Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1235

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 84

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 93

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1724

Web Novel - Chương 60: Ký ức được đắp bồi (2)

Chương 60: Ký ức được đắp bồi (2)

“Matsuda-kun.”

Trong rạp chiếu phim vắng tanh.

Tôi kẹp hộp bắp rang bơ giữa hai chân Miyuki đang gác lên đùi mình, vừa ăn bắp rang vừa quay đầu lại khi nghe Miyuki gọi.

“Sao.”

“Massage cho mình đi.”

“Không thích.”

“Hôm nay cậu bảo mình muốn làm gì thì làm mà.”

“Qua mười hai giờ rồi.”

Nghe câu trả lời dứt khoát của tôi, Miyuki xị mặt, khép chặt bắp chân lại, che kín miệng hộp bắp rang.

Tôi luồn tay vào giữa khe hở đó lấy ra một miếng bắp rang, bỏ vào miệng nhai.

Sau đó, tôi nhe răng cười với Miyuki.

“...”

Chắc thấy tôi đáng ghét lắm sao?

Mặt Miyuki nhăn nhó hết cả lại.

Cô ấy mấp máy môi như muốn chửi tôi một trận, nhưng rồi từ bỏ việc đòi massage và định bỏ chân xuống.

Nhưng khi tôi dùng một tay nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân cho cô ấy, cô ấy lại cười bẽn lẽn.

“Chỉ tha cho cậu nốt lần này thôi đấy.”

“Ừ. Với lại mẹ bảo cuối tuần sau đến ăn cơm... Cậu thấy sao?”

“Được thôi. Giờ về nhé?”

“Credit còn chưa chạy hết mà? Cậu lười massage cho mình à?”

“Lúc nào làm chẳng được.”

“Nhưng bây giờ mình đang muốn được massage...”

“Tùy cậu.”

Những người còn nán lại cũng đã về hết, trong phòng chiếu chỉ còn lại hai chúng tôi.

Chắc nhân viên phòng máy vẫn còn ở đó, không biết họ đang làm vẻ mặt gì nhỉ?

Chắc là khó chịu lắm.

Phải đến khi credit chạy hết, hai chúng tôi mới bước ra khỏi phòng chiếu.

Trời tạnh rồi lại mưa.

Lúc này đáng lẽ phải bảo cô ấy ngủ lại nhà tôi tiếp mới đúng...

“Hôm nay lúc về, cô không nói gì à?”

“Nói gì cơ?”

“Kiểu như dạo này hay ngủ ngoài quá... Đại loại thế.”

“À... Mẹ không nói gì cả...?”

Từ trước đến nay Miyuki luôn cư xử rất chuẩn mực nên chắc mẹ cô ấy cũng không nói gì.

Tôi gật gù rồi nói.

“Hôm nay cậu lại ngủ lại đi.”

“Mình lỡ nói với mẹ là đi xem phim với Matsuda-kun rồi...”

“Thì bảo là ngủ lại nhà tôi là được mà.”

“Không được... Đồ ngốc... Thay vào đó ngày mai mình sẽ đến sớm...”

“Ngày mai cậu ngủ lại á? Vậy thì cùng đi đến Học viện luôn.”

“Rốt cuộc cậu nghe mình nói kiểu gì mà lại ra câu đó vậy...?”

“Thì tại tôi muốn ở cạnh cậu đến thế mà.”

Tôi thẳng thắn bày tỏ nỗi lòng, khuôn mặt Miyuki tràn ngập niềm vui xen lẫn sự lo âu.

Vẻ mặt như đang nghiêm túc suy nghĩ xem phải làm sao.

Tôi phì cười, vỗ vỗ vào đùi Miyuki.

“Tôi chỉ nói đùa thôi, cậu đừng bận tâm quá.”

“Chỉ nói đùa thôi thật à...?”

“Chắc vậy. Cậu lấy mấy thứ đằng sau kia đi.”

“Đằng sau?”

Miyuki quay đầu nhìn ra băng ghế sau.

Phát hiện ra vài món đồ dùng học tập vứt lăn lóc ở đó, cô ấy hỏi.

“Là bút bi với bút chì kim mà?”

“Ừ. Quà đấy.”

“Đột nhiên...?”

Tôi sẽ xóa sạch mọi ký ức về Tetsuya và lấp đầy xung quanh Miyuki bằng những dấu vết của tôi.

Trước tiên là bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt như đồ dùng học tập mà cô ấy từng mua và dùng chung với tên đó.

