Chương 46: Dấu Vết Của Cậu Và Tôi
“... tsuda-kun...”
Giọng nói ngái ngủ cất lên bên tai khiến tôi thấy nhột.
Một thứ gì đó ấm áp đang cựa quậy trong vòng tay tôi.
“Ưm...”
Tôi rên rỉ trong cơn ngái ngủ, hé mở đôi mí mắt nặng trĩu, thấy Miyuki đang cố thoát khỏi vòng tay mình liền hỏi.
“Cậu đang làm gì đấy...?”
Có lẽ vì thích giọng nói trầm khàn và hơi vỡ của tôi lúc ngái ngủ chăng?
Cơ thể Miyuki khẽ run lên.
“Năm giờ rồi... Phải dậy thôi...”
“Đã đến giờ đó rồi à...?”
“Ừ... Mình có đặt báo thức mà cậu không nghe thấy à...?”
“Không nghe thấy.”
Tôi ôm chặt lấy Miyuki để cô ấy không thể trốn thoát.
Cơ thể Miyuki lúc mới ngủ dậy vô cùng mềm mại.
Cảm giác như đang sờ vào bánh Mochi vậy. Gây nghiện cực kỳ.
“Phả, phải dậy rồi mà...”
“Nhưng cậu không thấy lạnh à?”
“Đừng có đánh trống lảng... Dậy mau đi... Sao sức cậu khỏe thế không biết...”
Miyuki rên rỉ nhưng không thể nhúc nhích.
Tôi bật cười yếu ớt trước bộ dạng đó, buông cô ấy ra rồi ngồi dậy.
Cúi cái đầu nặng trĩu xuống, chớp chớp mắt, lắng nghe tiếng côn trùng kêu râm ran từ bên ngoài màn đêm tăm tối, tinh thần tôi tỉnh táo hơn một chút.
Tiếng mưa đã tạnh, nhưng có vẻ chỉ là tạnh tiếng thôi chứ trời vẫn đang lất phất mưa phùn.
Tôi quay người về phía cửa sổ đang mở,
Bộp.
Miyuki tựa đầu vào vai tôi, tôi khẽ quay đầu lại.
Mái tóc rối bù chạm vào má tôi gây buồn buồn.
Một hành động thể hiện tình cảm khá chủ động so với tính cách của Miyuki.
Tôi bật cười thành tiếng rồi nói.
“Cứ thế này 5 phút nữa rồi đi rửa mặt nhé.”
“Ừ...”
Thế là chúng tôi tận hưởng vẻ đẹp của buổi bình minh thêm một lát rồi mới đi đến bồn rửa mặt trong phòng tắm.
Sau đó, giống như một cặp đôi mới dọn về sống chung, chúng tôi nhìn nhau cười ngớ ngẩn, rửa mặt đánh răng xong xuôi, tôi thu dọn đồ đạc của Miyuki rồi cùng cô ấy ra xe.
Chắc do ngấm nước mưa cả đêm nên trong xe khá lạnh.
Miyuki có vẻ cũng nghĩ giống tôi, vừa thắt dây an toàn vừa xoa xoa hai vai.
Rồi như thấy ngại ngùng trước ánh nhìn của tôi, cô ấy bắt đầu vuốt lại những lọn tóc con đang chĩa ra lởm chởm.
“Này.”
Tôi gọi Miyuki bằng giọng điệu cợt nhả, cổ cô ấy quay lại một cách cứng nhắc.
“Sao...?”
“Đi ăn sáng đã.”
“Ăn sáng...? Đột nhiên...?”
“Vẫn còn kịp thời gian mà đúng không?”
“Giờ này có quán ăn nào mở cửa chứ...?”
“Đi một đoạn là có.”
“Vậy thì...”
Miyuki bỏ lửng câu nói, gật gù đồng ý.
Tôi nhếch mép cười với cô ấy đang kẹp hai tay vào giữa hai đùi, rồi lái xe đến một quán mì Ramen mở cửa 24/24.
Một quán ăn yên tĩnh chỉ có vài vị khách đi làm sớm.
Ngồi ở chiếc bàn dài trong góc, Miyuki nhìn quanh quán rồi nở nụ cười hài lòng.
