chương 65: Lén lút, chỉ hai người (3)
“Làm sao đây...?”
“... Không biết.”
Đó là cuộc đối thoại của chúng tôi khi hai đứa đứng ngây ra trong phòng, nhìn những dấu vết ân ái vương vãi khắp nơi.
Chăn thì lúc làm đã hất sang một bên nên không sao, gối tuy có ướt mồ hôi nhưng tình trạng vẫn ổn.
Chỉ có ga giường là bắt buộc phải giặt.
Nếu mang cái này ra ngoài, khả năng cao là người nhà Miyuki sẽ nhìn thấy.
Thế nên tôi mới định không làm... Lỗi lớn là do tôi đã không cưỡng lại được sự cám dỗ nhất thời.
Nhưng mà, có ai nhìn thấy cơ thể Miyuki mà nhịn được mới là lạ chứ?
Tôi chỉ làm một hành động chính đáng thôi.
Tôi tự huyễn hoặc bản thân rồi lên tiếng.
“Tớ hé cửa ra xem thử, nếu không có ai thì mình chạy nhanh vào phòng tắm vò tay nhé?”
“Bột giặt ở phòng giặt đồ cơ...? Xà phòng giặt cũng thế...”
“Thì cứ giặt bằng xà phòng tắm thôi. Hay là cậu lén đi lấy bột giặt nhé? Tớ sẽ giặt.”
“Kh, không được... Đã thế này rồi...”
Miyuki bỏ lửng câu nói, ánh mắt hướng xuống nửa thân dưới của mình.
Cô ấy đang mặc chiếc quần đùi ướt sũng ở giữa.
Vì không thể mặc lại chiếc quần lót còn ướt hơn cả quần ngoài, nên hiện tại cô ấy đang thả rông.
“Matsuda-kun...! Đừng có nhìn bằng ánh mắt đó...!”
Tôi, người đang nhìn chằm chằm vào phần dưới của Miyuki bằng ánh mắt dâm đãng, gật gù.
“Tớ biết rồi.”
“Trong tình huống này mà cậu còn... Thật cạn lời...”
Thế này vẫn tốt hơn là giấu giếm chứ nhỉ.
“Vậy cậu định xử lý thế nào?”
“Ưm... A...!”
Như vừa nảy ra một ý kiến hay, Miyuki vỗ tay một cái rồi ghé mũi vào người tôi.
Cô ấy khịt khịt ngửi thử rồi nói.
“Bố mẹ tớ nếu không thấy tớ trong phòng thì cũng không cất công đi tìm đâu...? Matsuda-kun thì không giống tớ...”
Miyuki nuốt nước bọt cái ực.
Có vẻ như cô ấy định nói rằng tôi không xộc xệch như cô ấy, nhưng chợt cảm thấy xấu hổ.
Đảo mắt một vòng, cô ấy vội vàng nói tiếp.
“Cái đó... Tình trạng của cậu ổn hơn tớ, nên cậu cứ xuống nhà trước giết thời gian đi. Tớ sẽ vừa tắm vừa giặt qua ga giường với chăn rồi xuống. Nếu bố mẹ có hỏi tớ đi đâu thì cậu cứ bảo tớ đi tắm nhé.”
“Nếu hai bác nghi ngờ tự dưng sao lại đi tắm thì sao?”
“Hôm nay trời nóng mà... Chắc không sao đâu. Tớ cũng hay thế này lắm...”
“Người tớ cũng có mùi mồ hôi mà.”
“Chỉ toàn mùi thơm thôi...”
Tôi đưa tay lên, ghé mũi vào nách ngửi thử.
Thấy hành động đó của tôi, Miyuki bật cười khan.
“Thật sự là không có mùi mà?”
“Tớ biết rồi... Nhưng tớ cũng thấy khó chịu. Chẳng phải hai đứa cùng đi giặt cho nhanh rồi ra sẽ tốt hơn sao?”
“Tớ phải tắm mà...!”
“Thì tắm đi. Cậu tắm, tớ giặt.”
“Phòng tắm trên tầng 2 chỉ có một thôi...?”
“Thì sao?”
Trước thái độ thản nhiên rủ tắm chung của tôi, Miyuki sững sờ một lúc.
Khuôn mặt cô ấy - người đang há hốc mồm nhìn tôi với vẻ hoang mang tột độ - đỏ bừng lên ngay tức khắc.
“Cậu điên à...? Không được...”
“Sao lại không.”
“Sao trăng gì...! Không được là không được... Trước tiên Matsuda-kun cứ ra ngoài xem ngoài hành lang có ai không đi. Tớ sẽ lột ga giường...”
