Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1235

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 84

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 93

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1724

Web Novel - Chương 59: Ký ức được đắp bồi

Chương 59: Ký ức được đắp bồi

[Đây là câu chuyện về một thợ làm socola yêu đơn phương một người phụ nữ suốt 12 năm. Người phụ nữ đó đã kết hôn, nhưng vì quan hệ vợ chồng không suôn sẻ nên cô ta đã lén lút thả thính và lợi dụng người thợ làm socola luôn yêu thương mình... Đó là nội dung của bộ phim. Tôi vào vai một người phụ nữ có chồng mang hơi hướng tiểu ác ma. Kiểu như một kẻ hám danh lợi vậy.]

Nữ diễn viên giới thiệu tóm tắt về bộ phim truyền hình mình tham gia, MC liền hỏi với vẻ mặt tinh nghịch.

[Một bộ phim lãng mạn nhỉ?]

[Gọi là lãng mạn thì hơi... Dù sao thì đây cũng là phim về ngoại tình mà...]

[Mình làm thì là lãng mạn, người khác làm thì là ngoại tình, chẳng phải vậy sao.]

[Dạ...?]

Nữ diễn viên bối rối.

Khán giả trường quay cười ồ lên, làm cho âm thanh phát ra từ TV thêm phần sống động.

Tôi đang cùng Miyuki xem chương trình giải trí thì,

Lạch cạch. Cạch.

Cô ấy dùng đầu móng tay gõ gõ vào móng tay tôi, tôi bật cười.

“Bảo xem TV mà chẳng thèm để ý gì nhỉ?”

“Matsuda-kun.”

“Sao.”

“Cậu chăm sóc móng tay chút đi.”

“Đột nhiên thế?”

“Móng tay thì đẹp nhưng thô ráp quá.”

Tôi vặn nhỏ âm lượng TV xuống mức thấp nhất, nhìn Miyuki rồi nằm nghiêng sang một bên.

Cô ấy liền dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy phần tóc mái rối bù của tôi rồi kéo thẳng xuống.

Cứ thế nghịch tóc mái của tôi như một thợ làm tóc, cô ấy nói.

“Matsuda-kun.”

“Sao.”

“Buồn ngủ à?”

“Không. Còn cậu?”

“Mình cũng không buồn ngủ.”

“Dù vậy cũng cố ngủ đi. Đảo lộn ngày đêm thì mệt lắm.”

“Nghe cậu nói vậy có vẻ Matsuda-kun hay bị đảo lộn ngày đêm nhỉ? Ban đêm cậu làm gì?”

Ý đồ muốn lén lút đào bới quá khứ của tôi lộ rõ mồn một.

Tôi nhún vai đang hướng ra ngoài, hỏi ngược lại.

“Tôi nói cho cậu biết nhé?”

“Ừ. Tò mò... À, không... Không tò mò đâu...”

Cô ấy định gật đầu cái rụp nhưng rồi vội vàng phủ nhận.

Chắc nhìn thấy nụ cười nhếch mép của tôi nên cô ấy cảm thấy bất an.

“Tiếc nhỉ.”

“Đừ, đừng có nghĩ bậy bạ...”

“Nghĩ bậy bạ gì? Những gì cậu đang nghĩ á?”

“Cậu nói gì thế...!”

Miyuki chu môi đỏng đảnh, nắm chặt lấy vạt áo phông của tôi.

Có vẻ cô ấy nhớ lại lúc làm tình lần đầu.

Cô ấy vặn vẹo cơ thể thể hiện sự xấu hổ rồi nói tiếp.

“À...! Lễ hội văn hóa cũng xong rồi, khi nào chúng ta đi ăn đây...?”

“Cậu cứ chọn ngày nào cậu muốn đi.”

“Ừ. Nhưng Matsuda-kun này.”

“Sao.”

“Mình lạnh.”

Cứ bảo ôm một cái là xong, đằng này cứ phải nói vòng vo.

Không biết đến bao giờ Miyuki nhà ta mới chịu thành thật thể hiện cảm xúc của mình đây.

