Chương 10: Có muốn cô giúp em tốt nghiệp khóa trai tân không?
"Tsurugi-kun, cảm ơn em hôm nay đã dành thời gian cho cô nhé."
"Dạ không có gì đâu ạ, giúp được cô là em vui rồi."
Để thực hiện lời hứa tư vấn giảng dạy từ tuần trước, tôi đang ngồi học trong phòng Hóa học. Tôi đã đưa ra khá nhiều ý kiến và lời khuyên dưới góc độ của một học sinh, và cô Himemiya có vẻ rất vui mừng vì điều đó.
Nghe nói cô Himemiya trở thành giáo viên Hóa học vì yêu thích môn này, nhưng cũng chính vì là sở trường nên cô không thực sự hiểu được tại sao những người kém môn Hóa lại vấp váp. Vì thế, tôi vừa nghe giảng vừa chỉ ra những điểm mà người học kém dễ bị tắc tịt, rồi tự mình suy nghĩ và giải thích cách diễn đạt sao cho dễ hiểu hơn.
Tuy bây giờ tôi đứng nhất khối, nhưng vốn dĩ tôi không phải kiểu thiên tài bẩm sinh mà phải trầy trật khổ luyện, nên tôi lờ mờ hiểu được những người học kém sẽ bị vướng ở đâu. Cô Himemiya nhiệt tình ghi chép lại những điểm tôi chỉ ra, rồi bắt đầu điều chỉnh lại cách giải thích. Kết quả là đến nửa sau buổi học, cô đã dần dần diễn giải được những nội dung dễ hiểu hơn cho cả những người mất gốc.
"A, đã muộn thế này rồi sao..."
"Đúng thật, chúng ta mải mê quá nhỉ."
Nghe cô Himemiya lẩm bẩm khi nhìn đồng hồ đeo tay, tôi cũng nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường trong phòng Hóa học và giật mình nhận ra đã hơn 7 giờ tối. Chúng tôi bắt đầu lúc khoảng 4 rưỡi chiều, nghĩa là đã gần 2 tiếng rưỡi trôi qua.
"Nè, Tsurugi-kun. Sau đây em có bận việc gì không?"
"Dạ không, em chỉ về nhà thôi chứ không có việc gì đặc biệt ạ."
Tuy hơi thắc mắc trước câu hỏi đột ngột nhưng tôi vẫn trả lời thành thật. Cô Himemiya thoáng hiện lên vẻ suy tư rồi nói:
"...Vậy thì, lát nữa đi ăn tối với cô không? Coi như là cô mời để cảm ơn chuyện hôm nay."
"Em thì không sao, nhưng làm thế có ổn không ạ?"
Tôi lo lắng hỏi lại xem việc học sinh và giáo viên đi ăn riêng có vấn đề gì không. Cô Himemiya mỉm cười tinh nghịch:
"Đi ăn uống riêng tư thì chắc không bị cấm đâu, nên cô nghĩ là ổn thôi. Trừ khi chúng ta đổi giới tính cho nhau thì mới đáng lo. Hay là Tsurugi-kun ghét đi với cô?"
"Không, em không hề ghét chút nào đâu ạ. Tất nhiên là em đi rồi."
Nếu cô Himemiya đã bảo không sao thì chắc là ổn, tôi quyết định đi theo. Được đi ăn cùng một cô giáo xinh đẹp như Himemiya-sensei, nói không vui thì là nói dối.
"Cảm ơn em. Vậy cô quay lại phòng giáo viên giải quyết nốt chút việc, em ra tủ giày đợi cô nhé. Chắc sẽ nhanh thôi."
"Vâng ạ."
Tạm biệt cô Himemiya, tôi bước về phía tủ giày. Ngoài cửa sổ trời đã tối đen, cảm nhận rõ màn đêm đã buông xuống. Đến nơi, trong lúc đợi cô Himemiya, tôi lôi cuốn từ vựng Lịch sử thế giới B ra xem, nhưng bỗng cảm thấy có ánh mắt ai đó đang nhìn mình khiến tôi ngẩng phắt đầu lên.
"...Chắc là mình tưởng tượng thôi."
Tôi nhìn dáo dác xung quanh nhưng chẳng thấy ai có vẻ đang nhìn mình cả. Có lẽ chỉ là ai đó tập xong câu lạc bộ đi ngang qua vô tình liếc nhìn thôi. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì cô Himemiya đi tới.
"Tsurugi-kun, để em đợi lâu rồi. Trước mắt cứ ra xe của cô đã nhé, đi đâu thì lên xe rồi bàn."
"Vâng, nhờ cả vào cô ạ."
