Chương 40: Mức Độ Ngày Càng Táo Bạo
Sau khi kết thúc hoạt động câu lạc bộ, tôi xách giỏ thu gom đồng phục và đi thu lại đồ của các thành viên.
Đang đi thì tôi thấy Renka bước ra từ phòng tắm, liền lao thẳng đến trước mặt chị ấy.
Chị ấy đang vừa lau tóc bằng khăn vừa uống nước, thấy tôi hùng hổ lao tới thì giật mình.
“G, gì thế...?”
“Cho tôi xin đồng phục.”
“... Chị bỏ vào giỏ thu gom trong phòng thay đồ nữ rồi. Lát nữa Chinami sẽ mang ra.”
Tiếc thật đấy.
Tôi gật đầu rồi nói.
“Tôi có chuyện muốn hỏi.”
“Tự nhiên thế?”
“Vâng.”
“Được rồi... nói đi.”
Tôi chỉ tay về phía một nam tiền bối đang tập Đánh đầu với hai cánh tay giơ cao quá đầu ở một góc võ đường.
“Tiền bối kia đang làm gì vậy ạ? Đó cũng là một tư thế thủ sao?”
Renka nhìn theo hướng tôi chỉ rồi thốt lên một tiếng "À...".
“Đúng rồi. Tư thế đó gọi là Thượng Đoạn Thế, hay còn được gọi là Hỏa Thế. Rất hiếm người sử dụng.”
“Hiếm lắm ạ?”
“Sức tấn công thì vượt trội nhưng phòng thủ lại yếu. Khó duy trì tư thế hơn Trung Đoạn Thế cơ bản, khó tung ra các đòn đánh liên hoàn, lại còn rất dễ bị tổn thương trước các đòn đâm và cận chiến. Khả năng thu hồi động tác cũng chậm.”
Nghe có vẻ quá nhiều nhược điểm.
Việc hiếm người sử dụng đồng nghĩa với hiệu quả không cao... Tôi hiểu rồi.
“Không có ưu điểm nào sao ạ?”
“Tầm đánh cực kỳ xa. Đánh một tay cũng là một lợi thế...”
Đánh một tay, tức là vung Shinai bằng một tay.
Thấy Renka bỏ lửng câu nói, có vẻ như ưu điểm chẳng thấm tháp vào đâu so với nhược điểm.
“Cũng có người không như vậy, nhưng đa số mọi người đều bị hấp dẫn bởi những đòn đánh uy lực, dứt khoát và chọn tư thế đó làm chủ đạo. Những người có khí phách tốt khi dùng Thượng Đoạn Thế sẽ tạo ra áp lực cực lớn... Trong số các tuyển thủ cũng có vài người nổi bật với Thượng Đoạn Thế. Chinami cũng dùng Thượng Đoạn Thế làm chủ đạo đấy.”
“Dạ...? Tiền bối Nanase á?”
“Ừ. Cậu không biết à?”
“Tôi hoàn toàn không biết luôn.”
“Vậy sao...? Cũng phải... Người mới bắt đầu thì chỉ cần tập trung vào Trung Đoạn Thế thôi nên chắc con bé không có lý do gì để nói cho cậu biết.”
Với thân hình nhỏ bé đó mà giơ cao Shinai, nhảy nhót tung tăng rồi đánh vào đầu đối phương...
Tưởng tượng thôi cũng thấy đáng yêu rồi.
“Còn tư thế thủ nào khác không ạ?”
“Cũng có. Hạ Đoạn Thế, Kiếm vác vai, Tư thế thủ ngang, và Nhị Đao.”
“Nhị Đao? Dùng hai thanh Shinai á?”
“Ừ. Dù là một tư thế tốt, nhưng trong các giải đấu giữa học sinh thì Nhị Đao bị cấm. Ở Học viện cũng không có Huấn luyện viên nào dạy tư thế đó cả. Còn Hạ Đoạn Thế, Kiếm vác vai, Tư thế thủ ngang thì cực kỳ kém hiệu quả trong Kendo - môn võ quy định rõ các vùng đánh hợp lệ, nên chị chưa từng thấy ai dùng trong các giải đấu chính thức. Chắc chỉ dùng cho vui trong mấy trận giao hữu thôi?”
“Vậy Thượng Đoạn Thế và Trung Đoạn Thế là hai tư thế chủ đạo của Kendo hiện nay nhỉ?”
“Đúng vậy. Dù Trung Đoạn Thế chiếm đại đa số.”
Tóm lại, Thượng Đoạn Thế là một tư thế không phổ biến.