Nói xong, Miyuki cẩn thận kéo ga giường ra.
Cô ấy nhét chăn và đồ lót vào trong, cuộn lại như một cái bọc, rồi nhìn tôi đang đứng ngây ra đó, nhíu mày.
“Cậu làm gì thế...?”
“Tớ đang nhìn cậu.”
“Sao lại nhìn...?”
“Thích thì nhìn.”
“... Nhanh, nhanh ra kiểm tra đi...”
Tôi đáp lời rồi mở cửa phòng thật khẽ.
Thò đầu qua khe cửa nhỏ xíu nhìn ra hành lang, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng Midori và Wataru đang nói chuyện ở tầng 1.
Kana thì... có vẻ đang ở trong phòng.
“Không có ai cả.”
“Bây giờ ra được chưa?”
“Ừ.”
“Tớ biết rồi... À, với lại Matsuda-kun. Ch, chỗ đó... ừm...”
Ánh mắt Miyuki hướng về phía hạ bộ của tôi.
Có vẻ cô ấy muốn hỏi tôi đã lau sạch chưa... Tôi bất giác bật cười.
“Tớ lau sạch rồi mà. Ngay trước mặt cậu đấy thôi.”
“... Tớ có nhìn thấy đâu... Dù, dù sao thì cậu cứ ra trước đi... Tớ sẽ theo sau...”
“Đợi chút.”
Tôi xoay người định ôm Miyuki, nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấy cái bọc cô ấy đang ôm.
Nhận ra ý đồ của tôi, Miyuki bẽn lẽn cười ngượng nghịu.
Rồi cô ấy nói bằng giọng lí nhí.
“Lát nữa ôm tớ nhé...”
Mỉm cười với cô gái đã hoàn toàn rũ bỏ dáng vẻ phóng đãng ban nãy, tôi bước ra khỏi phòng mà không phát ra một tiếng động nào.
Sau đó, tôi chạm mắt với Miyuki ở cầu thang rồi đi xuống tầng 1.
“Cô ơi.”
Nghe tiếng gọi của tôi khi đang nhìn chằm chằm vào bàn cờ vây, Midori - người đang phân vân không biết nên đặt quân cờ ở đâu - lên tiếng đáp.
“Hửm?”
“Đặt ở đây không được ạ? Nếu vậy thì không gian của quân trắng sẽ bị thu hẹp lại một chút, và thế cờ cũng sẽ bị phá vỡ.”
“Thế à? Ở đây sao?”
“Vâng, chỗ đó ạ.”
Midori đặt quân đen vào vị trí tôi chỉ.
Khuôn mặt vốn đang tự mãn của Wataru nhăn nhó lại.
“Này... Này! Cháu bảo cháu không biết chơi cờ vây cơ mà?”
“Cháu không biết thật ạ.”
“Nhưng cháu lại nhìn ra nước cờ đó sao?”
“Theo cảm giác thôi ạ...”
Quan sát phản ứng kích động của Wataru, khóe môi Midori cong lên rạng rỡ.
“Ngày mai ông phải đi chợ rồi nhỉ?”
“Vẫn chưa kết thúc đâu... Đợi đã...”
Midori trách móc người đàn ông đang bắt đầu rung đùi vẻ sốt ruột.
“Đừng có rung đùi. Rơi hết tiền bây giờ.”
“... Matsuda, từ giờ cháu đừng có mách nước nữa đấy.”
“Lúc nãy chú còn bảo Matsuda-kun giúp chú cơ mà... Sao chú hẹp hòi thế? Thắng một người mới chơi quan trọng với chú đến vậy sao?”
“Chú không muốn đi siêu thị vào cuối tuần đâu.”
Thành thật thế là tốt.
Dù sao thì nhìn phản ứng đó của Wataru, có vẻ nước cờ tôi nhìn ra khá chí mạng.
Buff nhân vật chính cũng xuất hiện ở đây sao?
Hay chỉ là kiểu may mắn của người mới bắt đầu?
Chắc là vế sau rồi.
Cờ vây là môn thể thao dùng trí óc chứ không phải thể lực.
Thể lực có tốt đến mấy mà cái đầu ngu si như tôi lại có tài năng chơi cờ vây thì thật vô lý.
“Mọi người đang làm gì thế? Sao tự dưng lại chơi cờ vây?”
Câu hỏi của Miyuki, người vừa tắm xong và đi xuống.
Midori, người đang tập trung vào ván cờ, quay sang trách móc Miyuki.
