờ khó mà làm thế được. Ngay cả người Tộc trưởng cũng nghĩ là từ nay về sau nên giao lưu với những kẻ khác nên mới phái cử cậu đến đây đúng không? Tôi không ép cậu phải thân thiết ngay, nhưng thử nói chuyện chút xem sao? Biết đâu cậu sẽ đổi ý thì sao."
"............"
"Cô Omaezaki cũng nói rồi, lớp này có nhiều người, hình dáng khác nhau thật, nhưng ai cũng tốt tính cả. Tôi nghĩ họ thân thiện hơn Serefina tưởng nhiều, nếu ghét tôi thì đổi người khác cũng được. Tóm lại, thay vì cứ để mặc hai bên chẳng biết gì về nhau, cậu cứ thử với tâm thế trải nghiệm xem sao, được không."
"............"
"À, ừm... sao nãy giờ cậu im lặng thế?"
Không chịu nổi sự căng thẳng, tôi hỏi, Serefina nheo mắt lại nói.
"Không có gì. Chỉ đang quan sát xem ngươi lải nhải lải nhải lải nhải lải nhải lắm điều thật."
"...Hả."
"Nhưng mà, dù ngươi có nói gì thì câu trả lời của bên này chỉ có một. Ta hoàn toàn không có ý định dính dáng gì đến bên đó cả. Tức là, việc ngươi đang làm là cực kỳ vô ích!"
"Cái...!"
Bị tạt gáo nước lạnh thẳng mặt, đến tôi cũng thấy bực mình.
"Này, đừng có nói cái kiểu đó chứ. Tôi đang định hòa giải cơ mà!"
"Ai mong muốn điều đó? Khi nào? Mấy giờ? Mấy giây? Mặt trời mọc lần thứ mấy?"
"Đừng có trả lời kiểu học sinh tiểu học thế! Dù cậu không muốn dính dáng đến chốn tục thế, nhưng đã đến thế giới này rồi thì làm sao mà cứ giữ mãi cái thái độ lầm lì đó được!"
"L-Lầm lì là sao chứ, lầm lì là cái gì! Thất lễ quá!"
"Thái độ của cậu còn thất lễ hơn nhiều đấy!"
"Thôi thôi, đến đó là được rồi."
Gai chen vào giữa tôi và Serefina đang cãi nhau.
"Tiếp xúc vì mục đích hòa bình mà lại tranh cãi thì vô dụng. Bình tĩnh lại đi."
Mao cũng ngước nhìn tôi, từ từ lắc đầu.
"Kh-Không, nhưng mà, dù gì thì bị nói như thế..."
Khi tôi định tiếp tục phân bua với hai người họ thì.
"Đúng đấy. Mamoru không có lỗi gì cả!"
Đột nhiên, ai đó lướt qua tôi, tiến lại gần Serefina và đập mạnh xuống bàn.
Mái tóc bạc dài, khuôn mặt lẫm liệt, thanh trường kiếm đeo bên hông. Là Kissy.
Nhìn cái bánh sandwich trên tay thì đúng là cô ấy vừa đi mua cơm trưa về.
"Vấn đề là ở ả đàn bà này. Mamoru đã cất công muốn thắt chặt giao lưu, thế mà lại dám hất bỏ một cách tàn nhẫn, là cái thói gì. Elf hay gì ta không biết, nhưng đã đến thế giới này thì nhà ngươi cũng nên thử hòa nhập với lớp xem sao!"
Trước Kissy đang to tiếng, Serefina cũng bật lại.
"T-Ta chỉ vì mệnh lệnh của Tộc trưởng nên mới đến thế giới này, chứ không phải vì thích thú gì! Nếu vậy thì cũng chẳng có đạo lý nào bắt ta phải làm thân với bên đó cả!"
Cô ấy ném ánh mắt rực lửa về phía Kissy.
"Có gì hay ho mà ta phải thân thiết với những kẻ đã bị nhiễm bẩn hoàn toàn như các ngươi chứ. Ch-Chỉ ở cùng thôi mà ta đã phải cố gắng kìm nén cơn buồn nôn rồi đây này!"
"............Cái gì cơ."
Giọng Kissy trầm xuống hẳn. Thấy vậy, tôi đang nóng máu cũng sực tỉnh lại. A, chết dở. Cái này, toang rồi.
"Nhà ngươi vừa nói cái gì——!"
Y như rằng, Kissy nổi cơn tam bành rút thanh kiếm bên hông ra, chém về phía Serefina.
"Á á á á! Rồi rồi! Dừng lại ở đó! Khoảng cách sẽ sâu thêm đấy! Sâu đến mức không lấp đầy được đâu!"
Tôi vội vàng khóa tay Kissy từ phía sau. Nhưng sức cô ấy khỏe quá, tôi không thể ngăn lại hoàn toàn.
"Ư. Lớp trưởng, tớ, lo liệu."
Lúc đó. Rầm, tiếng bước chân rung chuyển mặt đất, một cái bóng khổng lồ lướt qua tôi.
Đầu chạm trần nhà lớp học, toàn thân làm bằng đá cứng.
Là 'con búp bê có ý chí' mang tên Golem, nghe đâu ngày xưa được một pháp sư ở dị giới tạo ra. Là học sinh lớp tôi, mọi người gọi là 'Goresuke'.
"Kissy, dừng lại thôi. Lớp trưởng, đang khó xử."
Goresuke vươn bàn tay to lớn, khéo léo dùng đầu ngón tay tóm lấy cánh tay Kissy.
"N-Này, buông ra Goresuke! Nhà ngươi, cũng là vì ngươi đấy!?"
"Bạo lực, không tốt. Tớ, được dạy thế. Bạo lực, ngăn lại."
Bị Goresuke kéo lê, Kissy bị lôi về phía cuối lớp.
C-Cứu được rồi... Cảm ơn cậu, Goresuke.
"...Chà, Kissy làm hơi quá, nhưng thái độ của cô cũng chẳng tốt đẹp gì đâu? Serefina."
Gai vừa vò mái tóc đen pha xám vừa nói. Có vẻ thấy mình tôi không xoay sở được nên cậu ta ra mặt.
"Đúng như thằng đó nói, ở thế giới cũ cô thế nào không biết, nhưng đã sang đây rồi thì có nói gì cũng chẳng thay đổi được gì đâu. Tôi nghĩ cô nên mềm mỏng hơn chút đi."
"...H-Hừ. Không liên quan đến ta."
Serefina ngoảnh mặt đi, không thèm nghe.
