Chương 11: Quá kích thích đối với gái còn zin như tôi
(Góc nhìn của Ellen)
Tâm trạng sáng nay của tôi cực kỳ tồi tệ. Lý do thì không cần nói cũng biết, Kaito-kun của tôi sẽ có một buổi học riêng với ả giáo viên mới Himemiya Chika sau giờ học hôm nay.
Theo lời Kaito-kun thì ả ta muốn xin lời khuyên về giảng dạy, nhưng tại sao cứ phải nhờ Kaito-kun cơ chứ?
"Nếu dạy dỗ tệ hại đến thế thì nên thi lại vào khoa giáo dục mà học lại từ đầu đi."
Mỗi lần nhìn thấy ả trong trường, tôi lại muốn phun vào mặt ả những lời cay độc đó, nhưng tôi đã cố gắng nuốt cục tức xuống tận cổ họng.
Sáng nay đến trường, tôi đến phòng giáo viên mượn chìa khóa phòng Hóa học và lén lắp đặt một thiết bị nghe lén dạng ổ cắm điện. Vì tôi được các giáo viên mặc định là học sinh gương mẫu, nên cái lý do bịa đặt rằng để quên đồ trong phòng Hóa học đã dễ dàng qua mặt họ. Chắc họ có nằm mơ cũng không ngờ tôi lại đi gắn máy nghe lén trong đó.
"Được rồi, chuẩn bị hoàn tất."
Sau khi lắp đặt và kiểm tra hoạt động của máy nghe lén xong xuôi, tôi đi ra khỏi phòng Hóa học như chưa có chuyện gì xảy ra rồi đi trả chìa khóa. Sau đó, tôi phải cố sống cố chết kìm nén cơn bực bội để chờ đến giờ tan học.
Sau buổi sinh hoạt cuối giờ, tôi lẻn vào phòng học trống ngay cạnh phòng Hóa học. Phạm vi nghe lén có hạn nên ở càng gần càng tốt. Về việc sử dụng phòng học trống, tôi cũng đã xin phép giáo viên chủ nhiệm với lý do muốn tự học nên mọi thứ đều trót lọt.
"Chà, có vẻ bắt đầu rồi nhỉ."
Tôi đeo tai nghe vào và bắt đầu nghe những âm thanh truyền đến từ máy thu. Buổi học diễn ra theo kiểu ả đàn bà đó giảng bài, còn Kaito-kun thì thi thoảng chêm vào ý kiến và lời khuyên.
"Quả nhiên Kaito-kun của mình thật tuyệt vời. Có thể đưa ra những lời khuyên như thế..."
Nghe giọng nói đầy sức sống của Kaito-kun khi tư vấn giảng dạy, tôi buột miệng lẩm bẩm. Cậu ấy chỉ ra những vấn đề mà tôi không nhận thấy, đưa ra những giải pháp mà tôi không hề nghĩ tới, thực sự quá giỏi.
"Kaito-kun có vẻ luôn mặc cảm với tôi và Alan từ ngày xưa, nhưng những thứ chúng tôi hơn cậu ấy chẳng qua cũng chỉ là do gen di truyền từ bố mẹ mà thôi."
Sinh ra giữa một ông bố siêu ưu tú làm việc tại tập đoàn thương mại lớn và một bà mẹ người Anh xinh đẹp tuyệt trần, đó thực sự chỉ là may mắn.
Vì vậy, việc Kaito-kun nỗ lực để luôn giữ vững thành tích đứng đầu thực sự rất đáng nể. Hơn nữa, thông số của Kaito-kun không hề thấp. Đúng là cậu ấy có thể bị lu mờ bởi cái bóng của Alan, nhưng so với bọn con trai trong cái trường này thì cậu ấy chắc chắn thuộc hàng thượng thừa.
"...Cũng chính vì thế mà lũ sâu bọ cứ bu lấy Kaito-kun."
Đúng vậy, Kaito-kun ở trường cũng thuộc dạng khá nổi tiếng. Con nhỏ năm lớp 9 từng tỏ tình rồi trở thành bạn gái của Kaito-kun là một ví dụ điển hình cho cái đám đáng nguyền rủa đó.
"Mà thôi, Kaito-kun là của mình, mình sẽ không giao cho bất cứ ai đâu."