“Nhà có khách mà con tắm gì lâu thế?”
Miyuki lén nhìn tôi rồi cười gượng gạo.
“Chuyện là... Nóng, nóng quá nên con tắm...”
“Dù có thế đi chăng nữa... Con không thấy mình quá thất lễ sao?”
Không hiểu sao tôi có cảm giác cô ấy bị mắng là do tôi nên thấy hơi có lỗi.
Miyuki lườm tôi với vẻ mặt hờn dỗi rồi ngoan ngoãn xin lỗi.
“Con xin lỗi... Bọn con sẽ bắt đầu học lại nên con đưa Matsuda-kun lên phòng đây.”
“Lại học à? Sao hai đứa không đi chơi đi?”
“Không được đâu... Phải chăm chỉ thì thi giữa kỳ mới không bị điểm liệt chứ...”
Nói rồi, Miyuki vẫy tay ra hiệu cho tôi đi theo.
Tôi xin phép Wataru - người đang giơ hai tay chào đón việc tôi biến mất, và Midori - người đang tỏ vẻ tiếc nuối, rồi đứng dậy cùng Miyuki trở về phòng.
Chiếc chăn được phơi trên khung cửa sổ mở toang, chiếc quạt máy đang quay vù vù trong phòng...
Và chiếc ga giường được vắt vẻo trên bức tường vốn dùng để treo đồng hồ...
Thậm chí dây máy sấy tóc còn đang cắm sẵn vào ổ điện.
Nhìn những thứ Miyuki đã chuẩn bị, tôi hỏi.
“Cậu định sấy khô thế này à?”
“Chứ biết làm sao... Bố mẹ đang ở tầng 1 nên cũng không ra tiệm giặt xu được...”
“Tớ xin lỗi.”
“Không sao đâu... Là do cả hai cùng muốn mà...”
Tôi kéo Miyuki vào lòng, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu đang tỏa ra hương mận thơm ngát của cô ấy.
Sau đó, tôi vừa trò chuyện cùng cô ấy, vừa hì hục sấy khô ga giường và chăn.
Thời tiết tuy đẹp nhưng gió khá mạnh, chất liệu của chăn và ga giường cũng không dày, cộng thêm việc Miyuki đã vắt nước rất kỹ nên chắc sẽ không mất quá nhiều thời gian để khô.
Dù với tính cách của Miyuki, có lẽ cô ấy sẽ quay máy giặt thêm một lần nữa vào rạng sáng.
“Chị cậu đang làm gì thế?”
Nghe tôi hỏi trong lúc đang dùng máy sấy sấy khô ga giường, Miyuki đáp.
“Tắm xong tớ có áp tai vào phòng chị ấy nghe thử... nhưng chẳng thấy động tĩnh gì. Chắc là đang ngủ rồi.”
Ngay khoảnh khắc cô ấy vừa nói vừa thở phào nhẹ nhõm,
Thịch thịch!
- Miyuki! Cho chị mượn sách với! Loại nào phải vắt óc suy nghĩ ấy!
Giọng nói lanh lảnh của Kana vang lên từ ngoài cửa.
Đúng rồi, không có motif này thì sao được.
Miyuki giật nảy mình nhìn tôi.
Ngẩn ngơ một lúc ngắn, cô ấy lấy lại tinh thần rồi đi về phía bàn học.
Trong lúc tôi thu dọn ga giường và chăn, cô ấy rút vài cuốn sách từ ngăn tủ có dán chữ [Tiểu thuyết trinh thám] rồi đi ra cửa.
Cạch.
“Ch, chị đọc hết đống này đi...”
Miyuki chỉ hé cửa một chút rồi đưa sách ra.
Kana nhận lấy và hỏi.
“Em đang học cùng Matsuda-kun à?”
“... Vâng. Bây giờ bọn em mới bắt đầu...”
“Chị nghe thấy tiếng máy sấy tóc mà.”
“Em sấy tóc...”
“Sao tự dưng lại sấy tóc?”
“Thì em vừa tắm xong...”
“Sao tự dưng lại tắm?”
“Nóng, nóng quá...”
“Hai đứa có muốn ăn trái cây hay bánh kẹo gì không? Chị mang lên cho nhé?”
Khuôn mặt Kana khi nói những lời không đâu vào đâu qua khe cửa trông rất tươi tắn.
Không chỉ tươi tắn, mà còn mang vẻ tinh nghịch như muốn trêu chọc ai đó.
Giọng nói cũng vậy. Tràn ngập sự trêu đùa.
'Chị ta biết rồi.'