Chết tiệt. Định quán triệt thái độ này đến cùng sao. Tức thì có tức, nhưng dần dần tôi thấy cay cú rồi đấy. Bằng mọi giá tôi sẽ khiến cô nàng này hòa nhập với mọi người trong Itoku cho xem!
Nhưng mà, làm thế nào đây...
"Nhà ngươi. Nhà ngươi."
Cảm giác gấu quần bị kéo, tôi nhìn xuống. Mao đang khoanh tay ưỡn ngực.
"Ta có thắng toán. Nhà ngươi, hãy lắng nghe, đó chính là phương pháp duy nhất phá vỡ hiện trạng."
"Ồ, nhóc có cao kiến gì à."
Ngồi xổm xuống để nhìn cho ngang tầm mắt, Mao gật đầu với vẻ mặt vô cảm quen thuộc.
"Ta, ở thế giới cũ là Vương thống lĩnh nhiều thuộc hạ. Do đó thuật nắm giữ lòng người, không phải chuyện tầm thường."
"Ừm thì... có nhiều thuộc hạ, nên để có được lòng tin thì vất vả lắm hả?"
Mao gật đầu. Có vẻ tôi hiểu đúng rồi.
"Do đó ta, trước tiên phải nhìn thấu thứ thuộc hạ ham muốn và thực hiện nó. Phải đi đầu trong việc chuẩn bị môi trường đáp ứng điều họ cầu. Làm vậy thì thuộc hạ, sẽ cảm thấy làm việc dưới trướng ta là vinh hạnh, đó là chân lý hiển nhiên."
"............Ừm hử?"
Lần này thì tôi hơi không hiểu.
"Tức là, nếu muốn ai đó hiểu mình, hay muốn họ tiếp cận mình, thì đừng có đi thẳng vào vấn đề, mà trước tiên hãy cho họ thấy là ở đây có thứ họ muốn, thứ thu hút sự quan tâm của họ, ý là thế phải không."
Gai giải thích, Mao giơ ngón cái lên vẫn với vẻ mặt vô cảm.
"A, ra là vậy. Nhưng mà, ưm. Nói thì nói thế..."
Serefina muốn cái gì, tôi hoàn toàn mù tịt.
"Nếu không biết, thì cứ chuẩn bị bừa đủ thứ xem sao? Thế giới bên này có câu 'Thử nhiều ắt trúng' mà lị."
...Ra thế. Lời khuyên của Gai cũng có lý.
Đúng là cứ thử đưa ra nhiều thứ, để Serefina biết thế giới này cũng không đến nỗi tệ là việc cần làm trước tiên.
Được rồi——Thú vị đấy. Đã thế thì, với tư cách Lớp trưởng, tôi sẽ làm đến cùng.
"...Chờ đấy, tôi nhất định sẽ biến Serefina thành một thành viên của lớp này!"
Hừng hực khí thế, tôi chỉ tay thẳng vào Serefina.
Còn đương sự thì chỉ nhìn tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Mamoru? Cậu làm gì thế?"
Giờ nghỉ trưa trôi qua được một lúc. Tôi đang bước đi loạng choạng trên hành lang trường thì bị gọi giật lại từ phía sau. Tôi quay lại——nhưng không thấy mặt người đó.
Tại chồng sách chất cao ngất ngưởng trên tay che mất tầm nhìn.
Tuy nhiên, nghe giọng quen thuộc tôi đoán ra ngay là ai.
"À, Kadona đấy à. Không, tớ mượn sách từ thư viện về ấy mà. Đang vận chuyển."
"Cái đó nhìn là biết. Cái tớ hỏi là, tại sao cậu lại ôm nhiều sách thế, và định mang đi đâu kia."
Hơi nghiêng đầu sang bên, tôi nhìn thấy khuôn mặt cô gái có mái tóc đen dài và đôi mắt hơi xếch. Quả nhiên là Kadona. Mọi người hay gọi cô ấy là Houjou, nhưng tôi toàn gọi tên. Cô ấy là bạn thuở nhỏ của tôi, nên cách gọi từ xưa cứ thế giữ nguyên.
"Lớp tớ có học sinh mới chuyển đến. Định cho bạn ấy xem."
"Lớp Itoku á? A, nhắc mới nhớ có nghe nói về học sinh chuyển trường. Bạn ấy thích sách à?"
"Không, không biết."
"Không biết là sao."
"Không biết thật mà. Bạn ấy thích gì. Nên tớ định giới thiệu đủ loại xem sao."
Tôi tạm thời đặt chồng sách xuống sàn, giải thích sơ qua tình hình cho Kadona.
"...Đại loại là thế. Tức quá đi mất, nên dù thế nào tớ cũng phải làm cho bạn ấy hòa đồng với mọi người trong lớp."
"Hừm. Thế nên mới dùng sách à?"
"Ừ. Để hòa nhập thì trước tiên phải làm cho bạn ấy thích thế giới bên này đã chứ."
"...Ra vậy. Chà, thế cũng được. Nhưng tớ từng tra cứu ở đâu đó, nghe nói tộc Elf có chủ nghĩa tuyển dân, ghét quan hệ với những người không phải tộc mình đúng không? Đã thế lại còn tự hào về thân phận Elf, lòng tự tôn cao ngút trời nữa."
Kadona chống tay lên hông, cau mày.
"Nghe nói gần đây người đứng đầu có tư tưởng đổi mới, cho rằng không thể cứ như trước mãi nên đã phái vài người đến thế giới này để giao lưu. Nhưng bản chất vẫn là bản chất, nghe đâu gây rắc rối khắp nơi. Cậu làm thế chỉ tổ bị từ chối thôi không?"
"Đúng là thành viên hội học sinh. Biết rõ ghê. Nhưng mà, không thử sao biết. Tóm lại là cứ tấn công dồn dập thôi."
"Dùng hết cách mà không được thì sao?"
"Lúc đó thì——tính cách khác."
"Có manh mối gì không?"
"Không!"
Tôi khẳng định một cách sảng khoái. Kadona đặt tay lên trán với vẻ mặt nửa ngán ngẩm.
"...Vẫn cứ làm việc theo cảm tính, hùng hục lao đầu vào như ngày nào. Này nhé. Người ta đã bảo không muốn quan hệ rồi thì đừng có cố chấp quá làm gì? Để yên cho người ta cũng là một lựa chọn đấy. Biết đâu bản thân người ta cũng muốn thế."
"Kệ chứ!"
"K-Kệ á."
"Đằng ấy từ chối vì lý do cá nhân. Thì đằng này cũng tiếp cận vì lý do cá nhân thôi!"
"Lý luận kiểu gì thế... lỡ kết quả tồi tệ thì sao?"
"Thì làm cho nó không tồi tệ!"
"Bằng cách nào?"
