Chương 568: Ngoại truyện IF - Biển Đêm Mùa Hè
“Không... Tại sao cậu lại đi thích Matsuda... Và từ bao giờ...”
Tetsuya ôm đầu như một kẻ sắp phát điên.
Nhìn bộ dạng đó của cậu ta, Miyuki trả lời.
“Từ sau lần cậu ấy cứu tớ ở tàu điện ngầm, bọn tớ trở nên thân thiết hơn rất nhiều.”
“Cậu đang nói đến vụ tên biến thái đó à? Nhưng chuyện đó cậu đã giải quyết từ trước...”
“Tuy tớ đã giải quyết trước, nhưng chỉ riêng việc có một người quen ở đó thôi cũng đã là niềm an ủi lớn đối với tớ rồi. Và sau khi nói chuyện, tớ nhận ra cậu ấy là một người tốt.”
“Người tốt mà lại đi bắt nạt bạn cùng lớp à?”
Thú thật là cô không có lý lẽ nào để phản bác lại câu này.
Vì đúng là cậu ấy từng bắt nạt Tetsuya và các bạn cùng lớp, dù chỉ là một chút.
Cũng may là cậu ấy không dùng bạo lực vật lý.
Tất nhiên nếu cậu ấy làm vậy thì cô đã chẳng thích cậu ấy rồi.
“Miyuki, rốt cuộc cậu đang nghĩ cái quái gì vậy? Sao lại cứ phải là Matsuda... Cậu đang đùa tớ thật đúng không...?”
Nghe câu hỏi tiếp theo của Tetsuya, lông mày Miyuki khẽ giật.
Cô có thể hiểu được câu hỏi rốt cuộc cô đang nghĩ gì.
Nhưng khi cậu ta hỏi tại sao 'cứ phải là' Matsuda, cô cảm thấy hơi tức giận.
Hơn nữa, cái từ 'đùa' càng khiến cô sôi máu.
Tetsuya từng là nạn nhân, và bản thân cô cũng từng coi Matsuda như kẻ thù, nên cô có thể hiểu được phản ứng đó.
Nhưng cô có cảm giác như cậu ta đang hạ thấp Matsuda, điều đó khiến cô không vui chút nào.
Chắc câu tục ngữ 'tay ải tay ai' là dùng cho những lúc thế này đây.
Dù sao thì Matsuda cũng đã tự mình giải quyết chuyện liên quan đến Samoyama do cô gây ra... nói chính xác hơn là do cô làm lớn chuyện.
Vậy thì cô cũng phải tự mình giải quyết dứt điểm chuyện với Tetsuya mới đúng đạo lý chứ.
Để hai người họ không thể xảy ra xung đột.
“Đã bảo là không đùa rồi mà. Chuyện là vậy đó, nên từ giờ chúng ta hạn chế gọi điện riêng hay đi chơi riêng với nhau nhé. Xin lỗi cậu.”
“Miyuki...!”
“Thỉnh thoảng nói chuyện qua ứng dụng nhắn tin thôi.”
“Không, ý tớ là...”
“Vậy cậu ăn cơm ngon miệng rồi về nhé. Tớ phải đi gọi điện thoại đây...”
Cắt ngang lời Tetsuya và chỉ vào chiếc điện thoại, Miyuki bước đi trên con phố quen thuộc mà không thèm nghe câu trả lời của cậu ta.
Cô đã làm đến mức không giống tính cách của mình thế này rồi, Matsuda phải đối xử thật tốt với cô mới được.
Nhưng nghĩ kỹ lại, sau khi làm xong chuyện này, có khả năng sẽ phát sinh vấn đề.
Tetsuya có thể sẽ nói với Matsuda những chuyện liên quan đến cô.
Nhìn trạng thái hiện tại của Tetsuya thì khả năng đó là hoàn toàn có thể xảy ra.
'Lại thành ra thế này sao...?'
Mới hôm kia cô còn tự nhủ phải ngồi im, thế mà giờ lại vì cái tính bao đồng mà làm hỏng chuyện sao?
Sự bất an dâng trào trong lòng. Nhất là khi cô đã từng làm hỏng chuyện một lần rồi.
Nhưng cô cũng không thể bảo hai người học cùng lớp nghỉ chơi với nhau được...
“Haa...”
Thở dài thườn thượt như một bà lão, bước chân của Miyuki chậm lại.
Mải suy nghĩ lung tung, cô đã đi ra khỏi khu phố từ lúc nào không hay, và hướng cô đang đi lại chính là đường đến nhà Matsuda.
Chắc cô thích Matsuda lắm rồi.
Đến mức trong vô thức cũng đi về phía nhà cậu ấy.
Quay gót trở lại, Miyuki ghé vào cửa hàng tiện lợi để câu giờ.
Vì sợ chạm mặt Tetsuya.
