Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 7

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Web Novel - Chương 39: Trailer Lễ hội Văn hóa

Chương 39: Trailer Lễ hội Văn hóa

Sáng hôm sau.

Lái xe đến trước nhà Miyuki, tôi thấy cô ấy đang đứng vặn vẹo người trước cửa.

Chắc chuyện hôm qua làm cô ấy xấu hổ lắm, nên dù thấy xe tôi rồi mà vẫn không dám bước tới.

Bíp.

Tôi tiến đến trước mặt Miyuki, bóp còi một tiếng thật ngắn, bờ vai cô ấy liền giật nảy lên.

Cô ấy rụt rè mở cửa ghế phụ, cất lời chào ngượng nghịu.

“Chào buổi sáng... Matsuda-kun... Hôm nay cậu đến sớm thế...?”

“Đã bảo là đi sớm mà. Mà sao trông cậu ỉu xìu thế? Lên xe mau.”

“Ừm...”

Cô ấy chậm rãi bước lên xe, đặt hai tay ngay ngắn lên đùi.

Tôi bật cười thành tiếng, đưa tay vò rối tung phần tóc mái của Miyuki.

“Á...! Đã bảo đừng làm thế mà...!”

Cái dáng vẻ làm nũng với giọng nói nhỏ xíu ấy sao mà đáng yêu đến thế không biết.

“Hôm qua vào nhà an toàn chứ?”

“Vào nhà á...? An toàn chứ sao...”

“Thấy tìm mãi không ra chìa khóa mà.”

“...”

Mặt Miyuki đỏ bừng lên.

Cô ấy chỉ mấp máy môi, có vẻ việc gọi tên tôi hôm qua đã khiến cô ấy xấu hổ đến mức không chịu nổi.

Nhìn Miyuki quay mặt ra ngoài cửa sổ y như hôm qua, tôi cười khúc khích rồi cho xe lăn bánh.

Chạy vòng qua khu phố rồi tiến vào con đường dẫn thẳng đến trường, Miyuki cất giọng thắc mắc.

“Tetsuya-kun thì sao...? Cậu không đón cậu ấy à?”

“Ừ.”

“Sao thế...?”

“Thỉnh thoảng cứ đi riêng hai đứa thế này đi.”

Khi tôi vô tình để lộ tâm ý, Miyuki hít một hơi thật sâu rồi mím chặt môi.

Cô ấy im lặng một lúc rồi nói.

“Nh, nhưng mà với Tetsuya-kun thì...”

Chắc cô ấy thấy có lỗi khi bỏ mặc tên đó một mình.

Sau này không phải là thỉnh thoảng, mà ngày nào cũng chỉ có hai đứa mình đi với nhau thôi, nên từ giờ hãy làm quen dần đi.

Tôi sẽ làm đủ mọi trò đấy, nên cứ chuẩn bị tinh thần đi.

Cái cảnh vừa lướt qua Tetsuya, tôi vừa luồn tay vào giữa hai chân Miyuki chắc cũng tuyệt lắm đây.

Miyuki đang rạo rực thì phát hiện ra Tetsuya, cô ấy giật thót mình, rồi lại càng hưng phấn hơn vì cảm giác tội lỗi khó tả...

Cảnh này nghe cũng không tồi.

“Tôi nói với cậu ta rồi. Sáng nay tôi có việc phải ghé qua chỗ khác nên bảo cậu ta tự đi.”

“Cậu bảo là có việc ghé qua chỗ khác cùng tớ à?”

“Không.”

“Vậy sao...? Thế thì cậu ấy phải liên lạc chứ...”

Rung-!

Miyuki vừa dứt lời, điện thoại của cô ấy liền rung lên.

Chắc là Tetsuya.

Kiểu gì tên đó chẳng hớn hở rủ Miyuki đi cùng.

Tôi liếc nhìn Miyuki rồi hỏi.

“Tin nhắn à? Hay điện thoại?”

“Tin nhắn...”

“Nói gì thế?”

“Cậu ấy hỏi tớ dậy chưa...”

Miyuki định chạm vào điện thoại thì khựng lại.

Có vẻ cô ấy đang suy nghĩ xem nên viện cớ gì với Tetsuya.

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, ngón tay cô ấy bắt đầu gõ thoăn thoắt.

“Hầy...”

Một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra từ miệng Miyuki.

Có vẻ cô ấy cảm thấy tội lỗi vì phải nhắn tin nói dối.

Lần này vì tôi đã nói dối trước nên cậu không thể giải thích thật lòng được, khó xử lắm đúng không?

Tôi hiểu cảm giác đó mà.