Là chiến thuật thiên về tấn công, và còn có biệt danh là Hỏa Thế.
Cảm giác đánh trúng mục tiêu cũng rất sảng khoái.
‘Tuyệt.’
Vậy tôi sẽ chọn Thượng Đoạn Thế.
Còn gì phấn khích hơn việc dùng một thứ không phổ biến để đánh bại thứ phổ biến chứ?
Nếu so sánh với bóng đá thì giống như một đội bóng cửa dưới ở giải hạng 3 đánh bại đội bóng ở giải hạng 1 vậy.
Và quan trọng nhất là nhân vật chính thì phải đặc biệt, hơn nữa Sư phụ của tôi là Chinami cũng dùng Thượng Đoạn Thế...
Quyết định vậy đi.
“Tôi cũng học được không?”
Nghe vậy, Renka bật cười khẩy như thể thấy nực cười.
“Thượng Đoạn Thế mà không có nền tảng cơ bản thì còn tệ hơn cả đồ bỏ đi. Đừng có suy nghĩ viển vông, lo mà tập Trung Đoạn Thế cho tử tế đi.”
“Vâng.”
Câu trả lời thờ ơ của tôi khiến vầng trán thanh tú của Renka nhăn lại.
“Cậu... không nghe chị nói gì đúng không?”
“Tôi đang nghe mà.”
“Vẻ mặt cậu mờ ám lắm... Nếu định dụ dỗ Chinami thì tỉnh mộng đi. Con bé chắc cũng nghĩ giống chị thôi? Trước khi cậu học đàng hoàng Trung Đoạn Thế thì con bé tuyệt đối không dạy cho cậu đâu.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Nói lại lần nữa, cơ bản là Trung Đoạn Thế.”
“Cơ bản là Trung Đoạn Thế... Vâng.”
Tôi hùa theo qua loa, tỏ vẻ hoàn toàn không hứng thú với Trung Đoạn Thế, rồi chuồn lẹ khỏi Renka đang định mắng mỏ tôi.
Tại một quán cà phê phức hợp ở trung tâm thành phố.
Tôi đang nằm vắt chéo chân đọc truyện tranh thì,
Cạch.
Cửa mở ra, Miyuki ló đầu vào, tôi liền lên tiếng chào đón.
“Đến rồi à? Đồ ăn đâu?”
“Ừm... Tớ gọi Couple Set rồi, lát nữa họ sẽ mang đến đây...”
Miyuki nhấn mạnh từ ‘Couple’, cô ấy đặt cặp xuống góc phòng, cởi giày rồi bước vào ngồi.
Nhìn qua là thấy tư thế ngồi không thoải mái chút nào.
Có vẻ cô ấy cảm thấy kỳ lạ khi chỉ có hai đứa ở trong một không gian chật hẹp và kín mít thế này.
“Cậu đến trễ 1 tiếng so với giờ hẹn đấy. Biết không?”
“Xin lỗi... Tại cuộc họp Lễ hội Văn hóa... Tetsuya-kun về nhà rồi à?”
“Ừ. Vừa hết giờ câu lạc bộ là tôi chở cậu ta về luôn.”
“Tốt quá...? Hai người có nói chuyện gì không?”
“Nói xấu cậu.”
Nghe vậy, Miyuki dường như bớt căng thẳng hơn, cô ấy tựa lưng sát vào tường.
Cô ấy thu gọn hai chân lại, vòng tay ôm lấy, nhìn tôi đang nằm thoải mái rồi liếc sang bìa cuốn truyện tôi đang đọc.
“Một cậu bé có vết sẹo trên trán đang cầm kiếm... Truyện gì thế?”
“Hành động.”
“Hay không?”
“Cũng tàm tạm.”
“Cốt truyện là gì?”
“Gia đình nhân vật chính bị Oni tàn sát. Trừ đứa em gái. Cậu ta lên đường tìm cách biến em gái trở lại thành người. Đại loại thế.”
“T, tàn sát...? Không phải truyện kinh dị đấy chứ...?”
“Không phải. Để tôi lấy tập 1 cho cậu xem thử nhé?”
Miyuki lắc đầu nguầy nguậy.
“Tớ không thích đâu...”
Miyuki lục lọi cặp, lấy ra sách toán, vở và hộp bút.
Thấy cảnh đó, tôi ngớ người một lúc rồi ngồi bật dậy.
“Đến tận đây rồi mà cậu vẫn học à...?”