Tôi lẽo đẽo theo sau cô Himemiya ra bãi xe. Lúc ấy, tôi hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của đôi đồng tử màu xanh lam đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía xa.
◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇
"Cô Himemiya, cô có sao không ạ!?"
"Chắc là không sao đâu, nhưng mà xe thì làm thế nào đây..."
Sau khi bàn bạc, chúng tôi đến một nhà hàng do cô Himemiya đề xuất, nhưng tại đây một rắc rối lớn đã xảy ra. Cô Himemiya gọi trà Ô Long, nhưng nhân viên phục vụ lại mang nhầm món Oolong High (trà Ô Long pha rượu), và cô ấy đã uống cạn một hơi mà không hề hay biết.
May mắn là ý thức của cô Himemiya vẫn tỉnh táo, nhưng vì đã uống rượu nên cô không thể lái xe được nữa. Ngay lập tức, quản lý nhà hàng hốt hoảng chạy ra xin lỗi rối rít. Ông ấy cam kết miễn phí toàn bộ bữa ăn, cho phép để xe lại bãi đỗ qua đêm và thanh toán toàn bộ tiền taxi cho chúng tôi.
Nghe vậy chúng tôi cũng yên tâm phần nào, nhưng chỉ một lúc sau, vấn đề mới lại nảy sinh. Cô Himemiya đã hoàn toàn say khướt.
Ban đầu chúng tôi vẫn nói chuyện vui vẻ bình thường, nhưng dần dần thái độ của cô trở nên kỳ lạ, lúc đó tôi mới biết cô đã say.
"...Lúc đó ấy, em biết thằng người yêu cũ của cô nói gì không? Hắn bảo cứ làm không bao đi, nếu dính bầu thì phá là xong. Không thể tin nổi đúng không?"
"V-Vâng, đúng là vậy ạ."
Hiện tại cô ấy cứ lặp đi lặp lại câu chuyện về gã bạn trai cũ, và đây là lần thứ ba tôi phải nghe nó. Điều gây sốc là tôi biết được cô Himemiya không còn là xử nữ. Dù với một người đẹp như cô Himemiya thì tôi cũng lờ mờ đoán trước được, nhưng nghe chính miệng cô thừa nhận vẫn khiến tôi bị sốc nặng.
Tôi hiểu rằng trường hợp xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành mà chưa từng có bạn trai như Ellen mới là hàng hiếm, nhưng buồn thì vẫn cứ buồn. Tuy nhiên, song song với đó, việc nghe chuyện giường chiếu của cô Himemiya cũng khiến tôi hưng phấn tột độ. Thế nên chuyện "thằng nhỏ" của tôi biểu tình cũng là điều khó tránh khỏi.
"Á, Tsurugi-kun. Nghe chuyện của cô xong em hưng phấn đấy à?"
"L-Làm gì có ạ."
Tôi luống cuống chối bay chối biến, nhưng ánh mắt cô Himemiya cứ dán chặt vào phần hạ bộ đang cương cứng của tôi nên có giấu cũng bằng thừa. Cô Himemiya nở một nụ cười yêu mị rồi thốt ra một câu động trời:
"...Tsurugi-kun vẫn còn là trai tân đúng không? Có muốn cô giúp em tốt nghiệp khóa trai tân không hả?"
"N-Này, cô Himemiya. Đừng đùa kiểu đó chứ ạ."
"Không đùa đâu, thật ra cô thấy Tsurugi-kun cũng khá hợp gu cô đấy, nên cô có thể đặc cách cho em làm 'chuyện ấy'. Hình như quanh đây có khách sạn tình yêu thì phải."
Nghe những lời đó, tâm trí tôi dao động dữ dội. Với cô bạn gái cũ trước đây, chúng tôi đã chia tay trước khi kịp làm chuyện ấy nên tôi vẫn còn là trai tân. Được "tốt nghiệp" với một người đẹp như cô Himemiya thì thú thật là sướng đến phát khóc.
Ngay khoảnh khắc lý trí của tôi sắp đứt phựt, thì từ bàn gần đó vang lên một âm thanh khô khốc như tiếng vật gì đó bị bẻ gãy. Âm thanh ấy làm tôi bừng tỉnh, lấy lại bình tĩnh định từ chối lời mời gọi của cô Himemiya. Nhưng nhìn lại thì cô ấy đã gục đầu xuống bàn ngủ say từ lúc nào.
Nhìn bộ dạng đó của cô Himemiya, tôi vừa thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng không thể phủ nhận cảm giác tiếc nuối hừng hực vì vuột mất cơ hội thoát kiếp trai tân.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