“Không khí ở đây thích thật... Không ngờ gần đây lại có một nơi thế này. Nhưng mà...”
Miyuki chỉ vào những tờ giấy nhớ dán khắp các bức tường trong quán.
“Mấy tờ giấy nhớ làm cho thiết kế nội thất cổ điển bị...”
“Rối mắt đúng không?”
“Không phải...! Trông nó sặc sỡ ấy... Ý mình không phải là tệ, mà là trông trẻ trung hơn nên mình định bảo là thích... Đừng có tự suy diễn lung tung...”
Rõ ràng theo ngữ cảnh là định chê rối mắt mà còn bày đặt giả trân...
Tôi nhìn Miyuki đang trả lời bằng giọng lí nhí như muỗi kêu vì sợ chủ quán nghe thấy mà khúc khích cười.
Thấy tôi như vậy, cô ấy xua tay vẻ ngượng ngùng rồi nói tiếp.
“Quần áo mình sẽ giặt rồi trả lại cho cậu. Và...”
Thấy cô ấy lại ngập ngừng, có vẻ cô ấy đang băn khoăn không biết xử lý bộ đồ lót tôi mua cho thế nào.
Tôi quyết định giúp cô ấy gỡ rối.
“Đồ lót thì cậu cứ giữ lấy mà dùng.”
“... Cậu nhất thiết phải nói thẳng toẹt ra thế à...?”
“Thế không tốt hơn là cứ vòng vo à?”
“Tuy là vậy... Nhưng dù sao cũng biết rồi... Cảm ơn cậu.”
“Nhưng mặc có thoải mái không?”
“Cái gì cơ...?”
“Đồ lót ấy. Trên bao bì ghi là mặc thoải mái lắm.”
“A thật là...! Matsuda-kun...!”
Miyuki cất giọng càu nhàu.
Bị tôi trêu chọc bằng trò đùa cợt nhả nên cô ấy thấy xấu hổ.
Dù vậy, cô ấy hoàn toàn không có vẻ gì là khó chịu.
Thậm chí ngay sau đó, cô ấy còn giãn cơ mặt ra và nở một nụ cười như thể hết cách với tôi.
Tôi mỉm cười đáp lại để cho qua chuyện, gọi hai bát mì Miso Ramen với chủ quán rồi chống cùi chỏ lên bàn.
Miyuki đang chăm chú xem xét những tờ giấy nhớ dán khắp nơi trong quán.
Bằng một đôi mắt vô cùng lấp lánh.
“Sao? Cậu cũng muốn viết gì à?”
“Chỉ là... hơi hứng thú chút thôi...? Giấy nhớ phải tự mang đến à?”
“Không. Ở đằng sau cậu kìa.”
Tôi chỉ tay qua vai Miyuki, cô ấy quay ngoắt lại, lấy một tờ giấy nhớ và một cây bút.
Sau đó, cô ấy bắt đầu vẽ sột soạt thứ gì đó bằng những nét bút điêu luyện.
Hình dáng dần hiện ra.
Chưa đầy 3 phút, Miyuki đã vẽ xong hai nhân vật nam nữ, cô ấy lấy chiếc đinh ghim có sẵn trong quán rồi ghim tờ giấy nhớ vào góc khuất nhất ở chỗ chúng tôi ngồi.
Đó là một bức tranh dễ thương vẽ hai nhân vật đang ngồi cạnh nhau, có vẻ như đang trầm trồ trước một thứ gì đó.
Cảm giác khá giống với bức vẽ bậy tôi từng thấy ở trường lần trước...
Nhưng khác với lần đó, lần này trên đầu các nhân vật có ghi các chữ cái in hoa.
H. M, và M. K.
Đó là chữ cái đầu trong tên tiếng Anh của Hanazawa Miyuki và Matsuda Ken.
Có vẻ như bức tranh thể hiện được tình cảm hiện tại của Miyuki nên tôi thấy rất vui.
Nhân vật cũng dễ thương nữa... Tôi rất thích.
Tôi lặng lẽ quan sát bức tranh rồi hỏi.
“Sao trên bàn lại không có gì thế?”