"Đã bảo là kệ mà!"
"Cậu mà không thôi đi là tớ tát đấy."
"Sao lại tát!?"
Chỉ là không biết nên bảo không biết thôi mà!
"...Thôi được rồi. Tùy cậu."
"Ừ. Cảm ơn nhé."
Thấy Kadona thở dài thườn thượt, tôi hơi ngơ ngác nhưng vẫn cười đáp lại.
...Ấy chết, không thể chần chừ được. Sắp hết giờ nghỉ rồi.
"Vậy nhé, Kadona. Gặp sau."
Tôi đặt tay lên tháp sách, lấy hơi rồi bê lên.
Cẩn thận nhìn về phía trước, tôi bắt đầu bước đi chậm rãi.
"Thiệt tình... từ xưa đến giờ một khi đã quyết là cứng đầu kinh khủng."
Phía sau lưng, Kadona nói với giọng pha chút thở dài.
"Nhưng mà... có chuyện gì thì phải nói đấy. Không phải việc cậu ôm một mình đâu."
"Ừ. Yên tâm. Lớp tớ cũng có nhiều đồng đội đáng tin cậy lắm."
"Kh-Không phải ý đó!"
Thấy Kadona bỗng nhiên to tiếng hiếm thấy, tôi quay lại nhìn với vẻ khó hiểu. Cô ấy làm mặt như vừa sực tỉnh, rồi đỏ mặt.
"Kh... Không có gì đâu. Đi nhanh đi."
"Hử, thế à. Rõ."
Rốt cuộc là sao nhỉ.
Tôi vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa quay trở lại lớp Itoku.
Về đến lớp, tôi đặt cái rầm những thứ đang ôm trên tay xuống bàn của Serefina.
"...Cái gì đây."
Nhìn núi sách chất đống trước mặt, Serefina hơi mở to mắt.
"Tôi thử tập hợp nhiều thứ của thế giới bên này lại. Hiếm khi có dịp, định giới thiệu cho Serefina. Biết đâu cậu sẽ thấy thế giới này cũng không đến nỗi tệ."
"Xin kiếu."
"Hahaha. Không cần ngại đâu."
"Không có ngại!"
"Đầu tiên là cái này đi..."
Tôi cố tình lờ đi lời Serefina, cầm lấy cuốn sách gần nhất.
Đúng vậy, đây là cuộc chiến. Thăm dò đối phương cũng chẳng ích gì. Phải tấn công liên tục!
"Cái này thế nào. Tiểu thuyết mới xuất bản gần đây. Gọi là trinh thám, cậu biết không. Xảy ra vụ án giết người kỳ quái, rồi thám tử dùng bộ não siêu việt để giải quyết. Hay lắm đấy."
Serefina nhìn cuốn sách tôi đưa với vẻ mặt chán ngán.
Sau đó cô ấy miễn cưỡng nhận lấy, lật vài trang.
"Này nhé, người chết trong phòng kín trên du thuyền sang trọng, cửa sổ cửa ra vào đều khóa chặt. Ban đầu cảnh sát định kết luận là tự sát, nhưng thám tử phát hiện ra điểm nghi vấn và khẳng định là giết người——đại loại thế, thủ thuật mới lạ lắm, cài cắm phục bút ở những chỗ không ngờ tới, tôi hoàn toàn không nhận ra luôn."
Đây là một trong những tác phẩm được các bạn cùng lớp giới thiệu, đến đứa hiếm khi đọc truyện trinh thám như tôi cũng mê mẩn. Sao nào. Thế này chắc chắn sẽ thích mê. Sẽ yêu thích. Sẽ thấy thế giới này cũng không tệ!
"Hung thủ cũng là nhân vật bất ngờ, tóm lại là phấn khích lắm. Tôi đọc thâu đêm luôn. Thế rồi——"
"Đủ rồi."
Nhưng. Cắt ngang lời tôi, Serefina đóng sách lại.
"Hả, ơ, a? Chán à?"
"Trong làng ta từng ở cũng có tiểu thuyết. Toàn là những tác phẩm mang tính triết học, khiến người ta phải suy ngẫm sâu sắc, ta từng đọc say mê đến quên ăn quên ngủ. Nhưng... ta không có hứng thú với mấy thứ này."
"...V-Vậy sao."
Hừm hừm. Khó nhằn đây. Không, nhưng mới chỉ là dạo đầu thôi. Tiếp. Còn cái tiếp theo.
"Vậy cái này thì sao. Ký sự du lịch, do một du khách đi bộ vòng quanh thế giới viết. Khác với đi máy bay hay ô tô, có thể thưởng thức những góc nhìn mới lạ."
Rắc rối với người dân bản địa, nỗi lo sợ bị cuốn vào tội phạm, cảnh sắc tuyệt vời, sự giao lưu ấm áp với người lạ.
Được viết để khiến người đọc cảm động rằng thế giới này tuyệt vời biết bao.
Cái này thì chắc chắn——!
"Sao cũng được. Thế giới này thế nào ta không cần biết."
"Hảả!?"
Đùa, thật á!?
"Không không không. Cậu đọc kỹ chưa? Chỗ này, trang này, hay lắm. Nhìn này, gặp thú dữ trong rừng sâu rồi màn hỗn chiến chặt chém..."
"Ngày xưa ta từng dùng một cây cung hạ gục ma thú xuất hiện trong làng. So với kinh nghiệm đó thì cái này chẳng là gì."
...A, thế ạ.
"Th-Thế thì cái này? Tuyển tập rất nhiều món ăn ngon trên thế giới, có ảnh và cảm nhận đi kèm. Có những món đến tôi còn chưa biết, mới mẻ lắm."
"Ăn uống chỉ là nạp vào miệng để duy trì sự sống. Hỏi chuyện đó đúng sai thế nào đúng là suy nghĩ của kẻ chốn tục thế."
"Không nhưng mà chỗ đó! Trí tò mò! Phát huy đi! Thêm nữa! Nhiệt huyết lên nàoooo!"
"Ngươi ồn ào quá đấy."
Đúng là thế thật!
"Ư, ư ư ư ư."
Kh-Khó xơi quá...!
"...A! Vậy cái này thì sao? Sách thuộc thể loại Light Novel, vui lắm. Thực ra tác phẩm này là do bạn cùng lớp của chúng ta viết——"
"Ngươi dai quá đấy! Biết điều chút đi được không."
Thấy tôi cứ bám riết, Serefina gắt gỏng đáp trả.
"Dù ngươi có đưa cái gì thì câu trả lời cũng không đổi. Tộc Elf chúng ta từ xa xưa đã được các vị thần dõi theo bảo vệ, làm sao có thể hứng thú với những thứ mà lũ người tục thế đầy dục vọng các ngươi ưa thích được chứ!"
