Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1235

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 84

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 93

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1724

Web Novel - Chương 61: Lời mời thứ hai

Chương 61: Lời mời thứ hai

Tại phòng nhiều người của quán net, tôi, Miyuki và cái đuôi Tetsuya đang chơi game.

Đó là một tựa game sinh tồn, nơi người chơi phải xây nhà và chế tạo nhiều vật dụng để sống sót.

Một nhân vật nam chỉ mặc mỗi chiếc quần lót đang chạy lăng xăng trên bãi cỏ.

Tôi đang thẫn thờ bấm bàn phím điều khiển nhân vật của mình thì thấy nhân vật của Miyuki mặc bộ đồ rách rưới chạy tới, tôi liền click chuột.

Bốp-!

Bị đánh bất ngờ, Miyuki rời mắt khỏi màn hình, quay sang nhìn tôi.

“Sao cậu đánh mình?”

“Thích thì đánh.”

Bốp-!

Miyuki trả đũa ngay lập tức.

Nhân vật của tôi ngã ngửa ra sau rồi lăn lông lốc xuống sườn đồi.

Gậy ông đập lưng ông là thế này sao? Máu tụt không phanh.

Nhìn nhân vật của tôi lăn lông lốc, khóe môi Miyuki nở nụ cười rạng rỡ.

Trong game cậu cũng bạo lực gớm nhỉ.

“Làm sao đây... Cậu không sao chứ? Đau lắm đúng không?”

Một câu hỏi không hề có chút lo lắng nào.

Tôi bật cười, nhìn Miyuki.

“Sắp chết đến nơi rồi mà cậu hỏi có đau không á? Không thấy máu chảy ròng ròng à?”

“Ai bảo cậu đánh mình trước... Phòng vệ chính đáng thôi. Tetsuya-kun, giờ chúng ta làm gì?”

Nghe vậy, Tetsuya đang mải mê xây nhà liền đáp.

“Phải dùng rìu chặt cây để nhóm lửa. Nghe bảo thân nhiệt giảm là chết đấy.”

“Rìu á? Cái này hả?”

“Ừ. Đúng rồi đấy.”

Cầm cây cung và mũi tên được cấp làm trang bị cơ bản, tôi nhắm thẳng vào nhân vật của Miyuki đang hì hục chặt cây.

Sau đó, tôi liếc nhìn Miyuki đang tập trung vào game rồi bắn mũi tên.

Phập-!

Cùng với âm thanh vui tai, mũi tên cắm phập vào ngực nhân vật của Miyuki.

Thấy máu bị tụt, Miyuki bối rối.

“Gì thế? Ai bắn tên vào mình vậy.”

“Quanh đây làm gì có ai?”

“Nhìn này. Có mũi tên cắm vào người mình đây này.”

“Đúng thật nhỉ? Cậu nấp ra sau hướng mũi tên bay tới đi.”

“Nó bay từ đâu tới mới được chứ?”

Trong lúc Miyuki và Tetsuya đang nói chuyện, tôi bắn thêm hai mũi tên nữa vào hai bên mông của Miyuki.

Lúc này Miyuki mới nhận ra tôi đang trêu cô ấy, liền nổi cáu.

“A cậu làm gì thế...!”

“Đang thử bắn cung mà.”

“Cứ bắn xuống đất hay bắn vào cây là được mà, sao lại bắn vào... Mình hết máu rồi...!”

Miyuki nói vậy nhưng khóe môi lại hơi nhếch lên.

Cô ấy cũng thấy buồn cười. Khi thấy nhân vật của mình cắm đầy mũi tên chạy lăng xăng.

“Đừng đùa nữa, ra đây. Cùng nhặt gỗ nào. Phải nhóm lửa...”

Miyuki định nhìn màn hình của tôi để hướng dẫn thì kinh ngạc.

Vì tâm ngắm của tôi đang chĩa thẳng vào giữa háng nhân vật của cô ấy.

Chắc nghĩ không thể để yên được nữa, cô ấy liền gạt mạnh con chuột của tôi sang một bên.

“Dừng lại đi đồ ngốc...! Cậu là đồ biến thái thật đấy à...”

Thế tôi cắm cái khác thay mũi tên được không?

Nuốt câu nói đó vào trong, tôi ngoan ngoãn làm theo lời Miyuki và Tetsuya sai bảo để giết thời gian.

