Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 7

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Web Novel - Chương 41: Tò Mò Tình Dục

Chương 41: Tò Mò Tình Dục

@@

[Ngày nào anh cũng đi ngang qua nhà em, sao đến giờ anh mới gặp em nhỉ?]

Lời thoại của nam diễn viên vang lên từ TV.

Có thể coi đây là khúc dạo đầu báo hiệu sự bắt đầu của một bộ phim lãng mạn, nhưng Miyuki hoàn toàn không nghe thấy câu thoại đó.

Đúng hơn là cô không có tâm trí đâu mà nghe.

Bởi vì cô đang đặt hai chân lên đùi Matsuda và trao cho cậu một nụ hôn nồng cháy.

Vị ngọt ngào của matcha latte, vị béo ngậy của sữa lan tỏa trong khoang miệng.

Một thứ gì đó ấm áp và ướt át xâm nhập vào bên trong.

Nó cố gắng ấn mạnh vào giữa hàm răng trên và dưới đang đóng chặt của cô để mở ra, nhưng rồi lại chuyển hướng, mơn trớn hàm răng và nướu của cô.

Phù...!

Hơi thở nóng hổi của Matsuda phả vào nhân trung và khóe môi khiến cô buồn buồn.

Như thể bị ảnh hưởng bởi hơi ấm đó, cơ thể cô nhanh chóng nóng bừng lên.

Mọi chuyện thành ra thế này từ lúc nào nhỉ?

Không biết nữa. Chỉ là từ một khoảnh khắc nào đó, khuôn mặt của cả hai tự nhiên xích lại gần nhau.

Thực ra, cô đã dự đoán được tình huống này sẽ xảy ra.

Ngay từ lúc cô rủ cậu đến quán cà phê phức hợp ngày hôm nay.

Có lẽ sâu thẳm trong thâm tâm, cô cũng đang mong chờ chuyện này xảy ra.

Nhìn cái cách cô ngoan ngoãn tiếp nhận chiếc lưỡi của Matsuda mà không hề phản kháng là đủ hiểu.

Chạm.

Chiếc lưỡi chạm vào phần mềm mại bên trong môi trên.

Cảm giác khoang miệng bị xâm chiếm... cũng không tệ.

Mũi của Matsuda cao quá nên cứ chạm vào má cô, cảm giác đó cũng thích nữa.

Mà này, hình như thời gian trôi qua, sự tò mò về thể xác của cô ngày càng tăng lên thì phải.

Cảm giác như cô đang dần thức tỉnh bản năng giới tính... Đây có phải là diễn biến bình thường không?

Hay chỉ đơn giản là do cô biến thái?

Phù...!

Miyuki thở hắt ra luồng hơi nãy giờ bị kìm nén qua mũi, cô tò mò không biết Matsuda - người đang chủ động dẫn dắt nụ hôn này - đang làm vẻ mặt gì.

Thế là cô hé mắt nhìn trộm.

“...”

Cô thấy Matsuda đang nhíu mày.

Khuôn mặt có vẻ như đang không hài lòng chuyện gì đó.

Sao cậu ấy lại thế nhỉ? Hay là do cô cứ đứng im như khúc gỗ nên cậu ấy thấy chán?

Cô đang ngậm chặt miệng à? Có nên mở ra không?

Hay là thử chủ động một chút xem sao?

‘Nh, nhưng mà mình có biết làm thế nào đâu...’

Ngay khi sự bất an bắt đầu nhen nhóm trong lòng Miyuki, cô chợt nhìn thấy.

Bàn tay Matsuda đang đặt trên đùi cô cứ nắm chặt lại rồi buông ra.

Chắc không phải là do bất an đâu... Sao cậu ấy lại làm thế nhỉ?

Cô muốn chui vào đầu Matsuda để đọc xem cậu ấy đang nghĩ gì quá.

Đang mải suy nghĩ, Miyuki phát hiện tay Matsuda định di chuyển đến eo cô nhưng rồi lại khựng lại.

Đến lúc này, cô mới hiểu tại sao Matsuda lại có phản ứng như vậy.

Cậu ấy đang cố gắng kiềm chế sự cám dỗ muốn chạm vào cơ thể cô trong lúc hôn.

Vì sợ cô sẽ thấy không thoải mái, sợ cô sẽ giật mình.

Thật mờ ám. Nhưng cảm giác tự hào lại lớn hơn.

Giữa bản năng và lý trí, việc lý trí chiến thắng chứng tỏ cậu ấy rất trân trọng cô.

Nên cô thấy rất vui.

Cô cũng thấy ghen tị nữa.