Liếc nhìn cuốn sách tôi cầm, cô ta hừ mũi.
"Tất cả mọi thứ, chỉ có một từ là vô giá trị. Chừng nào các ngươi còn thích những thứ như thế, thì ta và các ngươi vĩnh viễn không bao giờ hòa hợp được."
"Gì chứ, có cần phải nói đến mức đó không!?"
"Không thể nào là không thể nào nên ta mới nói thế!"
"Chưa thử sao biết được!"
"Không cần thử cũng biết!"
C-Cái con nhỏ này. Có biết người ta vất vả thế nào mới gom được đống này không hả.
"...Ta ghi nhận nỗ lực của ngươi. Nhưng chỉ thế thôi. Mau chóng biến khỏi mắt ta đi."
Trước giọng điệu không cho phép cãi lại, tôi nghiến chặt răng hàm.
...Cứ thế này... cứ thế này mà chịu thua sao.
"Đ-Được rồi, cái cuối. Cái cuối cùng. Xem cái này đi!"
"...Vẫn còn à?"
"Ừ, còn chứ! Còn nữa là đằng khác. Giờ mới là món chính đây. Xem cái này xong đảm bảo cậu sẽ sốc tận óc!"
Tôi rút ra một cuốn từ chồng sách, đặt trước mặt Serefina.
"...Cái gì đây?"
Cầm cuốn sách lên, Serefina nhíu mày.
Bìa sách vẽ hình một cậu bé tóc dựng ngược đang tung cước vào hư không.
"Truyện tranh (Manga)!"
"Man, ga?"
"Không biết... đúng không. Dùng tranh và thoại để kể chuyện. Một cách thể hiện câu chuyện khác với tiểu thuyết. Trên thế giới có nhiều, nhưng đặc biệt của Nhật Bản thì người nước ngoài cũng thích lắm."
"Tranh? Dùng tranh kể chuyện thay vì văn bản ư? Có chuyện như thế sao."
"Ừ. Hay lắm. Đặc biệt cuốn Serefina đang cầm là tác phẩm hơi cũ chút rồi, nhưng fan cứng vẫn còn nhiều lắm. Tất nhiên, tôi cũng cực thích."
Đọc từ hồi bé, giờ thỉnh thoảng vẫn đọc lại. Một khi đã lật trang là không thể dừng lại cho đến tập cuối cùng, một tác phẩm tuyệt vời.
"Đây là vũ khí cuối cùng của tôi. Cậu thử đọc phần đầu thôi cũng được. Làm ơn!"
Thấy tôi cúi đầu, Serefina làm vẻ mặt bối rối. Nhưng,
"...Đành vậy. Nhưng đây là cái cuối cùng đấy nhé."
Với vẻ mặt 'đến chịu thua ngươi', cô ấy mở cuốn truyện, bắt đầu lặng lẽ đọc.
Tôi nuốt nước bọt, chỉ biết chờ đợi kết quả.
...Rồi năm phút trôi qua, mười phút trôi qua.
"...Thế nào?"
Thấy im re nên tôi tò mò hỏi.
Nhưng Serefina vẫn im lặng, mắt dán vào trang giấy.
Biểu cảm không thay đổi. Ch-Chẳng lẽ, không được sao?
Trong lúc tôi đang lo lắng tột độ thì,
"...Cái này, ở đâu cũng có bán sao?"
Cuối cùng Serefina cũng đóng cuốn truyện lại, hỏi tôi.
Ánh mắt đó sắc lẹm như muốn xuyên thủng người ta. C-Cái gì. Mình lỡ làm gì không hay à.
——Đã thế lại còn tự hào về thân phận Elf, lòng tự tôn cao ngút trời nữa.
Nhớ lại cuộc nói chuyện với Kadona.
Hự. Chẳng lẽ... Serefina cảm thấy bị xúc phạm sao.
Nghe nói trên đời này cũng có không ít người coi truyện tranh là thứ văn hóa rẻ tiền.
Khoan bàn chuyện suy nghĩ đó đúng hay sai——ngay cả thế giới này còn thế. Serefina là tộc Elf thì càng có lý do để nghĩ 'cho ta đọc cái thứ này sao'.
Chết dở, phản tác dụng rồi!? Ph-Phải chữa cháy thôi.
"Không, Serefina này, nghe tôi giải thích đã. Truyện tranh cũng là thứ tốt ngang ngửa tiểu thuyết mà. Đọc thôi cũng thấy phấn khích, đặc biệt tác phẩm này nhân vật ngầu lòi, cảnh chiến đấu hoành tráng đầy rẫy, đọc không chán chút nào, kiểu cứ muốn xem tiếp xem tiếp không chịu được ấy..."
Không biết Serefina có nghe tôi giải thích trong tuyệt vọng hay không, cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào bìa sách một lúc lâu, rồi,
"Ta nghe đủ chuyện của ngươi rồi. Trả lời câu hỏi của ta đi."
Lại bị lườm cháy mặt, tôi ngậm miệng, gãi đầu.
"Ư hự. V-Vậy à. ...Có bán đấy. Nhưng đến cửa hàng chuyên dụng thì đầy đủ hơn."
"Cửa hàng chuyên dụng?"
"Là nơi chỉ toàn bán truyện tranh ấy. Đến trung tâm thành phố là có."
"...Vậy sao."
Lẩm bẩm một mình, Serefina lảng tránh ánh mắt như đang suy tính điều gì.
Hưm. Rốt cuộc là sao nhỉ.
Không khí có vẻ khác hẳn lúc tôi đưa mấy cuốn sách kia...
Tôi thấy lạ định hỏi thì——bất chợt tiếng chuông reo vang.
"Vào học rồi. Dọn đống trên bàn này đi."
"K-Khoan, nhưng mà, thử đụng vào mấy cái khác xem..."
"Đủ rồi!"
"...Rõ."
Tưởng vớt vát được chút, ai dè lại bị dựng bức tường phòng thủ kiên cố như mọi khi, đã thế giáo viên cũng vào lớp rồi.
Tôi đành thu gom đống đồ mang đến, lủi thủi rút lui.
...Chết tiệt, kế hoạch thất bại sao. Cứ tưởng là được rồi chứ.
Tôi lắc đầu bất lực trước ánh nhìn của các bạn cùng lớp.
Vài ngày sau.
Tôi cùng vài người bạn cùng lớp đổi tàu điện, đến một thành phố nọ.