Thú thật là cô thấy hơi buồn cười. Mình chẳng làm gì sai mà lại thấy ngại khi chạm mặt cậu ta.
Đáng lẽ phải ngẩng cao đầu mà đi, nhưng cô không phải kiểu người như vậy.
Việc cô nói thẳng với Tetsuya rằng mình sẽ hẹn hò với Matsuda đã là giỏi lắm rồi.
Lấy một lon nước ngọt rồi thanh toán xong, Miyuki bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, nhìn lon nước rồi nhắm chặt mắt lại.
Bởi vì lon nước cô chọn bừa trong lúc vô thức lại là loại nước có vị cỏ cực kỳ khó uống.
Chẳng làm được việc gì ra hồn, chẳng được việc gì cả.
Với khuôn mặt ỉu xìu mất hết tự tin, Miyuki gọi điện cho người mà cô muốn gặp nhất lúc này.
Người đó đương nhiên là Matsuda.
-Alo.
Chưa đầy một hồi chuông, giọng nói trầm ấm đã vang lên từ đầu dây bên kia.
Miyuki bật nắp lon nước vị cỏ, uống một ngụm rồi hỏi.
“Cậu đang làm gì đấy?”
-Đang xem TV.
“Có gì hay không?”
-Bình thường.
“Sao giọng điệu cậu cộc lốc thế?”
-Cậu kiếm chuyện à?
“Xì...”
Cậu ta chẳng biết cô vừa trải qua chuyện gì mà lại cư xử như thế.
Tủi thân thật. Tất nhiên là Matsuda không thể biết chuyện này, nhưng cô vẫn thấy cậu thật đáng ghét.
-Xì? Định chửi tôi đấy à?
“Không hề nhé?”
-Miệng lưỡi dạo này ghê gớm thật đấy.
“Tớ á?”
-Cậu chứ ai.
“Không phải.”
-Phải.
“Đừng có trẻ con thế được không?”
-Cậu cũng thế.
Đúng là đồ trẻ con.
Nhưng thế này cũng vui. Thực ra được nói chuyện với người mình thích thì chuyện gì cũng vui cả.
Sau khi nói dăm ba câu chuyện phiếm với Matsuda, Miyuki trở về nhà, thấy Midori đang ngơ ngác, cô liền hỏi.
“Sao mặt mẹ lại thế kia?”
“Tetsuya-kun về rồi.”
“Không ăn cơm ạ?”
“Ừ. Tự dưng bảo có việc bận rồi đi luôn. Không phải hai đứa định đi chơi với nhau à?”
“Không ạ.”
“Thế à? Nhà thằng bé có chuyện gì sao? Thằng bé không nói gì với con à?”
“Ưm... Không ạ.”
Hôm nay nghe được tin sốc như vậy nên chắc cậu ta về sớm.
Cô có thể nói thật, nhưng cô nghĩ những chuyện liên quan đến nam nữ thì chỉ nên để người trong cuộc giải quyết với nhau thôi.
“Mẹ lo quá. Hôm nào con hỏi thử xem sao nhé.”
“Vâng.”
Trả lời qua loa, Miyuki lên phòng và nằm vật ra giường.
Mong sao cuối tuần đến thật nhanh. Tất nhiên trước đó cô cũng dự định đến nhà Matsuda chơi và làm đủ thứ chuyện.
“Nhà cửa kiểu gì thế này...?”
Nhìn những vỏ bánh kẹo vứt vương vãi khắp sàn chiếu tatami, khuôn mặt Miyuki nhăn nhó.
Thấy vậy, Matsuda đang nằm nghiêng chống tay đỡ đầu thản nhiên đáp.
“Tôi ăn cơm rồi.”
“Ai lại ăn bánh kẹo thay cơm bao giờ...?”
“Thỉnh thoảng tôi vẫn thế. Đang định dọn thì cậu tự dưng xông vào đấy chứ.”
Matsuda không phải là người ở bẩn.
Ngược lại, cậu còn khá ưa sạch sẽ.
Thế mà cái đống bừa bộn này là sao. Thật cạn lời.
Đang nghĩ vậy, Miyuki chợt nhận ra trong phòng có một mùi hương lạ.
Một mùi hương hơi khó chịu, nếu không để ý kỹ sẽ không nhận ra.
“Thỉnh thoảng vẫn thế á? Đừng có nói dối. Có khách đến chơi đúng không?”
“Sao cậu biết?”
“Nhìn là biết ngay mà. Ai đến thế?”
“Takashi.”
“Takashi? Watanabe Takashi á?”
“Ừ.”
Watanabe Takashi của ngày xưa, sau khi băng đảng Supri tan rã, đã nghỉ học ở Học viện.
Cậu ta bảo là về phụ giúp công việc của bố, nhưng do dòng thời gian thay đổi nên chuyện đó đã không xảy ra.