“Hôm nay giờ ra chơi bận họp Lễ hội Văn hóa nên tớ chưa ôn bài được. Matsuda-kun có gì không hiểu không? Thấy trong giờ toán cậu có vẻ không theo kịp...”
“Ồn ào quá, gập sách lại đi. Thấy mà phát ngán.”
“Sao thế? Matsuda-kun cũng đọc truyện tranh mà.”
“Cùng xem một bộ phim đi.”
“Ừm.”
Miyuki lập tức gập sách toán lại.
Cô ấy cầm chiếc điều khiển TV trong phòng lên, nở nụ cười tươi rói rồi nhấn nút nguồn.
Có vẻ ngay từ đầu cô ấy đã định làm thế này rồi...
Vừa rồi tôi... bị lừa à?
Rối rắm thật đấy.
Tôi ném cuốn truyện tranh sang một bên rồi tựa lưng vào tường.
Miyuki lướt xem danh sách phim trong quán rồi hỏi.
“Cậu muốn xem gì?”
“Cậu muốn xem gì thì xem.”
Dù sao thì lát nữa nội dung phim cũng chẳng lọt vào mắt tôi đâu, xem gì cũng được.
Miyuki chọn một bộ phim lãng mạn, rón rén tiến lại gần tôi rồi mở chiếc chăn cô ấy mang theo ra.
Sau đó, cô ấy đắp nó lên đùi mình và đùi tôi.
“Sợ điều hòa làm lạnh...”
“Có ai nói gì đâu?”
“Ừm...”
Vừa nãy còn ranh ma dụ dỗ tôi, thế mà giờ lại trả lời bằng cái giọng lí nhí còn nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu, hai má cứ phồng lên rồi xẹp xuống.
Vừa buồn cười, vừa thấy cạn lời.
Cốc cốc.
Đúng lúc đoạn mở đầu của bộ phim bắt đầu, có tiếng gõ cửa phòng chúng tôi.
Miyuki vội vàng đứng dậy mở cửa, nhận lấy khay đồ ăn từ nhân viên rồi cẩn thận đặt xuống.
Đáng lẽ mấy lúc thế này phải có cảnh lỡ tay làm đổ nước ướt áo sơ mi đồng phục, tạo ra một màn fanservice mới đúng chuẩn chứ.
Tôi chép miệng tiếc nuối, kiểm tra xem có những món gì.
Sinh tố sữa chua dâu, matcha latte, và một phần khoai tây chiên ú ụ.
Có vẻ đây là Couple Set.
“Đồ uống là tự chọn à?”
“Ừm. Của Matsuda-kun là matcha latte đấy.”
“Sao tôi lại phải uống cái thứ xanh lè này? Nếu được chọn thì ít ra cũng phải hỏi tôi một tiếng chứ...”
“X, xanh lè gì chứ... Tớ chọn matcha latte là vì trưa nay thấy Matsuda-kun nhắc đến matcha... Nên tớ mới mua...”
Khuôn mặt Miyuki nhăn nhó.
Trông cô ấy có vẻ tủi thân vì tôi không hiểu được tấm lòng của cô ấy.
Tôi ngừng trêu chọc và dỗ dành cô ấy.
“Này... Đùa tí cũng không được à... Bình thường cậu toàn cằn nhằn rồi trêu tôi cơ mà...”
Tôi nhanh chóng cầm ly latte lên, ngậm ống hút và hút một hơi thật dài.
Ly matcha latte vơi đi một phần ba chỉ trong nháy mắt.
Thấy vậy, Miyuki tái mặt, mắng tôi.
“S, sao cậu lại uống một hơi nhiều thế...!”
Tôi nuốt ực ngụm latte đầy trong miệng rồi nhún vai.
“Dù sao thì vào bụng cũng giống nhau cả thôi. Nhưng mà ngon đấy. Ngọt ngọt, tôi thích.”
“Đúng là đồ ngốc... Cách nói chuyện y hệt mấy ông chú...”
Ông chú á? Hơi bị sốc đấy nhé.
“Cậu chỉ biết chửi mỗi từ đồ ngốc thôi à?”
Tôi vừa trêu chọc Miyuki vừa lén lút quàng tay qua vai cô ấy đang càu nhàu.
Ngay khi tay tôi chạm vào, bờ vai Miyuki rụt hẳn lại.
Cô ấy đảo mắt liên tục nhìn tôi rồi lại nhìn bàn tay tôi, sau đó, như một quý cô đài các, cô ấy đưa ống hút lên miệng và hút một ngụm sinh tố thật nhỏ.
Rồi cô ấy đặt ly xuống, cắn nhẹ môi dưới.