Nơi đó được biết đến là một trong những thánh địa Otaku hàng đầu Nhật Bản, hôm nay cũng tràn ngập những nhân vật đáng yêu và các cô hầu gái đang mời chào khách.
"Buổi biểu diễn của Mii bắt đầu lúc mấy giờ ấy nhỉ?"
Vừa đi trên đại lộ, tôi buột miệng hỏi, Gai đi bên cạnh lấy vé từ trong cặp đeo vai ra.
"A—. 5 giờ rưỡi. Vẫn còn chút thời gian."
"Thế à. Mà công nhận ghê thật. Nghe bảo vừa thông báo bán vé là hết sạch ngay lập tức?"
"Ừ. Sau đó thấy bảo trên mạng đấu giá vé chợ đen giá bị đẩy lên gấp mười lần."
"Mới ra mắt chưa bao lâu mà nổi tiếng khiếp thật."
Tôi di chuyển tầm mắt, nhìn lên màn hình khổng lồ gắn trên tòa nhà cao tầng sừng sững bên cạnh.
Ba cô gái mặc trang phục sặc sỡ đang hát theo nhạc và nhảy múa cuồng nhiệt.
Góc dưới bên phải có dòng chữ: 『Nhóm nhạc nổi như cồn 【Kemonars】 - Ca khúc mới 〈Xin hãy yêu lấy dù chỉ là cái đuôi〉 vượt mốc 1 triệu lượt tải!』
Nghĩ đến chuyện một trong số đó là bạn cùng lớp của mình, cảm giác cứ kỳ lạ thế nào ấy.
"Idol, sao..."
Kissy đi phía trước dừng lại, ngước nhìn màn hình và thốt lên đầy cảm thán.
"Sao thế, Kissy, muốn làm idol à?"
Tôi vừa hỏi, ngay lập tức Kissy giật nảy mình.
"Ừ. Cũng được đấy chứ. Kissy là mỹ nhân mà. Biết đâu lại nổi tiếng."
Gai nhếch mép cười nói.
"N-N-N-Nói cái gì thế! Chuyện đó, làm sao mà ta mong muốn được chứ!"
"Nhà ngươi, dao động rồi. Trúng tim đen?"
Mao đang bám trên lưng tôi hỏi. Lúc nãy vẫn đi bộ cùng, nhưng tự nhiên kêu "Ta, kiệt sức rồi" và nhảy tót lên lưng tôi.
"Làm gì có chuyện đó! N-Nếu còn sỉ nhục ta nữa là ta chém đấy!?"
Kissy đỏ mặt rút kiếm ra, chĩa về phía chúng tôi. Tôi hoảng hồn.
"Không không, Kissy, đây là đường phố! Cảnh sát đến bây giờ!"
"Mấy thứ đó, so với việc phải nếm trải nỗi sỉ nhục này thì chỉ là chuyện vặt vãnh! Ta lấy danh dự ra thề sẽ tiễn các ngươi xuống địa ngục!"
Đừng có tiễn! Đồng minh của chính nghĩa cơ mà!
"Không nhưng mà, hôm trước sau giờ học, tao thấy mày nhảy múa điên cuồng trước gương. Đó hình như là vũ đạo bài mới của 【Kemonars】 thì phải."
"Hau!?"
Bị Gai chỉ trúng, Kissy cứng đờ người.
"Hả, thật à, Kissy. Chẳng lẽ cậu muốn làm idol thật sao?"
Tôi ngạc nhiên hỏi thật lòng.
"K-K-K-Không có chuyện đó! Kh-Không có! G-Gai, nhà ngươi, tại sao lại biết chuyện đó! Rõ ràng lúc đó ta đã kiểm tra kỹ xung quanh không có ai rồi mà...!"
"A, ừ. Thì tao có nhìn thấy đâu."
"...Hả?"
Câu trả lời bất ngờ của Gai khiến Kissy tròn mắt.
"Tao thấy mày có vẻ sẽ làm thế nên nói bừa theo cảm tính thôi, hóa ra, mày, làm thật à... Ra là thế, mày..."
Vừa nói Gai vừa quay mặt đi che miệng. Nhìn vai rung lên bần bật là biết đang cố nhịn cười.
Còn Kissy thì mặt đỏ bừng như sắp nổ tung, nắm chặt nắm đấm, miệng mấp máy không nên lời.
"Th-Thôi mà, Kissy, bình tĩnh đi. Này, a-ai mà chẳng có lúc như thế..."
"Phải. Kissy, nhà ngươi, đừng bận tâm."
Mao cũng tựa cằm lên vai tôi đồng tình.
"Ai cũng có bí mật mà. ——Tuy nhiên hơi xấu hổ chút."
"Aaa! Đừng có nói cái đó!"
Người ta đã cố gắng phong ấn từ ngữ đó rồi mà!
"Cuh... Cuh... Cuh..."
Kissy phát ra những tiếng đứt quãng, rồi ngước lên trời,
"Giết ta điiiiiiiiiiiiiii!"
Hét lên một tiếng đường đột, cô nàng quay gót, phóng đi với tốc độ mãnh liệt, rời khỏi hiện trường.
"Oa! Kissy chạy rồi! Đ-Đuổi theo thôi, Gai!"
"A, ừ, biết rồi. Hơi quá đà rồi. Đi thôi, Goresuke."
Cười khổ, Gai gọi, Goresuke nãy giờ im lặng đi theo gật đầu.
Chúng tôi xác định hướng Kissy chạy rồi bắt đầu đuổi theo.
Tiến lên một lúc, cuối cùng cũng thấy bóng lưng quen thuộc.
"Nàyyy, Kissy, chờ đã! Không sao đâu mà! Chuyện đó ai cũng có... hay không thì không biết nhưng mà chắc là có thể có đấy! Chắc thế!"
"Ta, thề sẽ không tiết lộ bí mật của nhà ngươi đâu."
Mao trên lưng tôi cũng vẫy tay, nhưng Kissy vẫn không dừng lại.
Hết cách rồi. Phải tăng tốc thôi.
Nghĩ thế, ngay khi tôi vừa đạp đất lao lên.
"Kya."
Bịch, cùng với cú va chạm, tiếng đồ vật rơi xuống đất vang lên liên tiếp.
"A, xin lỗi. Có sao không ạ?"
Mải để ý Kissy quá nên tôi lỡ va phải ai đó.
Tôi bảo bọn Gai "Đi trước đi!", rồi quỳ xuống bắt đầu nhặt đồ rơi giúp người ta.
"Đừng bận tâm. Tôi tự làm được."
Người đội mũ trùm kín mặt nói vậy, nhưng tôi không thể làm thế được. Tôi cầm lấy cuốn sách gần nhất.
"...Ủa, cái này."