Cuối tuần này đến nhà Miyuki, tôi cũng phải thay luôn con mèo thần tài treo trên cửa phòng cô ấy mới được.

“Để cậu chăm chỉ học hành.”

“Không... thì... Cho thì mình nhận và cảm ơn... Nhưng món quà này có hơi đường đột quá không...?”

“Lần trước tôi thấy đồ dùng học tập của cậu cũ rồi. Từ giờ dùng cái đó đi.”

“Cậu thấy từ lúc nào thế...? Cảm ơn nhé. Mình sẽ dùng cẩn thận, Matsuda-kun.”

“Về nhà nhớ ăn nhiều cá hồi vào nhé.”

“Cá hồi? Tại sao?”

Tôi không trả lời, nhân lúc dừng đèn đỏ, tôi nhẹ nhàng nắn bóp mặt trong đùi Miyuki.

Miyuki nhận ra tôi đang nói đến món ăn tốt cho việc đau cơ, mặt cô ấy đỏ bừng lên.

“Lát nữa trên đường về mua bánh kem dâu tây cậu thích nhé.”

“... Ừ...”

“Cất vào tủ lạnh mai hẵng ăn. Hôm nay đừng ăn.”

“À, biết rồi... Mình sẽ tự lo màa...”

Miyuki bỏ lửng câu nói, hơi nhíu mày.

Có vẻ cô ấy thấy đau khi bị tôi chạm vào.

Đến lúc đi học chắc sẽ đỡ hơn nhiều... Nhưng tôi thấy hơi tiếc.

Tại sao ư? Vì tôi muốn nhìn thấy cảnh Miyuki đi lại hơi khập khiễng trước mặt Tetsuya.

“Matsuda-kun... Đèn xanh rồi kìa... Đi thôi...”

“Đằng sau có xe nào đâu.”

“Dù vậy cũng phải tuân thủ luật giao thông chứ...! Cậu mau đi đi...”

“Biết rồi. Cằn nhằn mãi...”

Tôi gõ nhẹ vào đùi Miyuki lần cuối, nhìn cơ thể cô ấy nảy lên một cái rồi cầm vô lăng.

Cơ thể đang dần trở nên thành thật hơn rồi đấy.

Không, câu này giống mấy lời thoại trong truyện thôi miên, dạy dỗ quá.

“Chào cậu, Tetsuya-kun.”

“Chào cậu, Miyuki. Lâu lắm rồi mới gặp nhỉ? Hôm qua cậu nghỉ ngơi khỏe chứ?”

“Ừ... Hôm qua không đi dạo được, xin lỗi cậu nhé.”

“Không sao... Lỗi tại mình không để ý tình trạng của cậu mà cứ thế liên lạc. Bây giờ cậu đỡ chưa?”

“Mình đỡ nhiều rồi.”

Tetsuya ngồi ở băng ghế sau nói chuyện với Miyuki, rồi thò đầu vào khoảng trống giữa ghế lái và ghế phụ.

“Matsuda, cuối tuần nghỉ ngơi khỏe chứ?”

“Khỏe chứ.”

Thật sự, nghỉ ngơi rất rất khỏe là đằng khác.

Cùng với Miyuki đấy.

Tôi liếc nhìn Miyuki đang giật mình và vội vàng điều chỉnh nét mặt, rồi mắng Tetsuya.

“Bỏ cái đầu ra cho tôi nhìn gương chiếu hậu.”

Miyuki liền đánh nhẹ vào cổ tay tôi.

“Đầu gì mà đầu... Cậu nhất thiết phải nói thế à?”

“Đầu hay sọ thì cũng giống nhau cả thôi mà?”

“Đó là từ ngữ thô tục... Cậu nói lại đi, nói nhẹ nhàng thôi.”

“Miura, bỏ cái đầu ra chỗ khác.”

“Matsuda-kun, cậu có biết bây giờ cậu trẻ con lắm không? Học sinh tiểu học à? Qua tuổi dậy thì rồi cơ mà.”

Tôi biết là trẻ con chứ.

Nhưng tôi thích cãi nhau chí chóe với cậu thế này thì biết làm sao.

Tôi hừ mũi thay cho câu trả lời, nhìn Tetsuya can ngăn Miyuki đang nổi cáu rồi lái xe đến Học viện.

Đỗ xe vào bãi rồi đi về phía cổng trường, tôi thấy Miyuki đang cài lại cúc áo sơ mi đồng phục.