Cô không thích chút nào. Cô muốn tận hưởng khoảng thời gian ngọt ngào bên Matsuda mà sao có nhiều kỳ đà cản mũi quá.
Nhưng Watanabe Takashi cũng khá trượng nghĩa, và không phải là người sẽ gây hại cho Matsuda, nên cô nghĩ để cậu ta chơi với Matsuda cũng không sao.
Với điều kiện là cậu ta không được phá đám mối quan hệ giữa cô và Matsuda, và không được bắt chuyện với cô.
Cô không ghét cậu ta, nhưng vì phẩm hạnh của cậu ta hơi thô lỗ nên cô không muốn dính dáng.
Thỉnh thoảng gặp Matsuda một chút thì cô hoàn toàn có thể châm chước được.
“Cậu ta đến nhà người khác chơi thì cũng phải dọn dẹp trước khi về chứ...!”
“Nó đến chào tạm biệt khoảng 1 tiếng trước, tôi không muốn nó phải vất vả nên bảo cứ để đấy rồi về.”
“Hả...? Chào tạm biệt?”
“Nó bảo về phụ việc cho bố. Về quê ấy.”
Nghe vậy, Miyuki quay ngoắt đầu lại.
Bởi vì trên khuôn mặt cô hiện rõ vẻ vui mừng không thể giấu giếm.
Tự giác rời đi cơ đấy. Quả nhiên đại tiền đề của định mệnh là không thể thay đổi.
Watanabe Takashi, cô phải nhìn cậu ta bằng con mắt khác rồi.
“Thế à? Chắc cậu buồn lắm nhỉ.”
“Giọng điệu của cậu chẳng có vẻ gì là an ủi cả. Sao lại quay mặt đi thế?”
“Tại chỗ này bẩn quá chứ sao.”
Nói lảng đi, Miyuki bắt đầu dọn dẹp đống rác trước mặt.
Thấy vậy, Matsuda cũng ngồi dậy khỏi nệm, giúp Miyuki dọn dẹp phòng khách bừa bộn như chuồng lợn.
Nhìn phòng khách đã sạch sẽ với vẻ mặt mãn nguyện, Miyuki lên tiếng.
“Giữ phòng sạch sẽ một chút đi.”
“Đừng có cằn nhằn nữa.”
“Tớ nói thế là muốn tốt cho Matsuda-kun thôi, sao cậu cứ thích nghe theo hướng tiêu cực thế?”
“Giọng điệu giống hệt mấy bà mẹ. Biết rồi.”
“Ừ. Giờ thì học bài thôi.”
“Không thích.”
“Tại sao?”
“Lúc nãy tôi nói rõ rồi mà? Nếu định bắt tôi học thì cậu cứ ở nhà mà nghỉ ngơi đi.”
“Không phải cậu nói đùa à?”
“Không. Xem TV đi.”
“Vậy xem 2 tiếng thôi rồi học nhé.”
Matsuda bật cười thành tiếng.
Chắc cậu thấy nực cười vì lần nào đến cô cũng ca bài ca học hành.
Không thèm trả lời, Matsuda quay sang xem TV.
Miyuki tự tiện ngồi sát vào mông cậu mà không thèm xin phép, cô phân vân không biết có nên nằm xuống hay không, cuối cùng quyết định cứ ngồi thế này.
Vì cô sợ nếu nằm xuống thì Matsuda sẽ đè lên người cô mất.
Tất nhiên viễn cảnh đó cũng không tệ, nhưng cô muốn lần quan hệ đầu tiên ít nhất cũng phải ở một nơi khác.
Ví dụ như ở nhà nghỉ trong chuyến đi biển, lúc bầu không khí đã chín muồi thì thật hoàn hảo.
Mới tưởng tượng thôi mà người đã nóng ran lên rồi.
Matsuda có biết tâm tư này của cô không nhỉ?
Dù có biết thì cô cũng mong cậu hãy kiềm chế cho đến cuối tuần.
Pặc.
Đang mải suy nghĩ, Miyuki giật thót mình quay lại khi cảm nhận được một tác động hơi mạnh ở vùng lưng dưới.
“C-cậu làm gì thế...?”
“Làm gì.”
Dù cậu đang giả vờ như không biết, nhưng hành động vừa rồi chắc chắn là do Matsuda làm.
Cậu đang trêu cô à?
Không biết nữa. Nhưng có một điều chắc chắn là, từ sau nụ hôn ở sân chơi, dục vọng của cậu cũng ngày càng lớn dần theo thời gian giống như cô vậy.
Cảm giác như cuối tuần này hai người sẽ có một mối quan hệ vô cùng ướt át, hay là chỉ đi hai người thôi nhỉ?
Đi cùng gia đình rồi lén lút tách ra đánh lẻ chắc cũng được...
Nhưng nếu cô tự ý làm gì đó thì lại sợ hỏng chuyện.
Chuyện này để đến đó rồi tính tiếp vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