Nhìn bìa sách tôi nhận ra. Là tập mới của bộ Manga nổi tiếng vừa phát hành tháng này. Hôm nọ tôi cũng mới mua xong nên nhớ.
"Mamoru, ta cũng gom lại rồi đây. Cảm tạ đi."
Mao đã nhảy xuống khỏi lưng tôi từ lúc nào, ưỡn ngực đưa cho tôi mấy cuốn sách khác. Tôi cảm ơn rồi nhận lấy, nhìn qua thì thấy cũng toàn là Manga.
Không, không chỉ thế. Những thứ rơi vung vãi xung quanh toàn là truyện tranh đơn hành bản (Tankobon). Có cả đĩa Blu-ray Anime và sách thiết lập nhân vật nữa.
Mà, đây là khu phố Otaku, chuyện này cũng bình thường thôi.
"Đ-Đã bảo là đừng bận tâm cơ mà!"
Có vẻ bối rối, người đó giật lấy cuốn truyện tôi đang cầm.
Nhìn khuôn mặt đó, tôi bất giác thốt lên.
"...Serefina, đấy hả?"
Do trang phục và cái mũ nên tôi không nhận ra, nhưng nhìn thẳng mặt thì biết ngay.
"Hả——A, ngươi là...!"
Serefina cũng mở to mắt ngạc nhiên, sững người lại.
"A, quả nhiên là Serefina. Gặp nhau ở đây tình cờ thật... Ơ, khoan, thế đống truyện tranh kia."
Tôi nhìn chằm chằm rồi nói.
"Là của... Serefina à?"
"N-Nói cái điều ngu ngốc gì thế... Làm gì có chuyện đó!"
Nhét cuốn truyện vào túi giấy, Serefina đứng dậy.
"Th-Thứ gần với sự dung tục như thế này, làm sao tộc Elf kiêu hãnh như ta lại thích được chứ!?"
"Không không không không, thì cậu đang cầm còn gì!"
"L-Là nhặt được thôi! Ở đằng kia! Tình cờ! Một đống! Túi giấy! Ta! Vì là Elf sống cùng thiên nhiên! Không thể tha thứ cho việc vứt rác bừa bãi! Nên thuận theo tự nhiên mà làm thế thôi!"
Hỗn loạn quá nên mất kiểm soát, giọng điệu trở nên kỳ cục.
"Nghĩ thế nào cũng thấy vô lý mà!? Có viện cớ thì cũng nên tự nhiên hơn chút đi! Đã sống cùng tự nhiên cơ mà!"
"Ồ-Ồn ào quá! Không phải viện cớ! T-Ta! Ta tuyệt đối không có hứng thú với truyện tranh! Một chút cũng không nhé!"
Lúc đó, Mao vươn tay ra, lấy từ trong túi áo Serefina một thứ gì đó.
"Mamoru. Cái này là gì. Ta hỏi nhà ngươi."
Nhìn thứ được đưa ra. Là một mảnh giấy nhỏ. Trên đó có in chữ và số.
"A, cái này, là hóa đơn (receipt). Là giấy chứng nhận khi mua hàng... ừm, Manga 20 cuốn...?"
"Oaaaaaaaaaaaaaaa!"
Một bàn tay lao tới nhanh như rắn săn mồi, giật phăng tờ hóa đơn trên tay tôi.
"L-L-L-Làm cái gì thế hả con nhãi ranh này!"
Serefina mắng Mao, nhưng cô bé vẫn giữ vẻ mặt vô cảm nghiêng đầu.
"Ta, là Ma Vương. Nhãi ranh, không phải."
"Vương? Nói cái gì ngu ngốc thế... Nhìn thế nào cũng chỉ là con nhãi ranh thôi."
"Không phải. Nhãi ranh, không phải!"
Mao giơ hai tay lên phản đối. Tôi dỗ dành "Thôi nào", rồi,
"Quả nhiên là mua Manga nhỉ. ...Chẳng lẽ, cậu thích rồi à?"
Tôi cười nham hiểm hỏi.
"Đúng rồi ha. Bộ truyện đó hay mà. Đọc xong cái đó là tò mò mấy bộ khác ngay. Không, đành chịu thôi. Đành chịu thôi mà, ừm."
"L-L-Làm, làm gì có chuyện đó!"
"Không cần cố quá đâu. Chà, tôi thì thấy tốt thôi. Serefina thích thế giới bên này dù chỉ một chút là được. Thế là đủ rồi."
Vỗ vai cô nàng, tôi gật đầu hài lòng. Ngay sau đó,
"Đ——Đừng có coi thường người khác! Đã bảo là không phải mà!?"
Serefina hét toáng lên. Người đi đường đồng loạt quay lại nhìn.
"Ng-Ngươi bắt ta phải nói bao nhiêu lần nữa! Ta là tộc Elf, không tiếp xúc với chốn tục thế, sống ở nơi thâm sơn cùng cốc yêu nghệ thuật và triết học! L-Làm gì có chuyện ta lại thích Manga, rồi thấy phấn khích với tác phẩm nhân vật chính và đối thủ ban đầu là kẻ thù nhưng dần dần thấu hiểu nhau rồi cùng đứng lên chống lại đế quốc khổng lồ, hay rơi nước mắt trước mối quan hệ giữa nhân vật chính muốn trở thành Ninja mạnh nhất bất chấp khó khăn và những người đồng đội luôn ủng hộ kẻ liều lĩnh như cậu ta, hay quằn quại vì tình bạn bền chặt giữa kỵ sĩ vong quốc và con rồng có trí tuệ, hay tự mình chồng chập lên cô nữ sinh ngưỡng mộ một trong bốn chàng trai đẹp trai gọi là D4 ở trường học, hay thấy mối quan hệ giữa tay Samurai siêu hạng nhưng không có chủ nhân và vị lãnh chúa âm thầm dõi theo cậu ta là không thể kìm nén được, làm gì có chuyện đó——chứ!?"
"Không, chắc chắn là lọt hố sâu lắm rồi! Lại còn đa thể loại nữa!"
Có mấy bộ đến tôi còn chưa biết nữa là!
"Kh-Không biết, nhầm rồi. Ta không biết gì về truyện tranh hết... Truyện tranh gì chứ, không biết!"
Nói xong, Serefina quay gót bỏ chạy.
"A, chờ chút, khoan đã...!"
Vội vã đuổi theo, nhưng bước chân tôi dừng lại ngay.
"Ui da!"
Serefina đâm sầm vào cái gì đó rồi ngã bịch xuống. Cái mũ văng ra, đống truyện tranh trong túi giấy lại văng tung tóe khắp nơi.