Hành động để che đi dấu hôn tôi để lại gần xương quai xanh trong lần làm tình đầu tiên.

Dù là chỗ hoàn toàn không nhìn thấy nhưng chắc cô ấy vẫn thấy bận tâm.

Xoạch.

Mở cửa bước vào lớp, tôi nhận được lời chào từ cô bé bánh mì và các bạn cùng lớp.

Nhìn bọn họ ủ rũ nói chào buổi sáng trông thật buồn cười.

Có vẻ lễ hội văn hóa kết thúc cộng thêm hội chứng ngày thứ Hai khiến bọn họ trở nên uể oải.

Tôi ngồi vào chỗ, đang nói dăm ba câu chuyện phiếm với tên béo ngồi bàn trên thì Miyuki - người đang bàn bạc về buổi tiệc mừng công lễ hội văn hóa với lớp phó - tiến lại gần chìa tay ra, tôi ngơ ngác nhìn.

“Gì.”

“Cho mình mấy cái socola lúc nãy ăn trên xe đi.”

“Để làm gì.”

“Chia cho các bạn.”

“Để trong xe rồi? Tôi đưa chìa khóa cho cậu tự ra mà lấy.”

“Mình đi lại khó khăn mà?”

Thái độ tự tin của cô ấy khiến tôi ngớ người một lúc, rồi tôi hạ giọng.

“Lúc nãy tôi thấy cậu đi lại bình thường mà, nói gì thế. Với lại cậu tưởng bây giờ là cuối tuần à? Cái thời tôi chiều chuộng mọi sự nhõng nhẽo của cậu qua rồi.”

“Mình mệt.”

“Thì sao?”

“Mệt.”

Cô ấy nhếch mép cười, ánh mắt như muốn nói ‘Cậu không giúp mình thì giúp ai’.

Có vẻ cô ấy đang định dạy dỗ tôi đây...

Lần này tôi sẽ bỏ qua cho cậu.

Tôi đứng dậy với khuôn mặt đầy vẻ bực dọc, nói nhỏ.

“Lần cuối đấy nhé.”

“Ừ.”

Dù tôi đã cảnh báo nhưng cô ấy vẫn cười toe toét, có vẻ cô ấy rất thích việc tôi phản ứng kiểu Tsundere thế này.

Cứ tích tụ nghiệp chướng thế này thì cuối tuần sẽ mệt lắm đấy...

Tôi sẽ dùng cự vật phạt cậu một trận ra trò trong phòng cậu, cứ chuẩn bị tinh thần đi.

Tuy không biết có phạt được hay không.

Tôi lững thững bước ra khỏi lớp, chợt khựng lại khi nghe câu hỏi của Tetsuya dành cho Miyuki.

“À... Miyuki, cây bút chì kim trên tay cậu là gì thế? Đồ mới à?”

“À... Cái này á? Mình được tặng.”

“Tặng?”

“Ừ. Cái trước bấm không ăn nữa... Nên mình đổi sang cái được tặng.”

“Sao cậu không nói... Chúng ta cùng đi mua cái mới là được mà.”

“Mình xin lỗi. Nhưng Tetsuya-kun này, kẹo dẻo lúc nãy ăn trên xe còn không?”

“À, còn. Để mình lấy cho.”

Nghe giọng nói thoáng chút buồn bã của Tetsuya, tôi bước ra khỏi lớp.

Nhìn cái tên không dám hỏi ai tặng vì sợ mang tiếng bao đồng, tôi nghĩ có lẽ số phận của tôi là phải rơi xuống đây rồi.

“Hậu bối Matsuda, cuối tuần em nghỉ ngơi khỏe chứ?”

Chinami mỉm cười rạng rỡ, cất tiếng chào đầy năng lượng.

Chị đúng là tràn trề sinh lực dù hôm nay là thứ Hai nhỉ.

Trông thật tuyệt.

“Tôi nghỉ ngơi rất khỏe. Còn Sư phụ thì sao?”

“Chị cũng nghỉ ngơi rất khỏe. Kết quả thi đấu lễ hội văn hóa thế nào rồi? Tối qua chị với Renka có ghé qua xem, thấy đáng sợ lắm... Chắc là giải Nhất nhỉ?”

Tất nhiên rồi.

Chị từng thấy lễ hội văn hóa do nữ chính lên kế hoạch mà trượt giải Nhất bao giờ chưa?

Đó là kiến thức thường thức của thể loại Love Comedy đấy.