Bồn chồn, rung động.
Những cảm xúc đó hiện rõ mồn một trên khuôn mặt cô ấy.
Giống như lúc hôn nhau trong phòng Miyuki, tôi giữ vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, di chuyển cánh tay đang quàng qua vai cô ấy, đặt tay lên thái dương cô ấy.
Trong tư thế đó, tôi dùng chút lực, cái đầu nhỏ nhắn của cô ấy từ từ hạ xuống gần vai tôi.
Ngay sau đó,
Cộc.
Đầu cô ấy khẽ chạm vào vai tôi.
Từ đây, tôi hơi xoay người theo đường chéo, đầu Miyuki trượt xuống một chút, nằm giữa cơ thang và cơ ngực lớn của tôi.
Phù.
Hơi thở từ mũi Miyuki xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng manh.
Tích. Rẹt.
Bên dưới lớp chăn vang lên tiếng thứ gì đó bị cào rách.
Miyuki đang dùng móng tay cào rách tấm ga trải sàn trong phòng, thể hiện sự xấu hổ tột độ của mình.
“Không thoải mái à?”
Nghe tôi hỏi bằng giọng điệu nhẹ nhàng, Miyuki từ từ ngẩng đầu lên.
“Th, thoải mái mà...”
“Trông chẳng thoải mái chút nào.”
“Thoải mái thật mà...?”
“Đã bảo là trông không giống thế mà?”
“Thoải mái... Thoải mái mà... Tớ đã bảo là thoải mái rồi cơ mà...”
Đôi mắt trong veo như ngấn lệ, cùng khóe miệng cong lên sắc lẹm.
Khuôn mặt Miyuki phản chiếu trong đôi mắt đang chất vấn tôi với biểu cảm hoàn toàn không ăn nhập gì với nhau.
Hình ảnh của tôi mà cậu đang nhìn thấy lúc này... chắc là nghiêm túc lắm.
Rẹt. Tích...!
Tiếng ga trải sàn bị cào rách vẫn tiếp tục vang lên.
Cứ để thế này thì có khi phải đền tiền mất.
Nghĩ vậy, tôi định ngăn Miyuki lại thì cô ấy nắm chặt lấy ngón tay tôi đang đặt gần xương quai xanh của cô ấy.
Cô ấy dùng sức nắm chặt ngón giữa của tôi, hỏi bằng giọng lí nhí.
“Này... Cuối tuần này cậu rảnh không...?”
“Chuyện gì?”
“Đến nhà tớ ăn cơm ấy... Dù khoảng cách hơi ngắn... nhưng từ tuần sau chắc sẽ bận rộn chuẩn bị cho Lễ hội Văn hóa...”
Đến thì cũng được thôi, nhưng có một yếu tố cần phải cân nhắc.
Đó là mức độ đụng chạm cơ thể.
Tôi nghĩ tốt nhất là nên đến khi chúng tôi có thể thể hiện tình cảm sâu đậm hơn hiện tại.
Sau khi Lễ hội Văn hóa kết thúc chắc là ổn.
“Đợi Lễ hội Văn hóa xong rồi đến không được à?”
“À... Thế cũng được nhưng...”
“Vậy thì sau lúc đó hẵng chọn ngày nhé.”
“Biết rồi...”
Rẹt. Tích.
Miyuki lại bắt đầu cào ga trải sàn.
Dù phim đã bắt đầu, cô ấy chẳng thèm đoái hoài gì đến TV mà cứ trút giận lên tấm ga vô tội.
Đầu cô ấy vẫn tựa vào ngực tôi.
Tôi bật cười, nắm lấy chân Miyuki và đặt lên đùi mình.
“Hí...!”
Miyuki giật nảy mình như thể vừa thấy ma, rồi cắn chặt môi dưới.
Khuôn mặt cô ấy đã đỏ bừng đến tận mang tai từ lúc nào.
Cứ mỗi lần bầu không khí ngượng ngùng này ập đến là cô ấy lại biến thành một thục nữ.
Thật khó tin đây lại là cô gái mới cách đây không lâu còn mạnh miệng chất vấn và ghê tởm tôi.
Tôi nở nụ cười sảng khoái với cô ấy, cầm ly sinh tố dâu lên, ngậm ống hút và hút một ngụm.
Sau đó, tôi đưa ly về phía Miyuki.
“...”
Cô ấy lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chiếc ống hút cắm trong ly sinh tố.
Sau một thoáng do dự, cô ấy ngậm lấy đầu ống hút mà tôi vừa chạm môi vào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