Đúng là đồ cáo già.

“Đắp chăn vào. Tôi đóng cửa sổ cho.”

“...”

“Đùa đấy. Lại đây.”

Tôi khúc khích cười, luồn tay xuống dưới cổ Miyuki, cô ấy tự nhiên gối đầu lên tay tôi rồi xích lại gần.

Tôi ôm trọn lấy cô ấy và nói.

“Hôm nay ngủ dậy cậu muốn làm gì?”

“Để xem tình trạng cơ thể thế nào rồi mới quyết định...”

“Lúc làm đau lắm à? Bây giờ vẫn còn nhức sao?”

“Sa, sao cậu lại hỏi chuyện đó...!”

Phải nói chuyện thế này thì mới hiểu nhau hơn chứ.

Lần sau làm còn biết đường mà điều chỉnh.

Tôi rất muốn nói vậy, nhưng hiện tại Miyuki đang rất ngại ngùng.

Vừa mới trải qua lần đầu tiên xong, chắc cô ấy xấu hổ khi nói về chủ đề này nên tôi đành ngậm miệng lại.

“Xin lỗi, xin lỗi.”

Tôi nhẹ nhàng xin lỗi rồi vỗ nhẹ vào mông Miyuki, cô ấy phát ra tiếng rên rỉ ươn ướt ‘Hưm...’ rồi nép sát vào tôi hơn.

Ngay sau đó, cô ấy ngáp một cái nho nhỏ.

Sự căng thẳng cuối cùng cũng được giải tỏa hoàn toàn, cơn mệt mỏi ập đến cùng một lúc.

“Bảo không buồn ngủ mà có vẻ sắp ngủ đến nơi rồi nhỉ?”

Tôi trêu chọc Miyuki bằng giọng điệu đáng ghét, cô ấy dụi trán vào ngực tôi, tôi bật cười trầm thấp.

Hôm nay là một ngày có rất nhiều chuyện xảy ra.

Là ngày quan trọng nhất kể từ khi tôi đến DokiAka, và cũng là ngày mọi hành động của tôi từ trước đến nay đơm hoa kết trái.

Thật đáng tự hào. Và đến giờ trong lòng tôi vẫn còn lâng lâng.

Không biết Miyuki có nhận ra tâm trạng này của tôi không?

“...”

Nhìn cô ấy thở đều đặn chìm vào giấc ngủ, có vẻ là không rồi.

‘Ngủ ngon nhé.’

Sợ Miyuki thức giấc, tôi thầm gửi lời chào trong lòng rồi nhắm mắt lại.

“Mình vào nhà đây.”

“Vào đi.”

Miyuki định mở cửa ghế phụ bước xuống thì nhìn xuống bàn tay phải của mình.

Thấy nắm đấm của tôi đang nắm chặt lấy ngón út của cô ấy, hai má cô ấy đỏ bừng lên trong chớp mắt.

Cô ấy nhìn tôi rồi lại liếc nhìn bàn tay phải, nói.

“Cậu phải buông tay ra thì mình mới đi được chứ...”

“Cậu tự rút ra là được mà.”

“Cậu nắm chặt quá mình không rút ra được...”

Tôi đang nắm lỏng nhất có thể rồi mà...

Tôi cười khẩy như thể cạn lời, Miyuki liền đưa tay tôi lên má cô ấy rồi hôn chụt một cái lên mu bàn tay.

Một vết son tint màu hồng nhạt in mờ mờ.

Cô ấy nhìn nó với vẻ hài lòng, bước xuống xe rồi mỉm cười tươi tắn.

“Lần này không được trì hoãn nữa đâu đấy. Biết chưa?”

Cô ấy đang nói đến lời mời ăn cơm.

Tôi uống một ngụm nước để sẵn trong xe rồi đáp.

“Biết rồi.”

Nghe câu trả lời, cô ấy vẫy tay chào duyên dáng rồi bước đi trong con hẻm.