“Vâng.”

“Oa...! Chúc mừng em nhé!”

“Doanh thu quán thịt xiên nướng thế nào ạ?”

“Có lãi rồi. Các thành viên tham gia đã chia đều cho nhau. À đúng rồi, hôm nay lúc dọn dẹp quanh phòng Huấn luyện viên chị có nghe lỏm được... Có vẻ sắp tới Huấn luyện viên sẽ công nhận Hậu bối Matsuda là thành viên chính thức đấy.”

“Vậy sao?”

“Vậy sao là sao chứ? Chị nghĩ đó là một chuyện rất đáng mừng... Có vẻ Hậu bối không nghĩ vậy nhỉ?”

Cô ấy bắt chước giọng điệu hờ hững của tôi rồi chống tay lên hông.

Khuôn mặt nhăn nhó như thể sắp mắng tôi đến nơi, nhưng cảm giác giống như một chú chó Maltese đang sủa gâu gâu làm nũng vậy, đáng yêu thật.

“Được thì được, không được thì thôi.”

“Hậu bối Matsuda, Huấn luyện viên đã công nhận một kẻ chuyên gây rắc rối như em đấy. Đây cũng là cơ hội để em học hỏi được nhiều điều về Kendo hơn hiện tại. Em không thấy vui sao?”

“Nếu trở thành thành viên chính thức thì tôi phải nghỉ làm quản lý à?”

Chinami chậm rãi gật đầu.

“Chắc là vậy rồi.”

“Vậy tôi không làm đâu.”

“Hả?”

“Tôi thích vừa làm quản lý vừa học Thượng Đoạn Thế từ Sư phụ hơn.”

“Ưm...? Em thích công việc quản lý á?”

Đôi mắt to tròn của Chinami chớp chớp vài cái.

Tôi cười ngượng ngùng với cô ấy rồi nói tiếp.

“Nói chính xác hơn là tôi thích làm việc cùng Sư phụ.”

“Vậy sao...? Chị rất vui nhưng chị muốn kỹ năng của Hậu bối tiến bộ vượt bậc cơ...”

“Có vẻ Sư phụ ghét tôi nhỉ? Chị muốn tôi biến khuất mắt chị sao?”

“Hả...? Sao em có thể nói ra những lời đó mà không chớp mắt lấy một cái vậy...! Trên đời này làm gì có sư phụ nào lại ghét đệ tử của mình chứ...!”

“Vậy là được rồi. Học từ Sư phụ tiến bộ nhanh hơn học ở phòng câu lạc bộ nhiều. Được dạy kèm một thầy một trò thì sao mà không tiến bộ được. Nếu Huấn luyện viên gọi, tôi sẽ nói là muốn tiếp tục làm quản lý.”

“... Công việc quản lý không vất vả với em sao?”

“Vâng. Thú vị lắm.”

“Hậu bối Matsuda đúng là một người kỳ lạ.”

Chị tự nguyện làm mấy việc vặt vãnh này thì cũng kỳ lạ không kém đâu?

“Vì Sư phụ đối xử tốt với tôi nên tôi bị dạy dỗ rồi.”

“Dạ, dạy dỗ á...?”

“Dùng từ đó hơi kỳ thì gọi là được cảm hóa nhé? Dù sao thì Sư phụ cũng đồng ý rồi đúng không?”

“Chị thì Hậu bối Matsuda làm cùng cũng tốt thôi nhưng...”

“Vậy là quyết định rồi nhé. Giờ để kỷ niệm chúng ta trở thành tình thầy trò thực sự, tôi massage cho chị nhé? Lúc nãy thấy chị nhận cái cúi chào của Miura, tôi thấy vai chị có vẻ cứng lại đấy...”

Tôi sải bước tiến lại gần Chinami, vừa nắm mở hai bàn tay, cô ấy liền đảo mắt rồi đáp.

“Bây giờ chị không sao nên chị xin nhận tấm lòng của em thôi. Nào, giờ làm việc thôi.”

“Hôm nay chúng ta làm gì ạ?”

“Trước tiên kiểm tra tình trạng Bogu đã. Sau đó thì...”

Chinami líu lo giải thích những việc cần làm hôm nay.

Trong giọng nói của cô ấy có xen lẫn chút niềm vui.

Có vẻ cô ấy khá cảm động khi tôi nói muốn tiếp tục làm quản lý, sau này tôi sẽ làm cho cô ấy thích tôi hơn nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!