Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Web Novel - Chương 67: Đột Nhập Trái Phép

Chương 67: Đột Nhập Trái Phép

Két...

Âm thanh của lớp dầu mỡ bị bong tróc do ngấm hơi ẩm.

Cảm thấy ớn lạnh trước âm thanh xui xẻo như thể đang ở trong một ngôi nhà hoang, tôi lơ mơ ngồi dậy.

“Cái gì thế...?”

Cánh cửa lùa thông ra phòng khách đang mở.

Và ở chính giữa, một bóng đen mảnh khảnh với mái tóc dài đang đứng sừng sững.

Nhìn bóng đen in hằn dưới ánh trăng mờ ảo, tim tôi đập thình thịch.

“... Cái gì thế...?”

Đang co rúm người lại, tôi tỉnh ngủ hẳn khi bóng đen đó bước tới với những tiếng lạo xạo.

“Mẹ kiếp...”

Ngay khoảnh khắc tôi lùi lại và định chửi thề,

“Đừng có chửi bậy...!”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ bóng đen.

Một giọng điệu pha lẫn sự bối rối, như đang trách mắng.

Nhận ra chủ nhân của giọng nói đó là Miyuki, tôi thở dài thườn thượt và đưa tay lên trán.

“Haa... Cậu đang làm cái trò gì thế...?”

“Tớ đến thăm Matsuda-kun mà...? Cậu bảo dậy thì liên lạc cơ mà...”

“Tớ bảo liên lạc chứ bảo cậu tự đến lúc nào...? Bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Ba giờ sáng...”

Ngủ sớm nên dậy sớm đây mà.

“Cậu cũng tài thật đấy... Không, nhưng mà rốt cuộc cậu vào bằng cách nào?”

“Tớ đang phân vân không biết nên bấm chuông hay gọi điện thoại thì thử mở cổng xem sao... Thấy cổng mở nên tớ cứ thế đi vào. Cậu khóa cửa cẩn thận vào chứ... Lỡ có trộm đột nhập thì sao? Cậu chẳng cẩn thận gì cả...”

“Thế à...?”

“Ừ... Với lại xin lỗi vì đã đánh thức cậu. Tớ định lén vào ngủ cùng Matsuda-kun... Không ngờ cậu lại thính ngủ thế... Tớ đi rửa tay chân đã...”

Miyuki đi vào nhà vệ sinh rửa ráy qua loa rồi bước ra, bỏ chiếc khăn vừa dùng vào giỏ đồ giặt rồi rón rén đến nằm cạnh tôi.

“Lúc ở nhà ma trong lễ hội văn hóa cũng thế... Sao cậu nhát gan thế...?”

“Lễ hội văn hóa thì không nói làm gì, nhưng vụ này thì ai mà chẳng sợ? Cậu nghe tiếng tim tớ đập này.”

Tôi kéo mặt Miyuki áp sát vào ngực mình.

Áp tai vào tim tôi, cô ấy ngạc nhiên nói.

“Đ, đập nhanh quá... Cậu bị thế này từ nãy đến giờ à...?”

“Ừ. Trời thì mưa ẩm ướt, vắng vẻ, tự dưng cửa lại mở ra. Không giật mình mới là lạ đấy. Cậu đi taxi đến à?”

“Ừ...”

“Cậu cứ tự ý ra ngoài thế này có sao không? Hai bác không nói gì à?”

“Tớ có để lại tin nhắn cho mẹ là bạn tớ có chuyện buồn nên tớ phải đi gấp... Không biết nữa...”

“Sao cậu đến mà chẳng có kế hoạch gì thế hả?”

“Tớ sợ Matsuda-kun cô đơn...”

Nực cười. Chắc là cậu nhớ tớ nên mới đến chứ gì.

Tôi chống cằm lên đỉnh đầu Miyuki đang làm bộ làm tịch, nâng hàm dưới lên rồi hạ xuống, cô ấy liền nhõng nhẽo kêu đau rồi bắt đầu véo eo tôi.

“Đau đấy. Đừng làm thế.”

“...”

“Tay cậu bắt đầu hư rồi đấy nhé?”

“Tại Matsuda-kun làm tớ đau trước mà...”

“Cũng hết ngoan luôn rồi. Cứ thích làm càn.”

“Cậu nói gì thế...!”

Tôi đỡ lấy mông Miyuki và đẩy mạnh lên trên để mặt cô ấy và mặt tôi ngang bằng nhau.

Miyuki cựa quậy trườn lên, mang vẻ mặt hờn dỗi.

Chạm mũi mình vào mũi cô ấy và ấn thật nhẹ, tôi nói.

“Này.”

“Sao...”

“Từ giờ trở đi, đừng có đi lang thang vào đêm hôm khuya khoắt mà không có tớ. Thà cậu cứ gọi điện thoại đi. Nếu tớ không bắt máy thì cứ gọi cho đến khi tớ bắt máy thì thôi. Rồi tớ sẽ đến đón cậu.”

“...”

“Trả lời.”

“B, biết rồi...”

Miyuki có vẻ thầm vui sướng, cô ấy mân mê khắp khuôn mặt tôi.