Dù không nói ra, nhưng chắc chắn Matsuda đã từng quen rất nhiều cô gái khác.

Lúc hôn những cô gái đó, chắc cậu ấy đã sờ soạng khắp nơi...

Nghĩ đến đây, cô lại thấy hơi tức giận.

‘Không phải đâu...’

Đừng có suy nghĩ tiêu cực như một kẻ điên vì ghen tuông nữa, hãy suy nghĩ tích cực lên.

Rằng Matsuda đối xử với cô đặc biệt hơn hẳn những cô gái khác.

Tự trách bản thân xong, Miyuki nhắm mắt lại, và chẳng hiểu vì lý do gì, cô hé mở hàm răng nãy giờ vẫn đóng chặt.

Ngay lập tức, chiếc lưỡi của Matsuda nãy giờ vẫn đang thăm dò liền lao thẳng vào, chạm vào lưỡi của Miyuki.

Khí thế đó giống như thể cậu ấy đã chờ đợi cánh cửa mở ra từ lâu, khiến cơ thể Miyuki giật nảy lên thấy rõ.

Bất ngờ trước cảm giác xa lạ lần đầu tiên trải nghiệm, cô vô thức ngậm chặt răng lại.

Phập.

Cô hoàn toàn quên mất rằng lưỡi của Matsuda vẫn đang ở bên trong.

“Ưm...!”

Một tiếng rên rỉ đau đớn ngắn ngủi phát ra từ miệng Matsuda.

Đồng thời, lưỡi của cậu cọ xát vào răng Miyuki rồi rụt nhanh ra ngoài.

“...?”

Thấy nụ hôn kết thúc quá đột ngột, Miyuki mở bừng mắt với vẻ khó hiểu.

Và khi nhìn thấy Matsuda đang đưa tay lên ôm miệng, mặt nhăn nhó, cô mới nhận ra sai lầm của mình.

“A...!”

Bừng tỉnh, cô vội vàng kiểm tra tình trạng của Matsuda.

“X, xin lỗi cậu...! Cậu có sao không...?”

Matsuda không trả lời.

Cậu chỉ rung vai cười khúc khích.

Đó chắc chắn là... nụ cười vì quá cạn lời.

“Xin lỗi... Tớ thực sự xin lỗi...”

Khuôn mặt Miyuki mếu máo, cô liên tục xin lỗi.

Nhìn cô, Matsuda mỉm cười rồi buông lời trêu chọc.

“Lúc nào cũng chửi tôi là đồ ngốc, đồ ngốc, hóa ra cậu mới là đồ ngốc đúng không?”

Nghe giọng điệu thì có vẻ cậu ấy không hề tức giận chút nào.

Cậu ấy cười có lẽ không phải vì cạn lời, mà là vì thấy hành động của cô quá đỗi đáng yêu.

Vừa thấy có lỗi, vừa thấy xấu hổ, lại vừa thấy bản thân thật thảm hại.

Nghe nói có người hôn nhau mà bị cắn đứt cả lưỡi... May mà không đến mức đó.

“Tôi không sao đâu, xem phim tiếp đi.”

Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai khiến Miyuki cúi gằm mặt xuống đáp.

“Ừm...”

Miyuki ủ rũ quay mặt về phía TV.

Nội dung phim hoàn toàn không lọt vào mắt cô.

Diễn viên đang nói gì cô cũng chẳng biết.

Muốn tập trung cũng không được.

Bầu không khí đang tốt đẹp bỗng chốc vỡ vụn khiến tâm trạng cô chùng xuống.

Lần sau nhất định cô sẽ nằm im bất động...

Tự nhủ với lòng mình hết lần này đến lần khác, Miyuki lén ngước nhìn Matsuda.

Miệng cậu ấy cứ cử động sang trái sang phải, có vẻ như đang đảo lưỡi quanh khoang miệng.

Chắc là vẫn còn đau... Cô muốn quay ngược thời gian quá.

‘Tiêu rồi...’

Miyuki thầm thở dài thườn thượt trong lòng, cô hút một ngụm sinh tố dâu, mười ngón chân cứ ngọ nguậy liên tục để thể hiện tâm trạng rối bời của mình.

Như để tạ lỗi vì đã cắn vào lưỡi tôi, Miyuki nắm chặt lấy tay tôi suốt quãng đường lái xe về nhà.

Không chỉ vậy, cô ấy còn dùng móng tay ấn mạnh lên mu bàn tay tôi, tạo thành hình chữ thập.

Đã là cái thứ năm rồi.