Có thể chị ta không biết chúng tôi đã làm tình, nhưng chắc chắn chị ta đã nhận ra chúng tôi vừa làm chuyện gì đó mờ ám ở đây.
Thế này thì tôi càng tò mò phản ứng của chị ta hơn.
Tự dưng tôi muốn bảo hôm nay tôi sẽ ngủ lại đây.
“Kh, không cần đâu...”
“Tiếc nhỉ. Bây giờ hai đứa định học à?”
“Đã bảo là vâng rồi mà...!”
“Học môn gì thế?”
“Ch, chị quan tâm làm gì...! Chị có học cùng đâu...”
“Chị cũng muốn học mà?”
“Chị nói gì thế...! Chị ra ngoài nhanh đi...!”
Cười sằng sặc trước vẻ mặt kích động của Miyuki, Kana bỏ lại một câu đầy ẩn ý chúc hai đứa có khoảng thời gian vui vẻ rồi ngoan ngoãn đóng cửa lại.
“... Hình như chị ấy biết rồi...”
Miyuki đặt tay lên ngực như thể tim đang đập rất mạnh, nói.
“Ừ. Hình như thế.”
“Làm sao đây...?”
Tôi nở nụ cười dịu dàng với Miyuki, người đang lo lắng thái quá.
“Nhìn cách chị ấy trêu chọc thì tớ nghĩ đây không phải là chuyện gì nghiêm trọng đâu. Sau này hai chị em cứ nói chuyện đàng hoàng xem sao. Chắc chắn chị ấy sẽ có phản ứng tốt hơn nhiều so với những gì cậu đang nghĩ đấy.”
“Th, thế à...?”
“Chắc chắn là vậy rồi. Và tớ xin lỗi. Vì đã làm cậu khó xử.”
Khi tôi chân thành xin lỗi một lần nữa, nét mặt Miyuki giãn ra.
Cô ấy tiến lại gần, vuốt lại tóc mái cho tôi và nói bằng giọng nhẹ nhàng.
“Tớ đã bảo là không sao mà? Tớ đã nói là do cả hai cùng muốn rồi cơ mà...”
Lộp bộp.
Đang chạm mắt với Miyuki, tôi quay đầu lại khi nghe thấy tiếng thứ gì đó đập vào khung cửa sổ.
Trời đang mưa.
Nhìn ánh chớp lóe lên từ đằng xa, có vẻ như sắp có mưa to...
Lần nào làm chuyện mờ ám với Miyuki xong trời cũng mưa thế này.
Có điềm gì thật sao? Không hiểu sao tôi lại có cảm giác cơn mưa này chính là bản sắc của tôi và Miyuki, khiến tâm trạng tôi trở nên vui vẻ.
Miyuki cũng có cùng suy nghĩ với tôi chăng?
Cô ấy nở nụ cười trên môi, đóng cửa sổ lại rồi nói.
“Hôm nay cậu không được về cho đến khi đống này khô hết đâu đấy.”
“Ừ, tớ biết rồi. Vậy tớ tiếp tục nhé?”
“Ừ. Nhưng đừng dùng máy sấy nữa.”
Có vẻ cô ấy vẫn để tâm đến lời Kana nói.
Bật cười nhẹ, tôi gật đầu rồi trải rộng ga giường ra trước quạt máy.
Miyuki cũng trải chăn ra và sáp lại gần tôi.
“Lúc nãy bố mẹ tớ đang chơi cờ vây đúng không?”
“Ừ. Thấy bảo cá cược xem ngày mai ai đi chợ.”
“Lúc nào cũng thế. Xong rồi ai thắng thì cũng đi cùng nhau cả thôi.”
“Tớ cũng đoán thế.”
“Dù sao thì bố mẹ cũng đang tập trung vào ván cờ nên chắc một lúc lâu nữa mới lên nhỉ?”
“Chuyện đó cậu phải rõ hơn tớ chứ, sao lại hỏi tớ?”
“Sao lúc nào cậu cũng nói móc thế? Đừng có bực mình.”
“Câu này lúc nãy cậu nói rồi.”
Khi tôi nhắc lại chuyện lúc quan hệ, Miyuki cúi gầm mặt xuống.
Có lẽ thấy tôi thản nhiên nói ra những lời như vậy thật đáng ghét, cô ấy dùng chân giẫm nhẹ lên chân tôi rồi ấn xuống.
Vừa chí chóe với cô ấy, tôi vừa suy nghĩ.
Thật may vì mọi chuyện đã diễn ra suôn sẻ đến mức không thể gọi là trắc trở.