Bây giờ thì cậu thấy có lỗi nhiều, nhưng sau này cậu sẽ trở nên vô cảm với những lời nói dối thôi.

Thậm chí có khi cậu còn cảm thấy kích thích nữa kìa.

Tên đó là kẻ đã từ chối lời tỏ tình đầy dũng khí của cậu đấy.

Hắn ta bị thế là đáng đời, nên cậu đừng cảm thấy tội lỗi làm gì.

Tôi đưa lòng bàn tay ra trước ngực Miyuki đang trằn trọc không yên.

“Nắm tay đi.”

“Sao cơ...?”

“Sao trăng gì. Nắm tay đi cho đỡ trống trải.”

“...”

Trước lời nói thẳng thừng của tôi, Miyuki ngập ngừng đặt tay lên lòng bàn tay tôi.

Không những thế, cô ấy còn tự động đan các ngón tay vào nhau.

Trong tư thế đó, tôi nhẹ nhàng đặt bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi lên đùi Miyuki.

Ngay khi mu bàn tay tôi chạm vào đùi, cơ thể cô ấy khẽ giật mình.

Dù có vẻ bối rối, nhưng cô ấy không hề có ý định rụt tay lại.

Vừa lái xe, tôi vừa quay sang nhìn cô ấy một lát rồi nói.

“Cứ giơ tay mãi thì mỏi lắm nên tôi mới để thế này đấy.”

“... C, có ai nói gì đâu...?”

“Đừng có hiểu lầm linh tinh.”

“Hiểu lầm cái gì chứ...! T, tớ không có...! Tự cậu cứ... suy nghĩ lung tung thì có... Đúng là đồ biến thái...”

Lúc thì nổi cáu, lúc thì lầm bầm một mình...

Miyuki thể hiện sự ngượng ngùng của mình theo cách đó, rồi cô ấy đưa tay còn lại luồn xuống dưới mu bàn tay tôi.

Cô ấy dùng cả hai tay bao bọc lấy tay tôi, rồi,

“L, lái xe một tay nguy hiểm lắm... Đã bảo là bằng lái bỏ xó rồi cơ mà...”

Suốt quãng đường đến trường, cô ấy cứ lẩm bẩm những lời không thật lòng, vừa vuốt ve tay tôi như thể đang nâng niu một con búp bê.

“Từ tuần sau chúng ta phải rục rịch chuẩn bị cho Lễ hội Văn hóa rồi nhỉ?”

Lời nói của giáo sư chủ nhiệm lớp 1-A khiến cả lớp xôn xao đầy phấn khích.

Lễ hội Văn hóa.

Một sự kiện tiêu biểu bị xào đi xào lại đến phát ngán trong các bộ phim hài lãng mạn.

Các lớp sẽ chọn một trong những hoạt động như quán cà phê hầu gái, nhà ma, diễn kịch, lập ban nhạc, nhảy múa để thi đấu với nhau, và sau khi sự kiện kết thúc, việc tận hưởng Lễ hội Văn hóa cùng nữ chính là một trong những motif kinh điển.

Đây cũng là sự kiện diễn ra những màn "catfight" (đánh ghen) giữa các nữ chính.

Là bước ngoặt quan trọng để chọn ra nữ chính thực sự trong số dàn harem... nhưng đó chỉ là motif trong những bộ phim hài lãng mạn thông thường thôi.

Tôi sẽ ân ái với cả 3 người bọn họ.

Chỉ là hiện tại, người duy nhất tôi xây dựng được mối quan hệ có ý nghĩa chỉ có Miyuki.

Thế nên Lễ hội Văn hóa năm nay, chắc tôi chỉ có thể tận hưởng cùng cô ấy thôi.

Đối với lớp 1-A thì...

“Lần trước nhắc đến nhà ma, mắt mấy đứa sáng rực lên cơ mà? Nhân cơ hội này làm thử đi.”

Đúng như lời giáo sư nói, cả lớp nhất trí chọn làm nhà ma.

Miyuki là nữ chính nên sẽ đóng vai Yuki-onna... tức là Tuyết Nữ, để tôn lên nhan sắc và làn da trắng ngần của cô ấy.

Sẽ có những cảnh fanservice khi hình tượng ấm áp của cô ấy bị đảo ngược hoàn toàn, và một vài sự cố nhỏ cũng sẽ xảy ra ở đó.

Sau này tôi sẽ tận hưởng theo cách của riêng mình.

Còn Tetsuya thì hóa trang thành Shuten-doji, nghe cũng khá ngầu, nhưng lần này thì khác.