Mãi đến tối muộn chúng tôi mới rời khỏi quán net.

Thả Tetsuya xuống rồi đỗ xe trước nhà Miyuki, tôi quay sang nhìn cô ấy và nói.

“Vào nhà đi.”

“Ừ. Từ hồi nghỉ hè đến giờ ba đứa mới đi chơi chung nhỉ? Hôm nay vui chứ?”

“Cũng bình thường.”

“Không vui à?”

“Không đến mức không vui, nhưng lần sau hai đứa mình đi chơi thôi.”

Tôi nhấn mạnh từ ‘hai đứa mình’, Miyuki giật mình rồi mím chặt môi.

Tetsuya là bạn thanh mai trúc mã của Miyuki. Lại còn chơi với nhau từ rất lâu rồi.

Vì thời gian gắn bó lâu dài nên việc đi chơi chung cũng dễ hiểu, nhưng Miyuki phải giảm bớt thời gian ở bên tên đó lại.

Bây giờ cũng đã giảm nhiều rồi, nhưng phải giảm thêm nữa.

Phải làm cho cô ấy nghĩ rằng chỉ có khoảng thời gian ở bên tôi mới là vui vẻ, để cô ấy không còn bận tâm đến Tetsuya nữa.

Tôi nở nụ cười ấm áp với Miyuki rồi nói tiếp.

“Biết chưa?”

Vẻ mặt hiền hòa của tôi khiến cô ấy ưng ý sao?

Cơ thể Miyuki khẽ run lên rồi cô ấy gật đầu.

“... À, biết rồi...”

“Ngoan lắm. Vào nhà đi.”

Tôi vỗ nhẹ vào lưng dưới khen ngợi Miyuki, nhìn cô ấy bước xuống xe, đi những bước đi nhẹ nhàng về phía cửa nhà rồi mới quay đầu xe.

“Một, hai, một, hai... Ây da!”

Chinami đang hô khẩu hiệu rất dễ thương thì bỗng phát ra âm thanh không hài lòng.

Tôi đang giơ cây Shinai lên quá đầu tập động tác chân liền dừng lại.

“Sao thế ạ?”

“Hậu bối Matsuda, khi đánh trúng Hữu Hiệu Cách Tử, để được tính điểm thì cần có gì nào?”

“Tàn Tâm, và Khí Kiếm Thể Nhất Trí ạ.”

“Giỏi lắm. Chị sẽ đóng dấu khen ngợi cho em. Nhưng hiện tại Kiếm và Thể của Hậu bối Matsuda đã hợp nhất, nhưng lại thiếu Khí. Không hề thấy sự nhiệt huyết và khí thế đâu cả. Mềm nhũn quá. Mềm nhũn...”

Tay chân Chinami uốn éo mềm dẻo như động vật thân mềm.

Không hiểu sao tôi lại thấy rạo rực, thế này có bình thường không? Có nên đi khám không nhỉ?

Chinami diễn tả lại động tác của tôi một cách thái quá rồi khoanh tay tỏ vẻ nghiêm nghị.

“Nào, giờ em đã biết mình sai ở đâu chưa?”

“Tôi biết rồi nhưng... tôi đâu có mềm nhũn đến mức đó.”

“Nếu em thấy khó chịu thì chị xin lỗi.”

“Không ạ. Đáng yêu lắm.”

“Cảm ơn em. Nào, chúng ta làm lại nhé. Lần này chị sẽ đứng bên cạnh giúp em.”

Tôi định làm cô ấy bối rối mà cô ấy lại đón nhận bằng thái độ ngây thơ.

Tôi bật cười như thể cạn lời, đứng cạnh Chinami đang cười tươi rói và cùng tập động tác chân.

Suốt gần 1 tiếng đồng hồ.

“Buổi học hôm nay đến đây thôi. Em vất vả rồi, Hậu bối Matsuda.”

Thời tiết vẫn chưa ấm lên hẳn, lại còn phải cầm Shinai tập luyện chắc mệt lắm, thế mà Chinami chỉ lấm tấm vài giọt mồ hôi trên trán, vẫn tràn đầy năng lượng.

Tôi muốn dập tắt bớt cái năng lượng đó rồi cho cô ấy cảm nhận cảm giác mềm nhũn... Lúc này có một cách rất hay.