Chắc đó là cách xin lỗi, cũng là cách thể hiện tình cảm của cô ấy...

Dáng vẻ đó đáng yêu đến mức tôi cứ chực bật cười, chẳng thể tập trung lái xe được.

“Lúc nãy ai cằn nhằn tôi lái xe một tay cơ đấy...”

“... Tại... sắp về đến nhà rồi mà...”

“Ngày mai cậu cũng họp Lễ hội Văn hóa à?”

“Ừm... Họp Hội học sinh xong rồi họp... Sao thế? Cậu định đi đâu à?”

“Không, tôi định đợi cậu.”

“Ch, chưa biết lúc nào mới xong đâu... Hay là tớ ra thư viện học bài nhé...?”

Cô ấy không bảo tôi về trước vì sợ tôi đợi lâu.

Có vẻ cô ấy rất muốn đi cùng tôi.

Mỗi lần thấy Miyuki ngày càng chìm đắm vào tôi, tôi lại cảm thấy nhiệt huyết sục sôi.

Cảm giác như toàn thân tràn trề động lực vậy.

“Tôi sẽ mua đồ ăn ở siêu thị gần đây, lúc nào xong thì gọi tôi.”

“Biết rồi... Nhưng mà... lúc ở một mình cậu vẫn ăn cơm trộn trứng nước tương à?”

“Ừ.”

“Tớ đã bảo bao nhiêu lần là không tốt cho sức khỏe rồi mà... Cậu bớt ăn món đó đi được không? Ở cửa hàng tiện lợi có bán cơm hộp mà...”

“Tôi cũng hay ăn cơm hộp gà rán.”

“Không phải mấy món đó... Ý tớ là cơm hộp tốt cho sức khỏe ấy.”

“Mấy món tốt cho sức khỏe ăn dở lắm.”

Miyuki hừ mũi như thể cạn lời.

Cô ấy vẫn nắm chặt tay tôi và nói.

“Dở cũng phải ăn. Cứ thế này nhỡ cơ thể đổ bệnh thì sao?”

Mỗi lần cằn nhằn vì lo lắng cho tôi, Miyuki lại trở nên mạnh mẽ như trước kia.

Bây giờ cũng vậy.

Cô ấy đang lên giọng trách mắng tôi.

“Cơ thể con người không dễ đổ bệnh thế đâu.”

“Cứ chủ quan đi rồi sẽ có lúc cậu ốm thập tử nhất sinh cho xem.”

“Cậu đang trù ẻo tôi đấy à?”

“Trù ẻo gì chứ, tớ đang lo cho cậu đấy, đồ ngố... Hí!”

Cơ thể Miyuki giật nảy lên như bị co giật.

Đó là vì tay tôi đã luồn tọt vào mặt trong đùi cô ấy.

Không phải tôi cố ý, mà là do Miyuki đang nói chuyện với vẻ mặt nghiêm trọng thì đổi tư thế ngồi, khiến hai chân hơi dang ra nên mới xảy ra chuyện này.

Nói một cách đơn giản thì đây là một sự tình cờ giống như Lucky Sukebe vậy.

Chiếc váy đồng phục bị ép xuống, làm lộ ra đường nét đôi chân của cô ấy.

Dài và thật quyến rũ.

Có phải vì bị che khuất bởi bộ đồng phục không nhỉ?

Cảm giác còn thỏa mãn hơn cả lúc nhìn thấy đôi chân trần của cô ấy ở bãi biển.

Việc mặt trong đùi cô ấy đang ép chặt lấy tay tôi lại càng là một phần thưởng thêm.

Miyuki - người vừa ban cho tôi một phần thưởng ngoài dự kiến,

“...”

Chỉ biết chớp chớp mắt nhìn bàn tay đang luồn vào trong đùi mình.

Nhìn cái dáng vẻ tiến thoái lưỡng nan đó, có vẻ cô ấy đang vô cùng bối rối.

Phải giúp cô ấy một chút mới được.

“Tháo tay ra đi.”

“... Hả...? Sao cơ?”

“Tôi bảo tháo tay ra. Tay cậu đang đè lên nên tôi không rút ra được.”

“A...! Ừm... Tớ tháo ngay đây...!”

Cô ấy vội vàng buông tay ra rồi ngơ ngác nhìn tôi.

Khuôn mặt như muốn hỏi sao tôi vẫn chưa rút tay ra.

Nở một nụ cười tinh quái, tôi dùng lòng bàn tay vuốt ve nhẹ nhàng đùi Miyuki rồi mới rút tay ra.

“Hí!”

Trước hành động này của tôi, Miyuki phản ứng dữ dội đến mức suýt ngất.