Một hành động như thể đang kiểm tra tình trạng da.

Ấn vào vùng cơ nâng môi trên, nơi dễ hình thành nếp nhăn rãnh cười, Miyuki lên tiếng.

“Khô ráp quá...”

“Vì tớ vừa mới ngủ dậy mà.”

“Không liên quan đâu nhé...? Cậu phải dưỡng ẩm cẩn thận vào... Ngủ dậy thì mình đi mua mỹ phẩm dưỡng da cơ bản nhé.”

“Loại All-in-one à? Cứ bôi đại cái đó là được mà.”

“Không được. Bôi từng bước một sẽ tốt hơn. Tớ sẽ chọn cho cậu.”

“Mua về chắc tớ cũng chẳng bôi đâu. Phiền lắm.”

“Dù vậy cũng phải bôi.”

Hay là ngày nào cậu cũng ghé qua bôi cho tớ đi?

“Tớ sẽ cố gắng. Chỗ này không sao chứ?”

“Chỗ nào?”

“Chỗ này.”

Tôi luồn tay vào giữa hai cơ thể đang dán chặt vào nhau, trượt xuống giữa hai chân Miyuki, cô ấy giật mình lùi hông lại.

“Kh, không sao... Không đau bằng lần trước...”

“Nghĩa là vẫn đau chứ gì?”

“Một chút...”

Gật đầu, tôi ngồi dậy và dang rộng hai chân.

Sau đó, tôi cũng đỡ Miyuki ngồi dậy, áp sát lưng cô ấy vào ngực mình.

Trong tư thế đó, tôi tì cằm lên vai Miyuki, đặt một tay lên bụng dưới của cô ấy để cố định, tay còn lại nhẹ nhàng xoa bóp đùi trong.

“Ma, Matsuda-kun...!”

Trước tư thế vô cùng đáng xấu hổ, Miyuki gọi tôi bằng giọng run rẩy.

Phớt lờ giọng nói chất chứa sự ngượng ngùng đó, tôi lặng lẽ xoa bóp,

“... Hưm...”

Chẳng bao lâu sau, từ mũi cô ấy rỉ ra một luồng hơi thở uể oải.

Nhìn cô ấy vừa rên hừ hừ vừa ngồi khoanh chân, tôi hỏi.

“Thích không?”

“Kh, không biết...”

“Dậy rồi cậu đã ăn gì chưa?”

“... Chưa... Tắm xong là tớ... đến luôn...”

“Vậy lát nữa mình ra tiệm ramen ăn gì đó rồi về nhé. Được không?”

“Ừ... Tớ thích... Ưm...”

Miyuki đặt tay mình lên tay tôi đang đặt trên bụng dưới của cô ấy.

Nhiệt độ cơ thể Miyuki truyền qua mu bàn tay nóng hơn bình thường rất nhiều.

Cơ thể cũng vậy. Tôi có thể cảm nhận được nó đang nóng rực lên từng giây.

Tôi tiếp tục xoa bóp, dùng ngón cái lướt qua khu vực nối liền giữa cơ khép và bẹn của Miyuki.

“... Matsu... Aaa...”

Định gọi tôi trước sự đụng chạm trắng trợn nhưng lại bật ra một tiếng rên rỉ gợi tình.

Cô gái vốn thanh tao và mẫu mực, được mọi người ngưỡng mộ khi ở bên ngoài, nay lại tiếp nhận dục vọng một cách tự nhiên và bộc lộ những phản ứng nguyên thủy nhất, dáng vẻ đó thật tuyệt vời.

Nói chính xác hơn, việc cô ấy chỉ cho tôi thấy dáng vẻ này mới là điều tuyệt vời.

Thổi một luồng hơi nhẹ vào tai Miyuki đang bắt đầu run rẩy, tôi,

“Aaa...!”

Khi bàn tay cô ấy đang nắm lấy mu bàn tay tôi dồn lực siết chặt, và đôi vai rụt lại, tôi dừng việc xoa bóp.

Sau đó, tôi cẩn thận đặt Miyuki nằm xuống, vuốt ve bụng cô ấy như đang xoa dịu cơn đau giống lần trước.

“Haa... Haa...”

Cô ấy thở hổn hển, nắm lấy cổ tay tôi.

“Matsuda-kun... Hôm nay tớ mệt lắm...”

“Tớ biết.”

“Ch, cho nên cơ thể tớ nặng nề và uể oải lắm... Hôm nay Matsuda-kun cũng thấy có lỗi với tớ mà... Cho nên...”

“Cho nên cậu muốn tớ làm thêm à?”

“... Ừ...”

“Cứ nói thẳng ra là được, sao cứ phải vòng vo thế.”

Tặc lưỡi, tôi di chuyển xuống phía dưới Miyuki, nhẹ nhàng xoa bóp từ lòng bàn chân, bắp chân, cho đến tận đùi cô ấy.

“Ăn cơm xong chắc phải ghé cửa hàng tiện lợi thôi nhỉ?”

Tôi nói bóng gió về việc cô ấy phải thay chiếc quần lót chắc chắn đã ướt sũng, Miyuki - người luôn hiểu được ẩn ý trong lời nói của tôi như mọi khi - dùng lòng bàn tay che mặt lại rồi gật đầu.