“Vẽ đồ ăn khó lắm... Nhưng mà... Trông nó trừu tượng thế này chẳng phải đẹp hơn sao?”
“Vậy à?”
Thấy tôi nghiêng đầu, Miyuki cười bẽn lẽn rồi lấy một tay che tờ giấy nhớ lại.
Ý bảo tôi đừng nhìn nữa.
Toàn làm mấy trò dễ thương, muốn bảo cô ấy hôm nay lại ngủ lại nhà tôi quá đi mất.
Mà để lại dấu vết của chúng tôi theo cách này cũng hay đấy chứ. Thật vui.
Trước đây nhìn thấy mấy thứ này tôi chẳng có suy nghĩ gì, nhưng từ giờ trở đi, cứ nhìn thấy giấy nhớ là tôi sẽ nhớ đến Miyuki.
Đang mải suy nghĩ vẩn vơ và nhìn Miyuki chằm chằm, tôi chép miệng khi thấy hai má cô ấy ửng hồng đúng lúc mì Ramen được mang ra.
“Ăn thôi.”
“Ừ.”
Lần sau phải đến nữa mới được.
Đến vào ngày hôm sau sau khi đã làm chuyện đại sự với Miyuki chắc là hợp lý nhất.
“Mẹ kiếp...”
Nhìn tình trạng cổng trường, tôi nhăn mặt.
Không chỉ có lá rụng mà còn có cả vỏ bánh kẹo, mẩu thuốc lá, kẹo cao su... thậm chí có cả giày và vỏ chai rượu vỡ.
Đủ thứ rác rưởi trôi dạt đến đây sau một đêm mưa, biến cổng trường thành một bãi chiến trường.
Dù mưa to thật đấy, nhưng có phải lũ lụt đâu mà lại ra nông nỗi này?
Thôi kiếm giờ hoạt động tình nguyện bằng việc khác vậy.
Đang nghĩ thế thì,
“Matsuda đấy à?”
Nghe thấy giọng Renka từ phía sau, tôi lập tức giãn cơ mặt ra.
Tôi cúi chào Renka, đợi cô ấy đáp lại rồi hỏi.
“Chị đến sớm thế? Tiền bối Nanase đâu ạ?”
“Cậu ấy ngủ nướng nên bảo tôi đi trước. Nghe bảo đêm qua thức xem phim truyền hình. Cậu định dọn hết chỗ này một mình à?”
“Không ạ. Em phải dọn cùng các bác bảo vệ chứ. Sao ạ? Chị định giúp em à?”
“Không.”
“Chị từ chối phũ phàng quá làm em buồn đấy. Ít ra cũng phải nói khách sáo là sẽ giúp chứ.”
Nghe lời cằn nhằn pha chút đùa cợt của tôi, Renka phì cười.
“Trời đang mưa sao cậu không che ô?”
Cơn mưa phùn lúc rạng sáng giờ đã chuyển thành mưa bụi.
Mức độ này thì dầm mưa cũng chẳng sao, nên tôi cười đáp lại như thể không có vấn đề gì.
“Vâng.”
“Ừ, cậu vất vả rồi.”
Cô ấy động viên tôi một câu lạnh lùng rồi đi thẳng về phía cổng trường mà không thèm ngoảnh lại.
Tuy vẫn còn một chặng đường dài, nhưng tôi cũng đang dần được công nhận rồi đấy chứ.
Hôm nay cả Miyuki... và Renka...
Phản ứng của họ đều rất tốt.
Nhìn theo bóng lưng Renka sải những bước chân dài bước đi, tôi thấy các bác bảo vệ cầm chổi đi tới liền bắt chuyện phiếm với họ và bắt đầu dọn dẹp.
Sau đó, tôi vào lớp đúng giờ học, đáp lại qua loa những lời chào ngượng nghịu của bạn cùng lớp rồi gục mặt xuống bàn.
“Matsuda, sắp vào học rồi đấy.”
Cứ hễ ngày nào tâm trạng tôi đang vui là y như rằng Tetsuya lại xen vào làm tôi bực mình.