Tuy không biểu hiện ra mặt nhưng tôi thấy cô ấy đang đi lại khá khó khăn.

Vừa ôm bụng dưới, dáng đi lại có vẻ như cơ khép đùi, thậm chí là phần dưới nữa đang bị căng cơ... Cứ thế này để cô ấy đi một mình thì khó chịu lắm.

Tôi đỗ xe đại ở đó, chạy đến chỗ Miyuki và dìu cô ấy.

“Cậu nhất thiết phải lén lút đi thế này à? Đau thì phải nói là đau chứ... Bực mình thật...”

Nghe tôi tặc lưỡi trách móc, khóe môi Miyuki thoáng nhếch lên rồi lại hạ xuống.

Cô ấy đang thích thú. Thích hành động này của tôi.

Được tôi dìu đi, cô ấy mấp máy môi.

“... Nếu bị mẹ với bố phát hiện... Mình sẽ bảo là sáng nay chúng ta gặp nhau đi chơi...”

“Tùy cậu.”

“Đừng có nói cộc lốc thế...”

“Lại chuẩn bị cằn nhằn nữa đấy à?”

“Vì Matsuda-kun lúc nào cũng phải để mình cằn nhằn mới chịu nghe mà...”

Tôi bật cười, nhẹ nhàng vuốt ve rồi ấn nhẹ vào bụng dưới của Miyuki.

“Hôm nay cậu bắt bẻ hơi nhiều đấy nhỉ?”

“... Không phải bắt bẻ, mà là lời khuyên tốt cho Matsuda-kun thôi... Ưm...”

Có vẻ Miyuki đang tận hưởng sự đụng chạm của tôi.

Tôi nhếch mép cười, định luồn tay xuống giữa hai chân Miyuki thì cô ấy nắm lấy cổ tay tôi kéo lên, tôi đành chép miệng tiếc nuối.

“Đa, đang ở ngoài đường đấy...”

“Có ai đâu?”

“Dù vậy cũng không được...”

“Biết rồi.”

“Vớ, với lại... Tối nay mình gọi cậu ra được không...?”

“Tối gọi ra làm gì? Đi dạo à?”

“Ừ...”

Cô ấy đang dần muốn làm những việc từng làm với Tetsuya cùng với tôi.

Một điềm báo tốt. Việc Miyuki tự mình muốn đắp bồi ký ức của tôi lên ký ức với tên đó.

“Cậu đi bộ được không đấy?”

“Chắc là được...? Nghỉ ngơi một chút chắc sẽ đỡ hơn...”

“Bây giờ còn đang thế này thì tối đi lại kiểu gì. Đừng có cố quá, thà đi xem phim suất chiếu muộn còn hơn. Ngày mai cũng là ngày nghỉ mà.”

“Mình sao cũng được. Nhưng mà... Lúc xem phim mình gạt tay vịn lên rồi gác chân lên đùi Matsuda-kun được không?”

“Hôm nay cậu muốn làm gì thì làm.”

“Vậy mình đẩy đầu cậu ra được không?”

“Đừng có đi quá giới hạn.”

Vừa nói đùa vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến nhà Miyuki.

Cô ấy ngoái lại nhìn tôi mấy lần trước cửa nhà, rồi lấy chìa khóa mở cửa bước vào trong.

Tôi muốn tình tứ thêm chút nữa, nhưng tình trạng cơ thể cô ấy không tốt nên đành chịu vậy.

Cứ để cô ấy nghỉ ngơi cho khỏe.

Kìm nén sự tiếc nuối, tôi tiễn Miyuki rồi lái xe hướng về phía trung tâm thành phố.

Sau đó, tôi đỗ xe ở bãi đỗ xe công cộng, bước xuống hòa vào dòng người đông đúc ồn ào, mở ứng dụng tin nhắn, đồng bộ danh bạ để tìm Chinami.

‘Có rồi.’

Ở giữa danh sách liên lạc ít ỏi, có một bức ảnh đại diện nhìn qua là biết ngay của Chinami.