Tôi vừa vung vẩy tay để giãn cơ vừa nói.

“Bây giờ chúng ta làm gì ạ?”

“Hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra lại toàn bộ Shinai nhé.”

“Vậy đến phòng bảo quản nhé?”

“Ừ, đi thôi.”

Chúng tôi vui vẻ lau mồ hôi rồi đi đến phòng bảo quản, bắt đầu kiểm tra Shinai.

Để riêng những cây tre bị nứt nhẹ, chuyển những cây Shinai mới vào...

Nếu có cây Shinai nào bị bẩn phần da bọc chuôi thì dùng giấy nhám chà rồi lấy bàn chải làm sạch...

Khi chúng tôi kiểm tra kỹ lưỡng xong xuôi thì cũng đến giờ kết thúc hoạt động câu lạc bộ.

“À... Hậu bối Matsuda.”

Chinami vừa xem danh sách kiểm tra vật tư để tổng kết vừa gọi.

Tôi bước ra phía sau cô ấy, ló đầu ra.

“Vâng.”

“Chữ này em viết gì vậy?”

“Chữ nào ạ? Chữ trên cùng á?”

“Ừ.”

“Tôi viết là Shinai đấy.”

“... Ra, ra là vậy... Chị hiểu rồi.”

Giọng điệu hoàn toàn không hiểu gì cả.

Công nhận chữ tôi hơi xấu thật.

Tôi lén lút thăm dò Chinami đang mất cảnh giác.

“Lúc nãy tôi thấy vai chị có vẻ cứng lại đấy?”

“Hơi mỏi một chút, nhưng chắc về đến nhà là khỏi thôi.”

“Hôm nay chị đã vất vả cùng tôi rồi, để tôi xoa bóp cho.”

“Vất vả gì chứ... Chị thấy kỹ năng của Hậu bối Matsuda ngày càng tiến bộ nên chỉ thấy vui... Híii...?”

Chinami đang nói dở thì rụt vai lại.

Đó là vì tôi đã dùng hai tay bao trọn lấy vai cô ấy, và đặt ngón cái lên gáy cô ấy.

Chắc chắn bây giờ Chinami sẽ nói thế này.

Đã bảo phải hỏi trước rồi mà sao lại thế này nữa.

Trước khi cô ấy kịp nói, tôi phải chặn họng để cô ấy không thể nói câu đó giữa chừng lúc đang được massage.

“Vì tôi mà Sư phụ vất vả quá.”

Nói rồi, tôi hơi dùng lực vào ngón cái, ấn nhẹ ra hướng bên ngoài như đang massage.

“Mư héc...!”

Cô ấy lại phát ra âm thanh kỳ quái giống lần trước rồi quay cổ một cách cứng nhắc.

Cổ cô ấy đang gồng lên nên rất cứng, nhưng,

Ấn. Ấn.

Khi tôi bắt đầu xoa bóp với lực vừa phải, cô ấy liền thả lỏng vai và buông thõng người.

Bây giờ phải làm cái đó chứ nhỉ?

“Haa...”

Giỏi lắm. Chị sẽ đóng dấu khen ngợi cho em.

Tôi mỉm cười dịu dàng với Chinami đang ngước nhìn tôi bằng ánh mắt đờ đẫn, cô ấy thở hắt ra một hơi dài rồi khó nhọc lên tiếng.

“Hậ, Hậu bối Matsudaa... Khoan đã...”

“Vâng, vâng. Thả lỏng đi ạ.”

Tôi nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng như dỗ trẻ con, chỉ dùng ngón cái xoa bóp cổ Chinami, đồng thời dùng lòng bàn tay ấn xuống vai cô ấy.

“Ưng khức...!”

Cánh tay đang duỗi thẳng của Chinami dính chặt vào mạn sườn.

Bàn tay nắm chặt hướng ra ngoài, tư thế đó trông giống như một đứa trẻ đang tức giận, buồn cười thật.

Lòng bàn tay đang massage đẩy võ phục sang hai bên, để lộ đường nét bờ vai trắng ngần nối từ gáy xuống.

Làn da còn trắng hơn cả Miyuki.

Trông gợi cảm đến mức có cảm giác chỉ cần chạm môi vào là sẽ để lại dấu vết.

“Dạy tôi chị có thấy mệt không?”

“Khô, không đâu... Không mệt chútt...!”