Tao nhất định sẽ biến mày thành Kappa, thằng khốn ạ.

Renka thì cùng Chinami và câu lạc bộ Kendo mở quán bán xiên nướng, chắc tôi phải ghé qua một chuyến.

Vì tôi phải mua Yakitori mà Miyuki nhà tôi thích ăn chứ.

“Về Lễ hội Văn hóa thì lớp trưởng, lớp phó quản lý các bạn nhé... Bắt đầu học thôi.”

Uuuuu-!

Tiếng la ó đồng thanh vang lên.

Mạch máu trên cái đầu hói của giáo sư nổi bần bật tạo thành hình chữ thập, thấy cảnh đó, cả lớp lập tức im bặt.

Một người thầy... à không, giáo sư nhiệt huyết, bề ngoài nóng nảy nhưng bên trong lại ấm áp.

Đây cũng là một motif quen thuộc.

May mà không có tiếng "Rắc!" vang lên nhỉ?

Tôi khẽ cười thầm rồi tập trung vào bài giảng.

Tiết 1 kết thúc, đến giờ giải lao, Miyuki cùng lớp phó bàn bạc đủ thứ chuyện.

Sau đó, cô ấy cầm giấy bút bước về phía Tetsuya.

“Miura-kun đóng vai Shuten-doji là hợp đấy. Dáng người mảnh khảnh chắc sẽ hợp lắm.”

Lớp phó nhìn chằm chằm vào cái bản mặt ngu ngơ của Tetsuya rồi nói.

Hóa ra nãy giờ họ bàn luận về concept ma quỷ.

“Shuten-doji thì phải to con một chút chứ? Tớ nghĩ phải tạo được áp lực cho đối phương mới đúng hình tượng.”

Miyuki phản bác ngay lập tức.

Ánh mắt cô ấy không hướng về Tetsuya mà đang nhìn tôi.

“Thế à?”

“Ừm.”

Tôi đang tỏ vẻ thờ ơ thì cau mày trước câu nói tiếp theo của Miyuki.

“Matsuda-kun cũng hóa trang chứ?”

“Không. Phiền lắm.”

“Nếu cậu không định tham gia thì tớ từ chối đấy. Trừ khi có việc quan trọng, còn không thì tất cả học sinh trong lớp đều phải tham gia.”

“Ai bảo tôi không tham gia? Tôi sẽ đứng ở cửa soát vé, có khách nào làm loạn thì tôi tóm cổ. Thế này tốt hơn đúng không?”

Nghe vậy, lớp phó gật gù như thể thấy có lý.

“Nghe cũng hợp lý đấy. Matsuda-kun trông đáng tin cậy mà... Cậu ấy đứng ở cửa thì chắc chẳng có khách nào dám gây rối đâu.”

Đánh giá của cả lớp về tôi đang dần thay đổi.

Tôi ngoan ngoãn nghe giảng, cộng thêm việc Miyuki - lớp trưởng kiêm thành viên Hội học sinh - thường xuyên tỏ ra thoải mái với tôi, nên những người khác có vẻ cũng dần mở lòng.

Đã đến lúc xuất hiện motif thư tình để kích thích sự ghen tuông rồi...

Chắc phải đợi thêm một thời gian nữa.

“Không thể giao mỗi việc soát vé cho Matsuda-kun được... Nhỡ cậu ấy bỏ bê việc soát vé rồi đi chơi Lễ hội Văn hóa thì sao.”

Tôi phớt lờ lời nói đùa tươi rói của Miyuki bên cạnh, kéo ghế đứng dậy.

Thấy vậy, Miyuki hỏi.

“Cậu đi đâu đấy?”

“Căng tin.”

“Thế mua cho tớ một hộp sữa dâu nhé. Cả của Makoto nữa... Lát về tớ trả tiền.”

Makoto lại là đứa nào nữa?

À... Hóa ra là tên của nhỏ lớp phó đang mở to đôi mắt long lanh đứng bên cạnh.

Tôi gật đầu với vẻ mặt đầy sự phiền phức, lững thững bước ra khỏi lớp, thì nghe thấy tiếng thì thầm của Miyuki và Makoto vang lên từ phía sau.

“Nhìn bao nhiêu lần tớ vẫn không quen được.”

“Chuyện gì?”

“Chuyện Matsuda-kun tự đi căng tin ấy... Bình thường toàn sai vặt người khác mà. Thậm chí hôm nay còn mua cho cả cậu với tớ nữa...”

“Dạo này cậu ấy hiền lành hẳn ra mà. Cũng không gây chuyện nữa...”

“Ừm. Trông như biến thành người khác vậy.”