Vẫn giữ nguyên tư thế gục mặt, tôi giơ một tay lên, chĩa ngón giữa về phía cậu ta, rồi tận hưởng nốt chút thời gian nghỉ ngơi ít ỏi còn lại.
“Hậu bối Matsuda, hôm qua thực sự cảm ơn em.”
Chinami cúi chào lịch sự.
Nổi hứng trêu chọc, ngay khi cô ấy vừa chào xong, tôi liền cầm cây Shinai lên.
“Vậy chị dạy Thượng Đoạn Thế cho tôi đi.”
“Không được đâu. Chị sẽ dạy Hậu bối Matsuda từ Trung Đoạn Thế một cách bài bản.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Ưm...?”
Mắt Chinami mở to.
Có vẻ cô ấy ngạc nhiên vì mới hôm qua tôi còn ca bài ca Thượng Đoạn Thế, Thượng Đoạn Thế mà nay đã bỏ cuộc nhanh chóng.
Chinami đứng hình một lúc, rồi ánh mắt cô ấy trở nên đầy nghi ngờ.
“Đừng bảo là em định tự học một mình đấy nhé?”
“Thế không được ạ?”
“Hậu bối Matsuda...! Em không được nóng vội như vậy. Học cái gì cũng phải có từng bước một.”
Chị rất kiên quyết trong việc dạy dỗ đệ tử nhỉ.
Tôi chỉ cần chứng minh cho chị thấy tôi có tài năng ở Thượng Đoạn Thế là được chứ gì.
Bao giờ thì mới được đấu tập đây? Tôi đang muốn thách đấu một cách hào sảng đây này.
Nếu đấu một trận với Tetsuya chắc sẽ là một trận đấu hay đấy, mong là Huấn luyện viên sớm công nhận và nhận tôi làm thành viên chính thức.
Nếu vậy thì tôi phải nghỉ làm quản lý sao?
Tôi đang thân thiết với Chinami với tốc độ chóng mặt, không thể dội gáo nước lạnh vào lúc này được, nên dù có trở thành thành viên chính thức thì tôi vẫn phải tiếp tục làm quản lý.
Bây giờ tôi có rất nhiều thời gian ở riêng với Chinami, tự tay đánh mất cơ hội này thì đúng là đồ ngốc.
Tôi nhìn Chinami đang khoanh tay, nhún vai.
“Nghe Đội trưởng bảo chị mải xem phim truyền hình nên ngủ nướng à?”
“Đúng vậy.”
“Phim gì thế ạ? Chị kể cho tôi nghe được không?”
“Ưm...! Nếu em hứa sẽ không học Thượng Đoạn Thế cho đến khi nắm vững cơ bản thì chị sẽ kể cho em nghe. Em cũng phải ngoắc tay nữa.”
Bảo tôi ngoắc tay á?
Câu này hôm qua tôi vừa nói với Miyuki xong... Thật tình cờ.
“Chị khó chịu với việc tôi muốn học Thượng Đoạn Thế đến thế sao?”
“Không phải khó chịu, mà là lo lắng. Nào, hứa đi.”
Chinami đưa ngón út nhỏ nhắn của mình ra trước mặt tôi.
Ống tay áo võ phục tuột xuống, để lộ cổ tay trắng ngần, mỏng manh của cô ấy.
Tôi cố gắng kìm nén sự cám dỗ muốn để lại một dấu hôn lên đó, chuyển cây Shinai sang hông rồi đổi chủ đề.
“Trước tiên tôi sẽ đi lau Bogu đã. Hôm qua tuy đã bật máy hút ẩm, nhưng mưa cả đêm nên chắc phòng bảo quản bị ẩm rồi.”
“Hậu bối Matsuda...! Suy nghĩ của em rất đáng khen nhưng trước tiên phải hứa đã... Á! Em đi đâu đấy!? Chị còn chưa nói xong mà! Từ, từ từ đã...! Đi chậm lại một chút đi...! Nhanh quá...!”
Tôi sải bước dài tiến về phía phòng bảo quản Bogu, Chinami lạch bạch chạy theo sau.
Cảm giác như một chú cún con hoảng hốt chạy theo khi thấy chủ nhân bỏ mặc mình để đi về nhà vậy...
Đáng yêu thật.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