Một bức ảnh không nằm ngoài dự đoán. Rất hợp với hình tượng của cô ấy.

Biệt danh là ‘Momo’ có nghĩa là quả đào, thêm hậu tố xưng hô thành [Momo-nim] à.

Đáng yêu thật. Nếu thân thiết hơn tôi sẽ gọi cô ấy như vậy thử xem sao.

[Sư phụ, chị đang làm gì đấy?]

Gửi tin nhắn chưa được bao lâu, Chinami đã nhắn lại.

[Là Hậu bối Matsuda đấy à. Chị đang chuẩn bị ăn cơm.]

[Cơm xới đầy có ngọn đúng không?]

[Đúng vậy, sao em biết?]

[Tôi có cảm giác như vậy.]

[Trực giác của Hậu bối nhạy bén thật đấy? Giỏi quá!]

Tôi đang trêu mà... Cô ấy lại tin sái cổ.

Tiếp theo là một biểu tượng cảm xúc nhân vật quả đào đang vỗ tay.

Tôi ngẩn ngơ nhìn nhân vật nhí nhảnh đó một lúc rồi gõ màn hình.

[Ảnh đại diện là nhân vật quả đào nhỉ? Chị thích đào đến thế sao?]

[Ừ. Hôm nay chị cũng ăn đào làm món khai vị đấy.]

[Bình thường người ta ăn làm món tráng miệng chứ nhỉ?]

[Chị thích ăn thế này. Tất nhiên chị cũng định ăn làm món tráng miệng nữa.]

Nghĩ kỹ lại thì Chinami là một nhân vật rất hợp với vai nữ phụ trong game hẹn hò.

Sự ngớ ngẩn thường xuyên để lộ quần lót vì thiếu cảnh giác...

Một nhân vật ngây thơ, trong sáng với yếu tố moe là sự ngốc nghếch...

[Hết mùa đào rồi chắc chị tiếc lắm nhỉ?]

[Vẫn còn bán nhiều nên không sao đâu. Nhưng có chuyện gì vậy? Em có thắc mắc gì về Kendo à?]

[Không ạ. Là đệ tử nên tôi nhắn tin hỏi thăm sức khỏe Sư phụ thôi. Tình thầy trò thì mức độ này cũng bình thường mà.]

[Tất nhiên rồi. Hậu bối Matsuda đang làm gì vậy?]

Tôi đang tưởng tượng cảnh chị lăng mạ Renka đấy.

Chị không thể tin được sự thật rằng một át chủ bài không thể vượt qua, người mà chị luôn coi là quá vĩ đại... lại khuất phục trước tôi, nhưng khi nhìn thấy Renka mặc đồ cosplay của nữ chính trong game bị tha hóa, nằm phục vụ tôi, chị đã kinh ngạc và nhận ra hiện thực.

Nhìn thấy hình ảnh Renka luôn thanh lịch và cao ngạo sụp đổ, một sở thích tình dục nào đó trong chị thức tỉnh, chị thì thầm vào tai Renka bằng giọng điệu ngây thơ rằng Renka-chan thật kém cỏi, chị rất thất vọng...

Và rồi chị liếm láp phần dưới của Renka đang kịch liệt phủ nhận, khiến cô ấy phun ra những giọt nước mắt chân thật và đạt cực khoái...

Cái tưởng tượng này cũng khá tuyệt đấy chứ.

[Tôi đang đi mua chút đồ.]

[Em định mua gì vậy?]

[Mua linh tinh thôi. Tôi mua kem vị đào cho chị nhé?]

[Cảm ơn tấm lòng của em, nhưng ở nhà chị còn nhiều lắm. Chị đi ăn cơm đây.]

[Chị ăn ngon miệng nhé.]

[Ừ, Hậu bối Matsuda đi mua sắm vui vẻ nhé.]

Kết thúc cuộc trò chuyện với Chinami, tôi đi về phía cửa hàng văn phòng phẩm.

Ở đó, tôi bắt đầu chọn từng món đồ mà Miyuki sẽ thích.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!