Tai tôi thính hơn mấy người nghĩ đấy nhé.

Nói gì tôi nghe thấy hết.

Giờ nghỉ trưa, giờ hoạt động câu lạc bộ sau giờ học...

Đi đến đâu cũng chỉ nghe thấy chuyện Lễ hội Văn hóa.

Lễ hội mỗi năm chỉ có một lần nên cũng dễ hiểu, bản thân tôi cũng đang mong đợi, nhưng...

‘Chán ngấy rồi.’

Xung quanh ai cũng lải nhải mãi một chủ đề khiến tôi phát ngán.

Cứ âm thầm chuẩn bị là được rồi, sao cứ phải làm ầm lên thế nhỉ.

Tất nhiên, những lời Miyuki, Renka hay Chinami nói thì là ngoại lệ.

“Hậu bối Matsuda sẽ tham gia Lễ hội Văn hóa với tư cách thành viên của câu lạc bộ nào vậy?”

Câu hỏi của Chinami, người đang cầm thanh Shinai trông có vẻ dài hơn hẳn so với vóc dáng nhỏ bé của cô.

Tôi vừa thử thực hiện Bước trượt lên xuống trái phải một lần vừa đáp.

“Tôi tham gia cùng lớp ạ.”

“Vậy sao? Hậu bối Miura cũng bảo sẽ tham gia cùng lớp... Lớp của hậu bối làm chủ đề gì vậy?”

“Nhà ma ạ.”

“Ồ...?”

Chinami ngước nhìn tôi bằng đôi mắt đầy hứng thú.

Khoảng cách chiều cao hơn 30 phân khiến góc ngước cổ của cô ấy trông khá buồn cười.

Nhưng đột nhiên tôi lại thấy tò mò.

Tôi biết thực lực của Chinami rất đáng gờm.

Nhưng với thân hình nhỏ bé đó, làm sao cô ấy có thể áp đảo đối thủ được nhỉ?

Tôi hiểu là từ cấp trung học cơ sở trở lên không có thi đấu nam nữ hỗn hợp,

nhưng nghe nói lúc đấu tập trong câu lạc bộ, ngay cả nam sinh năm 3 cũng phải chật vật với cô ấy...

Kỹ thuật của cô ấy tốt đến vậy sao? Tôi thực sự muốn xem thử một lần.

“Nhà ma... Chắc sẽ thú vị lắm đây...! Nghe hấp dẫn quá...! Hậu bối Matsuda cũng hóa trang thành ma sao?”

“Không ạ. Tôi chỉ đứng ở cửa soát vé thôi.”

“Vậy sao? Tướng tá to con thế này mà hóa trang thành ma chắc hợp lắm... Tiếc thật đấy.”

“Tôi hỏi mấy tiền bối khác thì nghe bảo câu lạc bộ Kendo bán xiên nướng... Lúc nào đổi ca đi chơi, Sư phụ nhớ rủ Inoo-senpai đến chỗ tôi nhé.”

“Hừm... Tôi sẽ suy nghĩ tích cực về chuyện đó. À đúng rồi...!”

Như sực nhớ ra điều gì, cô ấy vỗ tay một cái rồi nói tiếp.

“Ban nãy tư thế Bước trượt của cậu rất tốt, cậu có tự tập luyện riêng không vậy?”

“Không ạ. Hôm qua Inoo-senpai có xem giúp tôi một lát.”

“Vậy sao...? Lúc nào thế?”

“Lúc Sư phụ đi kiểm tra đồ dự phòng hôm qua ấy ạ.”

“Ra là vậy. Cậu ấy dạy giỏi hơn tôi đúng không?”

“Không đâu ạ. Inoo-senpai dạy nghiêm khắc lắm. Tôi thích sự chỉ bảo của Sư phụ tốt bụng hơn.”

“Hì hì.”

Chinami bật cười dễ dãi.

Cô ấy chống tay lên hông, ra vẻ trách mắng tôi.

“Renka là Đội trưởng câu lạc bộ Kendo của chúng ta nên việc tỏ ra nghiêm khắc là đương nhiên. Cậu ấy cũng là át chủ bài nên cậu phải nhận sự chỉ bảo với lòng biết ơn mới đúng. Không phải sao?”

Miệng thì nói vậy, nhưng trên môi Chinami lại nở một nụ cười.

Nghĩa là cô ấy không hề thấy khó chịu chút nào.

Cô ấy coi Renka là một người bạn tốt, nhưng dường như cũng có chút ý thức cạnh tranh với cô ấy...

Nếu làm tốt, tôi có thể tận dụng điều này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!