Cô ấy khó nhọc trả lời, đầu run rẩy, nhưng có vẻ không hề có ý định né tránh.

Cơ thể nhạy cảm quá. Không biết bên dưới có ướt không nhỉ?

“May quá. Lúc nào cũng cảm ơn chị.”

“Ừ...! Chị cũng cảm... I híc...! Hậ, Hậu bối Matsuda...! Dừng lại...! Dừng lại đi...!”

Chắc nghĩ không thể chịu đựng thêm được nữa, Chinami cắn chặt răng, bày tỏ ý định từ chối.

Tuy hơi tiếc nhưng nếu tiến xa hơn nữa sẽ bị điểm trừ.

Bên ngoài phòng bảo quản, phòng câu lạc bộ cũng bắt đầu ồn ào rồi... Chắc chỉ làm đến đây thôi.

Kết thúc màn massage bí mật và đầy gợi tình, tôi chỉnh lại võ phục cho Chinami.

“Về nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé, Sư phụ.”

Chinami ngước nhìn tôi - kẻ đang nói chuyện tỉnh bơ - với khuôn mặt đỏ bừng như quả đào, cô ấy thở hắt ra một hơi kìm nén nãy giờ.

“Phù hê... Haa...!”

Cô ấy đặt tay lên ngực hít thở sâu, phồng má lườm tôi.

“Hậu bối Matsuda... Chị đã nói gì nhỉ...? Rõ ràng chị đã bảo em phải hỏi trước cơ mà...?”

“Tôi bắt đầu massage mà không thấy chị nói gì nên tưởng chị đồng ý rồi.”

“Trướ, trước khi hành động em phải hỏi và nghe câu trả lời chứ...! Dù là em làm vì muốn tốt cho chị thì đó cũng là phép lịch sự tối thiểu...! Chị đã nói bao nhiêu lần rồi...?”

Tiền trảm hậu tấu mới là chuẩn bài chứ?

“Lần sau tôi sẽ làm thế.”

“Ừ...! Cảnh cáo lần cuối đấy...! Nếu lần sau em còn làm thế... Chị sẽ mắng em một trận ra trò đấy...!”

“Tôi nhớ rồi. Nhưng chị thấy sao? Tôi đã luyện tập chăm chỉ vì Sư phụ đấy.”

“E, em còn luyện tập nữa á...? Tuy là cũng thích... Nhưng dù sao đây cũng là lần cuối đấy...!”

“Tôi biết rồi.”

“Hừm...! Hôm nay em vất vả rồi...!”

Vừa tức giận vừa cúi chào tôi cơ đấy.

Phản ứng quá tuyệt vời. Thế này thì cứ muốn bắt nạt mãi thôi.

Lần sau tôi sẽ làm cho chị đến mức suýt lên đỉnh luôn. Cứ mong chờ đi nhé.

Cạch.

Đỗ xe cẩn thận rồi bước xuống, tôi thấy Miyuki mặc chiếc áo phông rộng thùng thình và quần dài đang đứng đợi tôi.

Tôi vẫy tay với cô ấy rồi hỏi.

“Cô chú đâu?”

“Đang đợi ở trong. Cậu cầm cái gì trên tay thế?”

“Quà.”

“Không cần mấy thứ này đâu...”

Sao lại không cần.

Sau này trong nhà cậu sẽ xảy ra đủ thứ chuyện, và ngay hôm nay trong phòng cậu cũng sẽ có chuyện xảy ra... Từ giờ muốn ra vào tự nhiên như nhà mình thì phải có đồ hối lộ chứ.

“Vào nhà thôi.”

“Ừ. Hôm nay cậu ăn nhiều rau vào nhé.”

“Biết rồi.”

Vừa trò chuyện như bình thường vừa đi đến cửa trước, thấy Wataru, Midori và Kana đang đứng đó, tôi cúi đầu chào.

“Cháu chào cô chú, hôm nay cháu lại làm phiền gia đình rồi ạ.”

Lần trước hình như cũng thế này... Cảm giác như Deja vu vậy.

Nhưng hôm nay sẽ rất khác so với lần mời đầu tiên.

Nam nữ thanh niên đã hòa quyện thể xác ở cạnh nhau thì chuyện gì mà chẳng xảy ra được chứ?

Bất kể ngày hay đêm, bất kể ở đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!