"Ư. Lớp trưởng, Kissy, đã bắt giữ."
Giọng trầm ngắt quãng vang lên, là Goresuke. Trong tay cậu ta đang ôm Kissy với vẻ mặt phức tạp.
"Chà chà. Di chuyển né người đi đường điệu nghệ thật đấy. Quả không hổ danh hiệp sĩ tài ba."
Gai thở dài nói, Kissy nghiến răng ken két.
"Cuh... đã thế này thì đành chịu. Muốn làm gì thì làm. Nỗi nhục nhã nào ta cũng sẽ chấp nhận và chịu đựng."
"Giác ngộ cái gì thế. Có ai làm gì đâu. Với lại, muốn làm idol thì có gì mà to tát?"
"V-Vớ vẩn! Không phải, ta không hề muốn làm idol gì hết!"
Bỏ qua lời biện hộ của Kissy, Gai nhặt cuốn truyện tranh dưới chân lên.
"Này, của ai rơi đây... ủa."
Dù đã vội che mặt đi nhưng có vẻ vô ích.
Gai đưa cuốn truyện, nhận ra Serefina liền chớp mắt.
"Gì đây, bất ngờ thật đấy."
"...Cuh."
Serefina nghiến răng, cúi gằm mặt một lúc lâu.
Nhưng rồi, từ từ ngước mắt lên nhìn chúng tôi.
"...Xấu xa lắm sao."
Chắc là biết không còn đường lui nữa rồi. Cô nàng vừa phủi bụi đứng dậy, vừa nhìn quanh chúng tôi như bất chấp tất cả.
"Xấu xa lắm sao!? Đúng thế, thú vị lắm đấy! Lần đầu tiên ta thấy cuốn sách có những hình vẽ sống động đến thế! Không được, dù nghĩ là không được đụng vào những thứ như thế này nhưng cứ đọc một cuốn, lại một cuốn, không thể dừng lại được... không thể nào kìm nén được nữa! Rồi ta tò mò sang những thứ khác, ví dụ như Anime hay cái gọi là Light Novel mà tên Lớp trưởng kia giới thiệu, rồi lại mê mẩn! Ta đã thích rồi đấy!"
"Uwa, xả láng luôn rồi!"
Sau khi tuôn một tràng như thác đổ, Serefina đỏ mặt ngoảnh đi.
"Chắc là nực cười lắm nhỉ!? Đã từng coi thường các ngươi, xa lánh các ngươi đến thế, mà giờ ra nông nỗi này! Muốn cười thì cười đi. Muốn chế giễu thì chế giễu đi! T-Ta dù thế... dù thế, vẫn yêu truyện tranh!"
Đứng trước Serefina đã nói thẳng toẹt ra, tôi ngẩn người.
...Cái này, tính sao đây.
Tôi suy nghĩ, rồi nhìn về phía đám Gai.
Thì thấy bọn họ cũng đang nhìn tôi.
Nhìn nhau, chúng tôi tuy không nói lời nào, nhưng cảm giác như đã truyền đạt được suy nghĩ qua ánh mắt.
...Ừ. Đúng thế nhỉ——quả nhiên là thế.
"Không, không ai cười đâu."
"...Hả?"
Serefina làm vẻ mặt ngơ ngác trước lời nói của tôi.
"Mục đích của tôi là muốn cậu thích thế giới này. Cái đó đã thành công rực rỡ. Vậy thì đâu cần cười hay chế giễu gì. Ngược lại vui là đằng khác."
Tôi nói tiếp, Gai, Kissy và Goresuke bên cạnh cũng gật đầu đồng tình.
"Hừm. Ban đầu tưởng là kẻ khó gần, nhưng hóa ra cũng không đến nỗi nào. Thế này thì có thể thân thiết được đấy."
Được Goresuke thả ra, Kissy mỉm cười chìa tay ra.
"Một lần nữa, Serefina. ——Chào mừng đến với 【Lớp Biên chế Tiếp nhận Đặc biệt Dị giới】."
Serefina nhìn bàn tay Kissy như nhìn vật thể lạ. Rồi, cô nàng bối rối nhìn đi chỗ khác, cắn môi.
Như thể đang phân vân, trăn trở trước một quyết định nào đó.
Nhưng, sự im lặng không kéo dài lâu.
"...C-Cũng không định làm thân đâu đấy."
Một lúc sau, hắng giọng một cái——Serefina từ từ nắm lấy tay Kissy.
"Tạm thời, để tán dương công lao của tên đàn ông này... Mamoru đã giới thiệu truyện tranh, ta sẽ nhân nhượng bước lại gần một chút vậy."
"Nhà ngươi, không thành thật."
Mao chỉ tay, Serefina đỏ mặt "Ồ-Ồn ào quá".
"Cơ mà không ngờ lại là Manga ha. Chuẩn bị bao nhiêu thứ, thế mà bất ngờ thật."
Cảm giác đó là thứ xa vời nhất với cổ chứ.
"Vì là trải nghiệm chưa từng có, nên ngược lại lại thành kích thích đấy."
Nghe kiến giải của Gai, tôi ậm ừ hiểu mà như không hiểu.
"Dù sao thì, quyết tâm nói chuyện với Serefina là đúng đắn rồi. Tuy có nhiều chuyện nhưng kết quả tốt đẹp."
"...Nhưng mà, ngươi cũng là gã đàn ông kỳ lạ thật. Ta đã tỏa ra không khí từ chối đến thế mà vẫn tự mình lao vào."
Serefina làm vẻ mặt kỳ lạ.
"Mà, tại cậu cứng đầu quá nên tớ mới cay cú làm tới bến đấy."
"Làm quá rồi đấy. Chỉ để thuyết phục tôi mà cậu gom cả đống đồ như thế đến."

"Hahaha. Đúng thật. Nhưng nhờ thế mà Serefina thích thế giới này thì còn gì bằng. Bõ công cố gắng."
Thấy tôi cười, Serefina đỏ mặt.
"...Th-Thì, tôi mới đến thế giới này cũng bất an, có lẽ đã hơi cứng nhắc quá. Về việc tạo cơ hội để giải tỏa chuyện đó, cái đó, nói sao nhỉ... tôi cảm ơn, nhưng mà."
"Hử, gì cơ?"
Giọng bé quá không nghe rõ.
"——Kh-Không có gì! Nhưng mà, tôi chỉ nghĩ là hiểu chốn tục thế một chút cũng được thôi. Đ-Đừng có hiểu lầm đấy nhé."
"Vậy sao? Từ giờ chắc lún sâu không lối thoát luôn ấy chứ?"
"Không lún! Đừng có coi thường tôi!"