Nhưng từ giờ trở đi, tôi phải hạn chế làm những chuyện đó ở đây.
Kana nhận ra thì không sao, nhưng nếu Wataru và Midori nhận ra thì sẽ hơi phiền phức.
Sau khi giải quyết xong xuôi mọi việc, tôi trở về nhà khi trời đã tối mịt và uống ừng ực một ngụm nước.
Trời vẫn đang mưa. Đúng như dự đoán, mưa đã nặng hạt hơn.
Nếu không đóng cửa sổ lại thì chắc Miyuki lại cằn nhằn cho xem.
Matsuda-kun! Tớ đã bảo cậu đóng cửa sổ lại rồi cơ mà sao cậu không nghe lời!
Tưởng tượng cảnh Miyuki mắng mỏ, tôi đóng cửa sổ lại rồi nằm ườn ra nệm.
Miyuki bảo mệt nên sẽ đi ngủ sớm, gọi điện thoại thì hơi kỳ...
Hay là lôi Renka ra lăng nhục nhỉ?
Không, việc tôi cần làm bây giờ là việc khác.
Đó chính là phát triển mối quan hệ với Chinami.
Như tôi đã từng nghĩ, tôi nên tự mình tạo ra event với Chinami.
Vậy tôi phải làm gì?
Giống như lúc tôi cất công đi tìm Miyuki trong kỳ nghỉ hè, tôi phải tự mình hành động để dẫn dắt event xảy ra.
Tôi mở ứng dụng tin nhắn lên định nhắn tin cho Chinami, nhưng chợt khựng lại khi thấy ảnh đại diện của cô ấy đã thay đổi.
Nhân vật quả đào hiền lành ngày nào cũng giống nhau nay đã đổi thành khuôn mặt tức giận.
Chắc chắn là Chinami đã gặp chuyện gì đó rồi.
Một thời điểm quá đỗi tình cờ và gượng gạo, lại đúng lúc tôi đang rảnh rỗi...
Thấy thế này mà còn bỏ qua thì đúng là không xứng làm nam chính Love Comedy.
Tôi lập tức bắt chuyện với Chinami.
[Sư phụ, chị đang làm gì thế?]
Chẳng bao lâu sau, tin nhắn trả lời đã đến.
[Chị đang ở ngoài.]
[Chị làm gì ở ngoài thế?]
[Chị đang gặp rắc rối.]
Biết ngay mà.
[Rắc rối gì vậy?]
[Trời tự dưng mưa to quá, chị chẳng đi đâu được.]
[Chị đi xe buýt hay taxi về là được mà? Hoặc mua một cái ô.]
[Fufu, chị làm mất chiếc túi đeo chéo có đựng ví và thẻ giao thông rồi.]
Sao chị lại nói chuyện đó với vẻ tự hào thế hả?
[May mà chị không làm mất điện thoại nhỉ.]
[Vì chị đang cầm trên tay mà.]
[Có vẻ chị không dùng thanh toán trên điện thoại nhỉ?]
[Ừ... Biết thế chị đã đăng ký thẻ rồi.]
[Bây giờ chị đang ở đâu?]
[Chị đang ở Ikebukuro.]
Sao chị lại ở khu sầm uất một mình thế?
Chuyện đó để hỏi sau, trước mắt cứ lo cho Chinami đã.
[Em sẽ đến ngay, chị gửi vị trí đi. Em sẽ chở chị về.]
[Hả? Không cần đâu. Chị cứ đi dạo trong trung tâm thương mại đợi tạnh mưa là được.]
Hoặc là chị có thể gọi cho bố mẹ.
Hoặc nhờ bạn bè sống gần đó giúp đỡ.
Dù là gì thì tôi cũng sẽ ra tay trước.
[Em vừa xem dự báo thời tiết, họ bảo mưa suốt đêm đấy.]
[Thật sao?]
Không, em có xem đâu.
[Vâng. Nên chị gửi vị trí đi. Bây giờ em đang rảnh nên em sẽ đến.]
[A... Vậy thì ngại quá... Em giúp chị được không?]
[Lát nữa chị cho em một cây kem vị đào là được.]
[Chị biết rồi. Để cảm ơn, chị sẽ cho em hai cây.]
Hôm nay có vẻ sẽ là một ngày dài bằng hai ngày bình thường đây.
Cảm ơn chị vì đã làm mất túi đeo chéo,
Và cảm ơn chị vì đã hậu đậu.
Thầm cảm ơn Chinami trong lòng, tôi đứng dậy khỏi nệm và cầm lấy chiếc ô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