Dù có ả nào tiếp cận Kaito-kun thì cũng sẽ trở thành mồi ngon cho Alan thôi. Có thể trong tương lai sẽ xuất hiện một đứa con gái không bị Alan mê hoặc, nhưng chuyện đó để đến lúc ấy hẵng tính.
"Mà sao lâu thế nhỉ. Định kéo dài đến bao giờ đây không biết."
Rõ ràng đã hơn một tiếng trôi qua rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc. Cuối cùng thì nó kéo dài đến tận hơn 7 giờ tối, nhưng tôi của lúc đó làm sao mà biết trước được.
◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇
"Làm ơn đuổi theo chiếc xe phía trước giúp cháu."
Tôi chỉ đạo cho tài xế taxi và bắt đầu bám theo chiếc xe chở Kaito-kun. Khi nghe lén được rằng Kaito-kun sẽ đi ăn tối riêng với ả giáo viên đó, tôi đã gọi taxi đến chờ sẵn.
Sau một hồi bám đuôi, chúng tôi đến trước một nhà hàng sang trọng. Thanh toán bằng thẻ tín dụng xong, tôi đeo kính áp tròng màu đen, đội tóc giả đen và đeo khẩu trang để cải trang rồi bước vào quán.
Việc được xếp bàn nào hoàn toàn là hên xui, nhưng may mắn thay tôi lại ngồi ở vị trí có thể nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện của hai người họ. Thật sự quá hên.
Gọi đại một món ăn, tôi bắt đầu nghe lén. Cuộc trò chuyện ban đầu xoay quanh buổi học vừa rồi. Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến khi ả đàn bà đó uống nhầm rượu Oolong High, tình thế lập tức đảo lộn.
Dưới tác dụng của cồn, ả bắt đầu luyên thuyên về chuyện chăn gối trong quá khứ ngay trước mặt Kaito-kun. Đến ngay cả một đứa tự nhận nhân cách méo mó như tôi cũng phải rùng mình kinh tởm.
"Quá kích thích đối với gái còn zin như tôi rồi đấy."
Câu chuyện trần trụi đến mức người nghe là tôi cũng phải đỏ mặt tía tai. Đang ngán ngẩm vì phải nghe đi nghe lại một câu chuyện, thì từ miệng ả đàn bà đó thốt ra những lời không thể tin nổi.
"...Tsurugi-kun vẫn còn là trai tân đúng không? Có muốn cô giúp em tốt nghiệp khóa trai tân không hả?"
Khoảnh khắc nghe thấy câu đó, cơn thịnh nộ của tôi đạt đến đỉnh điểm. Tôi suýt nữa đã hắt ly nước vào mặt ả, nhưng vì sợ lộ tẩy việc bám đuôi nên tôi nghiến răng kìm lại.
"N-Này, cô Himemiya. Đừng đùa kiểu đó chứ ạ."
Nghe câu trả lời của Kaito-kun, tôi lấy lại được chút bình tĩnh. Đúng rồi, chắc chắn ả chỉ đang trêu chọc Kaito-kun thôi. Tôi vừa tự trấn an bản thân thì câu nói tiếp theo đã khiến tôi hoàn toàn mất kiểm soát.
"Không đùa đâu, thật ra cô thấy Tsurugi-kun cũng khá hợp gu cô đấy, nên cô có thể đặc cách cho em làm 'chuyện ấy'. Hình như quanh đây có khách sạn tình yêu thì phải."
Trong cơn giận dữ, tôi đã bẻ gãy đôi chiếc đũa đang cầm trên tay chỉ bằng một tay. Thà để lộ việc bám đuôi còn hơn là để Kaito-kun bị cướp mất đời trai tân và bị vấy bẩn, tôi thò tay vào túi xách lôi ra cây súng điện. Tôi địnhm đứng dậy để cho ả ta một cú sốc điện nhớ đời, thì giọng nói của Kaito-kun kéo tôi về thực tại.
"Cô Himemiya, ngủ từ lúc nào thế này."
Có vẻ như ả đã say bí tỉ và lăn ra ngủ. Lấy lại bình tĩnh, tôi ngồi xuống và cất gọn cây súng điện vào trong túi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