"Chưa biết được đâu—. Truyện tranh cũng thâm sâu lắm. Nhận ra thì đã không quay đầu lại được rồi ấy chứ."
"Otaku đa phần là thế mà."
Gai nhún vai, Serefina giơ hai tay lên.
"T-Tuyệt đối! Tuyệt đối! Lấy danh dự tộc Elf ra thề, sẽ không có chuyện đó đâu——!"
Tiếng hét vang vọng lên bầu trời.
Tôi nhìn mọi người, cất tiếng cười lớn.
...Và rồi, một thời gian sau.
"Mamoru. Anime mùa này chiếu hết tập 1 rồi, theo cậu cái nào đáng xem nhất?"
"Hả? A, à, không, xin lỗi, tớ chưa xem hết..."
"Cậu làm cái gì thế! Cậu đang lãng phí 80% cuộc đời đấy biết không!?"
"Kinh thế cơ á!?"
"Đúng thế! Nghe này, trước tiên là bộ 『Senkou no Gaiwei』 chiếu lúc 2 giờ sáng thứ Hai, cái này thuộc hệ robot thực chiến (real robot) nhưng lại có độ nhiệt huyết của super robot, là tác phẩm quý hiếm đấy, hơn nữa đạo diễn là ông Osanai đó nên chỉ đạo diễn xuất ngay từ tập 1 đã như thần rồi! Số lượng bản vẽ cũng vượt trội, chắc chắn lọt top 3 anime mùa này, nhưng vấn đề là có duy trì được đến tập cuối hay không thôi! Tuy nhiên theo người trong ngành thì ông Osanai dồn tâm huyết không vừa vào tác phẩm này, nên khoản đó chắc không lo. Vốn dĩ khởi nguồn là từ thời thơ ấu của đạo diễn nhưng mà!"
"Nghĩ thế nào thì câu chuyện cũng dài dòng tráng lệ quá, để sau được không?"
"A, nhắc mới nhớ cậu xem 『Yumekoi Shoujo Majiria』 chưa!?"
"Nghe người ta nói đi chứ!? Thế quá khứ ông Osanai sao rồi!? Hơi tò mò đấy!"
"Mới nhìn thì tưởng anime cho bé gái nên chiếu sáng chủ nhật mới đúng, nhưng nhận định đó quá nông cạn. Không ngờ nửa sau cốt truyện bẻ lái sang hướng không ngờ, khiến người xem sốc tận óc. Vốn dĩ từ lúc đạo diễn trả lời phỏng vấn bảo chịu ảnh hưởng từ manga danh tác 『Rekkatia』 là phải nhận ra rồi, đúng là sơ suất quá, tôi đang kiểm điểm kịch liệt đây!"
"Không ai trách cậu vụ đó đâu nên không cần kiểm điểm đâu!"
"Tiện thể Mamoru xem bộ 『Cô Gái Vượt Qua Ảo Ảnh』 đang chiếu chưa!"
"Lại nhảy chủ đề à!? Ơ, ừm, à. Cái đó xem rồi. Hay phết."
"Mấy lần?"
"Hả?"
"Cậu xem mấy lần rồi!"
"M-Một lần."
"Hãy xem năm lần đi. Nếu không thì đừng nói là hay."
"Tiêu chuẩn cao thế!?"
"Không nhưng mà Mamoru, tác phẩm đó xem một lần không thể nào hiểu hết toàn mạo——"
"A—. Xin lỗi nhé, Serefina. Mượn Mamoru chút."
Đang bị khí thế kinh hoàng của Serefina áp đảo, Gai chen vào cứu tôi ra.
"A, làm cái gì thế, Gai! Tôi vẫn đang giải thích về 『Cô Gái Vượt Qua Ảo Ảnh』 cho Mamoru mà——"
"Nè nè, El-ko, bộ truyện tranh 『Giáp Xác Cơ Động Ladyna』 mà hôm nọ cậu bảo muốn ấy, tớ thấy cửa hàng bán đủ bộ rồi đấy."
"Cái gì!?"
Serefina đang định lôi kéo tôi tiếp thì bị bạn cùng lớp khác gọi, liền quay ngoắt sang đó. Cứ thế, bắt đầu sôi nổi bàn chuyện Manga. ...Hú hồn. May mà thoát được.
Tiện thể thì 『El-ko』 là biệt danh đặt cho Serefina. Elf nên gọi là El-ko, cũng dễ dãi y hệt Kissy, nhưng chẳng biết từ lúc nào đã chết danh trong Itoku rồi.
"Xin lỗi nha, Gai."
"Đừng bận tâm. Cơ mà, không ngờ lún sâu đến mức đó..."
Ừ, ngoài dự đoán thật.
"Mà danh dự tộc Elf đi đâu mất rồi."
"Bay xa tít tắp tận đằng nào rồi. Giờ thành tinh tú trên trời rồi."
Câu chuyện buồn thật.
"Nghe nói Elf thì cao quý, khó gần lắm mà. Thay đổi chóng mặt thật đấy."
Cùng Gai ra hành lang, thấy Kadona từ lúc nào đã đứng đó nhìn vào lớp.
"Thay đổi đến mức thành người khác luôn rồi. Như chuyển sinh ấy. ...Mà, hòa nhập được với lớp thì cũng mừng."
"Hòa nhập quá đà ấy chứ? Hơn nữa cảm giác cứ lún sâu dần... không có đường về, sa ngã luôn rồi ấy."
"Ừm, chuẩn luôn."
Không cãi vào đâu được.
"Chắc do lời Mamoru nói ảnh hưởng nhiều quá đấy. Quả không hổ danh Lớp trưởng."
Gai vỗ vai tôi cười nhạt.
"Không, cái này tớ nghĩ không phải do tớ ảnh hưởng, mà là bản chất sẵn có của El-ko bộc phát thôi..."
Dù thế giới có khác nhau, thì Otaku vẫn luôn là thế.
Không phải trở thành, mà là một ngày nào đó, thức tỉnh.
"Vậy sao, quả nhiên câu chuyện đó có ý nghĩa như thế sao! Đọc một lần tưởng chỉ là chuyện đời thường, đúng là xuất sắc! Nhắc mới nhớ tác giả đó trong tác phẩm trước cũng cài cắm tình tiết rất khéo léo, khiến nó tác động đến diễn biến nửa sau theo cách không ngờ tới. Đúng là thần thánh! Họa sĩ truyện tranh thần thánh!"
Mặc kệ chúng tôi nói chuyện, El-ko đập bàn phấn khích, sôi nổi cùng bạn bè.
Cứ thế——Itoku lại có thêm một người bạn mới gia nhập.
