Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

605 24870

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

17 28

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

(Đang ra)

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Anh họ Jerry

Trong mắt anh, em vẫn là người đẹp nhất.*Main rác:/

142 374

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

23 84

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

219 9386

Web novel - Chương 34 IF: Có lẽ tôi của hiện tại không phải là chính tôi, đã từng có rất nhiều phiên bản của tôi tồn tại

Chương 34 IF: Có lẽ tôi của hiện tại không phải là chính tôi, đã từng có rất nhiều phiên bản của tôi tồn tại

Vào sinh nhật tuổi 17, nhận được món quà là chiếc khăn quàng cổ kẻ sọc xanh sành điệu từ chị Yuki, tôi vui sướng vô cùng.

"Em cũng đang muốn có một chiếc khăn quàng cổ nên vui lắm. Cảm ơn chị Yuki."

"Em vui là tốt rồi, nhớ dùng cẩn thận nhé. Nhân tiện, chiếc khăn này là đồ đôi khác màu với cái chị đang dùng đấy... Chà, người ta gọi là 'pair look' ấy nhỉ."

Nghe từ "đồ đôi" và tưởng tượng cảnh đeo khăn khác màu đi cùng chị Yuki, mặt tôi đỏ bừng.

"Ồ, đỏ mặt rồi kìa. Thế này là đã chịu để ý đến chị chút nào chưa?"

"T-tại lò sưởi ấm quá nên trong phòng nóng, mặt mới đỏ thôi."

Bị chị Yuki trêu chọc khiến tôi xấu hổ, tôi nói nhanh để biện minh. Nhưng có vẻ chị Yuki thừa biết đó chỉ là cái cớ.

"Vậy sao, thế thì cứ coi là như vậy đi."

"...Chị muốn nghĩ sao thì nghĩ."

Biết nói gì cũng vô ích, tôi trả lời một cách buông xuôi. Sau đó, khi đang vui vẻ trò chuyện với chị Yuki thì chuông cửa reo.

"Hình như có ai đến."

"Chắc là Ellen và Alan đấy. Để em ra xem."

Vì nghe nói họ sẽ mang quà sinh nhật đến nên tôi đoán là Ellen và Alan. Tôi nhìn màn hình giám sát ở cửa.

Nhưng trên màn hình không phải là Ellen và Alan, mà là hai gương mặt quen thuộc: một cô gái phong cách gyaru và một cô gái tóc trắng mắt đỏ. Tôi bật loa nói chuyện với hai người.

"Minase và Hikaru đấy à. Sao tự nhiên đến đây thế?"

"A, chào Tsurugi. Chúc mừng sinh nhật nhé."

"Tui với Hikaru chuẩn bị quà cho Sensei nên mang đến nè."

Có vẻ hai người họ cũng mang quà sinh nhật đến cho tôi. Không thể để hai người đã cất công đến đây phải ra về, tôi mời họ vào phòng.

"Mừng em trở lại, Kaito... Mà hai người phía sau là ai thế?"

Thấy Minase và Hikaru, chị Yuki cau mày thắc mắc. Cũng phải thôi, chị ấy tưởng là Ellen và Alan đến, ai ngờ lại là hai người hoàn toàn xa lạ.

"Đây là bạn cùng lớp của em, Minase và Hiryuu."

"À, ừm. Xin chào, tớ là Hiryuu Hikaru."

"Tui là Minase Yuki, thế chị gái đây có quan hệ gì với Sensei vậy?"

Sau khi tôi giới thiệu, hai người họ chào hỏi qua loa, rồi Minase hỏi chị Yuki một câu như vậy. Chị Yuki bỗng nở nụ cười như đứa trẻ vừa nghĩ ra trò nghịch ngợm.

"À, chị là Tsurugi Yukina, bạn gái của Kaito."

" " "Hả!?" " "

Nghe câu đó, trừ chị Yuki ra, tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc. Tưởng chị ấy giới thiệu bình thường, ai ngờ lại tung ra một cú lừa ngoạn mục. Nghĩ rằng nếu hai người kia tin thật thì sẽ rắc rối to, tôi vội vàng phủ nhận.

"Không không, chị Yuki chỉ là chị họ của tớ thôi."

"Ủa, thế hả?"

"Hết cả hồn."

Nghe tôi nói, hai người họ thở phào nhẹ nhõm ra mặt. Thấy vậy, chị Yuki tỏ vẻ không hài lòng.

"...Này Kaito, spoil ngay lập tức thế thì chán lắm."

"Hai người họ trông có vẻ hiểu lầm tai hại nên đành chịu thôi."

Đang nói chuyện thì chuông cửa lại reo. Tôi ra kiểm tra màn hình thì thấy Ellen và Alan. Tôi vội mở cửa đón hai người.

"Chào Ellen, Alan."

"Chào Kaito. Và chúc mừng sinh nhật cậu."

"Chị em tớ đã chọn món quà mà Kaito có vẻ sẽ thích mang đến đây."

"Cảm ơn nhé. Tớ mong chờ lắm."

Vừa nói chuyện tôi vừa dẫn hai người vào phòng, Ellen và Alan ngạc nhiên thốt lên.

"Ơ, sao phòng Kaito đông người thế!?"

"Có vẻ Minase, Hiryuu và cả chị Yukina cũng đến nhỉ."

Thấy hai người họ, Minase và Hikaru lần lượt lên tiếng.

"A, hai chị em nhà Kisaragi kìa. Hai người cũng mang quà sinh nhật cho Sensei hả?"

"Chào chị Ellen, cậu Alan."

"Chào mọi người. Thực ra bọn tớ cũng thế."

"Tưởng chỉ có chị em tớ với chị Yukina đến nhà Kaito thôi nên bất ngờ thật."

Ellen, Alan, Minase và Hikaru, bốn người họ trò chuyện trong bầu không khí êm đềm. Thấy cảnh đó, chị Yuki thì thầm điều gì đó.

"...Kaito vẫn đào hoa như ngày nào nhỉ. Nhưng chị tuyệt đối không định thua đâu."

"Hửm, chị Yuki vừa nói gì à?"

"Không, lẩm bẩm một mình thôi, đừng bận tâm. Thế mọi người mang quà gì đến vậy?"

Nói xong, chị Yuki cũng tham gia vào cuộc trò chuyện của bốn người. Được mọi người chúc phúc, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, nhưng không hiểu sao cảm giác sai lệch cứ không buông tha tôi.

"Ủa, nhắc mới nhớ, tại sao chị Yuki lại ở trong phòng mình nhỉ? Chẳng phải từ sau khi bị mình hất tay cự tuyệt, chị ấy đã không đến nữa sao? Và tại sao mình lại nói chuyện bình thường với tên Alan đáng ghét thế này?"

Cảnh tượng hạnh phúc trước mắt, ngẫm kỹ lại thì cái gì cũng thấy kỳ lạ. Và rồi, tôi nhận ra một khả năng, bèn véo mạnh vào má mình.

"...Ra là vậy, là thế sao."

Véo má mà chẳng thấy đau chút nào. Tức là tôi đang mơ. Không biết tại sao lại mơ giấc mơ này, nhưng có lẽ nó phản ánh những gì sâu thẳm trong tâm trí tôi.

"Đây cũng là một khả năng nhỉ. Có lẽ tôi của hiện tại không phải là chính tôi, đã từng có rất nhiều phiên bản của tôi tồn tại."

Chỉ cần một lựa chọn khác đi, có lẽ tương lai này đã có thể xảy ra. Nghĩ đến đó, tôi chỉ thấy trống rỗng vô cùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!