Cô ấy rùng mình như có luồng điện chạy qua người rồi chất vấn tôi.

“M, Matsuda-kun! Cậu bảo tớ tháo tay ra là để làm trò này đúng không!?”

“Ừ.”

“...”

Vẻ đanh đá biến mất tăm, cô ấy há hốc mồm với khuôn mặt ngây ngốc.

Chắc tại tôi thừa nhận thẳng thừng quá nên cô ấy cạn lời luôn rồi.

Tôi cười toe toét với cô ấy, rồi dùng hai tay nắm vô lăng, lặng lẽ lái xe.

Khi cả hai về đến nhà Miyuki,

Miyuki nãy giờ vẫn im lặng bỗng tháo dây an toàn rồi nói.

“Ngày mai học xong câu lạc bộ, tớ sẽ ra thư viện ôn lại bài hôm nay...”

Có vẻ cô ấy định cho qua chuyện tôi sờ đùi cô ấy.

Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ chửi tôi là đồ biến thái, rồi cấm tôi không được làm thế nữa cơ, bất ngờ thật.

Hay là lúc ở quán cà phê cô ấy đã có sự thay đổi trong suy nghĩ rồi?

“Tôi chỉ đợi 1 tiếng thôi đấy.”

“Lúc nãy cậu bảo sẽ đợi mà. Cậu thử bỏ về xem...”

“Bỏ về thì cậu làm gì được tôi? Lại định mắng tôi à? Như lúc nãy á?”

Nói xong, tôi thè lưỡi ra để nhắc lại chuyện Miyuki cắn tôi, mặt cô ấy liền đỏ bừng lên.

“C, cái đó không phải là mắng...!”

“Thế là gì?”

“... Sao Matsuda-kun ăn nói cợt nhả thế hả? Làm thế cậu thấy vui lắm à...? Thấy thú vị lắm sao?”

Tại phản ứng của cậu thú vị quá nên tôi mới bất giác muốn trêu chọc đấy chứ.

Tức giận, cay cú nhưng bản tính lại hiền lành nên chẳng dám cấu véo hay đánh tôi...

Chỉ biết chửi mỗi một từ ‘đồ ngốc’... Cậu như thế làm tôi thích lắm.

“Tôi xin lỗi.”

Thấy tôi ngoan ngoãn xin lỗi với nụ cười tinh nghịch, Miyuki mấp máy môi rồi thở dài thườn thượt.

“Hầy... Đúng là chứng nào tật nấy... Tớ về đây... Cảm ơn vì đã đưa tớ về...”

“Về cẩn thận nhé.”

“Nhà ngay trước mặt rồi, có gì đâu mà phải cẩn thận...”

Đấy, thấy chưa. Cứ tạo cơ hội cho tôi trêu chọc mãi thôi.

Tôi muốn bảo cô ấy đừng có làm rơi chìa khóa như lần trước nữa, nhưng thôi, nhịn vậy.

Miyuki lườm tôi, nói với giọng điệu đỏng đảnh rồi bước xuống xe.

Sau đó, cô ấy nhìn tôi chằm chằm.

“Sao thế.”

“Không có gì... Cậu về cẩn thận nhé...”

“Câu đó tôi nói rồi mà?”

“Tớ cũng muốn nói... Giờ tớ vào thật đây...”

Miyuki uể oải nói lời tạm biệt rồi cẩn thận đóng cửa ghế phụ lại.

Bóng lưng cô ấy lững thững bước về nhà trông thật cô đơn.

Chắc tôi phải xuống xe dỗ dành cô ấy một chút mới được.

Cạch.

Tôi mở cửa ghế lái, bước xuống xe và sải bước tiến về phía Miyuki.

Nghe thấy tiếng động bất ngờ, cô ấy quay lại, đôi mắt mở to.

Tôi tiến đến gần Miyuki, không báo trước mà giữ lấy đỉnh đầu cô ấy kéo lại gần, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô ấy.

Sau đó, không nói một lời, tôi vò rối tung mái tóc cô ấy rồi lên xe phóng về nhà.

Hình ảnh Miyuki ngẩn ngơ nhìn theo chiếc xe đang khuất dần hiện rõ giữa gương chiếu hậu.

Mái tóc rối bù trông cũng hợp với cô ấy phết.

Ngày mai phải bảo cô ấy nấu cơm cho ăn mới được.

Nếu lo lắng cho sức khỏe của tôi đến thế thì nấu cho tôi một bữa cũng được mà, đúng không?

Đúng không? Miyuki? Tôi tin cậu đấy nhé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!