Cười khúc khích, tôi trêu chọc Miyuki.

“May thật đấy. Ở nhà tớ cậu có thể dùng máy giặt mà không cần phải nhìn sắc mặt ai.”

Cô ấy dùng chân véo những ngón tay đang xoa bóp bàn chân cho mình.

Những ngón chân nhỏ nhắn đang cựa quậy trông thật đáng yêu.

Tôi vỗ nhẹ một cái "Bốp!" vào mu bàn chân của Miyuki - người đang dùng hành động để cằn nhằn vì thấy tôi trêu chọc thật đáng ghét,

“Á!”

Một tiếng hét khá lớn bật ra từ miệng cô ấy.

“Làm nũng vừa thôi... Nằm im đi.”

“...”

Bật cười trước Miyuki đang mím chặt môi như thể chưa từng kêu đau, tôi hơi nhấc một chân của cô ấy lên và bắt đầu vuốt ve mặt sau của đùi.

“Ưm...!”

Cảm thấy nhột, Miyuki gồng đùi lên, nó trở nên săn chắc vừa phải khiến cảm giác khi chạm vào càng thêm chân thực.

Độ đàn hồi của da tốt đến mức tôi muốn tát cho một cái.

Cảm giác muốn để lại dấu tay trên mông cô ấy trào dâng mãnh liệt... nhưng phải nhịn thôi.

“Thích không?”

“Ừ... Thích...”

“Sau này có thời gian, cậu mang ít quần áo đến đây để mặc đi.”

Trước câu nói vô cùng ẩn ý, Miyuki im lặng một lúc lâu rồi hỏi.

“... Sao thế...?”

“Cậu đâu thể sống ở cửa hàng tiện lợi mãi được. Ngày nào cũng nhét vào túi giấy xách đi xách lại cũng phiền phức...”

“Tớ thì không sao...”

“Vậy là cậu không thích à?”

“Kh, không phải là không thích... Để tớ suy nghĩ đã...”

Nghe giọng điệu hào hứng thế này thì chắc sắp sửa đóng gói đồ đạc chuyển đến nơi rồi, suy nghĩ cái nỗi gì.

Không biết đến bao giờ lớp mặt nạ đầy sự ngượng ngùng kia mới được lột bỏ đây.

Nhưng mà ngày càng tiến triển tốt hơn nên cũng đáng mừng nhỉ?

“Tớ về nhé...”

Miyuki đặt tay lên đùi một cách đoan trang và nói.

Tôi, người đang nhìn những hạt mưa rơi ngoài cửa sổ xe, lẩm bẩm.

“Đã bảo tớ đưa đến tận cửa nhà rồi mà cậu lại cứng đầu nữa.”

“Tớ có ô nên không sao đâu... Với lại vào nhà là tớ đi tắm luôn nên...”

“Biết rồi. Và nếu cậu còn tự ý đến như hôm nay nữa thì liệu hồn đấy.”

“... Chuyện đó thì tớ thực sự xin lỗi... Cậu giận lắm à?”

Giận? Tớ chẳng giận chút nào đâu.

Tớ thích cậu trở nên chủ động đến phát điên lên được, sao tớ lại giận chứ.

“Không phải, tớ lo cho cậu nên mới nói thế. Lỡ tớ không có nhà thì cậu định làm sao? Vừa tốn tiền, tâm trạng lại vừa tồi tệ.”

“Nhưng cậu có nhà mà.”

Cậu đang suy nghĩ theo kiểu kết quả luận đấy à.

Giống tớ rồi đấy?

Bật cười khan như thể cạn lời, tôi nói.

“Trong tuần này tớ sẽ đánh thêm chìa khóa, cậu giữ lấy một cái nhé.”

Hai mắt Miyuki mở to.

“Chìa khóa...?”

“Ừ.”

Lúc nào tớ cũng sẵn sàng mở cửa đón cậu,

Tớ đặt niềm tin rất lớn vào cậu.

Việc giao chìa khóa mang một ý nghĩa to lớn như vậy đấy.

Nhận ra tôi vô cùng tin tưởng mình, sắc mặt Miyuki bừng sáng.

“T, tớ không sao đâu...”

Đừng có vặn vẹo cơ thể rồi nói mấy lời đó... Thật cạn lời.

“Không sao cái gì... Cậu vào nhanh đi.”

“Biết rồi... À, Tetsuya-kun rủ trưa nay đi chơi game đấy...”

“Cái trò lần trước á? Đốt lửa trại rồi xây nhà ấy hả?”

“Không biết nữa? Chắc là vậy?”

“Không chơi đâu. Chán lắm.”

“Ưm... Vậy tớ cũng nghỉ ngơi thôi.”

Đúng rồi, thà dành thời gian gọi điện thoại hay nhắn tin với tớ còn thú vị và có giá trị hơn là đi chơi với cái thằng tẻ nhạt đó, đúng không?

Miyuki của chúng ta... tiến bộ nhiều rồi đấy? Sau này mình cùng nhau lăng nhục Tetsuya nhé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!