Chương 574: Ngoại Truyện - Hậu Nhật Đàm 1: Chuyện Xảy Ra Ở Quán Của Chú
“Chị bảo tôi giúp việc á?”
“Ừ. Quán của chú.”
Renka khoanh tay đứng trước mặt tôi, khuôn mặt tràn đầy vẻ tự tin.
“Nữa à?”
“Nữa là sao. Giờ chúng ta là người một nhà rồi, cậu đương nhiên cũng phải giúp một tay chứ.”
Tôi không hiểu sao chị ta lại coi việc sai bảo người khác là chuyện đương nhiên như vậy, nhưng nghe câu trả lời thì tự dưng lại thấy tự hào.
Đồng thời cũng thấy thật nực cười. Dù có là người một nhà đi chăng nữa, tự nhiên lại nói cái kiểu ra lệnh như thế là sai bét rồi.
Tôi có phải là quân nhân hay yakuza sống chết vì cấp bậc đâu cơ chứ...
Có vẻ như tôi cần phải lôi bài giáo huấn đang bị trì hoãn ra rồi.
“Tôi không thích thì sao?”
“Không có chuyện đó đâu. Cuối tuần này theo tôi đến quán đi.”
“Chị đang ra lệnh cho tôi đấy à?”
“Ừ.”
“Tại sao?”
“Tôi là...”
“Vì chị là Đội trưởng của tôi á?”
“...”
“Chúng ta dẹp cái văn mẫu này đi được rồi đấy nhỉ?”
“Á, tóm lại là bảo đi thì cứ đi đi.”
“Đang nhờ vả người ta mà nói năng kiểu đó là không được đâu.”
“Đây không phải là nhờ vả. Đi cùng với cả Chinami nữa, sau này rủ thêm cả Hanazawa với Asahina đi cùng luôn.”
Cái này nghe cũng bùi tai đấy.
Không phải vì chuyện cả bốn người cùng giúp việc ở quán nghe hấp dẫn, mà là vì tôi đang tính đến chuyện kinh doanh sau khi tốt nghiệp, nên cơ hội được trải nghiệm cách vận hành một quán ăn khiến tôi khá hứng thú.
Tất nhiên mỗi người đều có công việc mình muốn làm, nhưng giúp đỡ công việc của chồng một chút thì cũng đâu có sao.
“Chị đã nói chuyện với ba người kia chưa?”
“Rồi. Họ vui vẻ đồng ý giúp đỡ.”
“Lúc đó chị cũng nói kiểu này à?”
“... Thì, đại loại thế.”
Nhìn cái kiểu nói ngập ngừng và vẻ mặt như đang cắn rứt lương tâm kia, chắc chắn chị ta đã nhờ vả ba người kia một cách vô cùng lịch sự.
Thế giới này ngày càng điên rồ rồi. Nô lệ mà lại đi phân biệt đối xử với chủ nhân sao. Chuyện này có chấp nhận được không?
“Ý chị là tôi và Đội trưởng là người một nhà, nên phải giúp đỡ việc nhà đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Thế thì đống figure ở nhà Đội trưởng cũng là của tôi hết nhỉ?”
“Cậu sủa cái đéo gì thế?”
“Đã đồng lòng giúp đỡ việc nhà thì đồ đạc cũng phải sở hữu chung chứ.”
“Đừng có nói điên nói khùng. Muốn chết hả?”
“Cứ hễ nói câu nào bất lợi là mắt lại trợn ngược lên nhỉ?”
“C-Cứ hễ...? Ăn nói cho đàng hoàng vào...!?”
“Chị mới là người phải đàng hoàng lại đấy. Nếu không muốn mông bị bầm tím.”
Nghe câu nói thản nhiên của tôi, đồng tử Renka rung lên bần bật.
Có vẻ như chị ta đã tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Cảnh tượng vòng ba của mình trở nên xanh lè xanh lét.
Cười thầm trong bụng trước phản ứng của chị ta, tôi nói tiếp.
“Để xem thái độ của Đội trưởng từ giờ đến cuối tuần thế nào rồi tôi mới quyết định có đi hay không.”
“C-Cái gì... Cỡ cậu mà cũng đòi đánh giá thái độ của tôi á...!?”
“Nếu chị cứ tiếp tục thế này thì tôi cũng không giúp đâu.”
“Các chú bảo đến mà...!”
“Các chú tuy nhìn bặm trợn nhưng không bao giờ gọi người ta một cách tùy tiện như Đội trưởng đâu. Chắc họ bảo là nếu rảnh thì đến đúng không.”
“...”
“Nhìn kìa. Nhìn mặt là biết tôi nói đúng rồi. Sao chị lại nói dối thế hả?”
Bộp.
“Híck!?”
Tôi gõ nhẹ vào mông Renka một cái, cơ thể chị ta liền giật thót.
Chỉ là gõ nhẹ mang ý trách móc thôi, nhưng có vẻ chị ta đang rất để tâm đến câu nói lúc nãy của tôi.
Cái vụ bầm tím ấy.
“Đừng có tùy tiện chạm vào chỗ này...!”
“Tôi đâu có chạm, tôi gõ mà.”
“Cái gì...? S-Sao trên đời lại có người trơ trẽn thế này chứ?”
“Ồn ào quá, muốn được giúp đỡ thì cư xử cho đúng mực vào. Tôi sẽ bắt đầu quan sát từ hôm nay đấy.”
“Khốn nạn thật chứ...”
Ừm ừm. Không hiểu sao cái giọng lí nhí lúc chửi thề của chị ta lại gợi cảm đến thế.
Đến giờ hoạt động câu lạc bộ phải hành hạ chị ta một trận ra trò mới được.
“Này...! Matsuda! Cậu không gấp khăn à?”
Vừa cất dụng cụ vệ sinh vào nhà kho bên ngoài phòng câu lạc bộ bước vào, tôi đã nghe thấy giọng nói lanh lảnh của Renka.
Renka của chúng ta lúc nào cũng sợ tôi một phép, nhưng lại cứ thích làm mình làm mẩy, đó chính là một trong những điểm quyến rũ của chị ta.
Và nếu muốn bắt bẻ tôi thì hầu như lúc nào chị ta cũng lôi chuyện cái khăn ra.
Tôi đi về phía góc phòng câu lạc bộ mà chị ta chỉ, nơi chất đống những chiếc khăn đã được sấy khô. Khi tôi định lên tiếng thì Renka đã chặn họng trước.
“Làm ơn làm việc cho đàng hoàng đi được không? Đừng có làm kiểu đối phó nữa?”
Lại cái văn mẫu này nữa.
Chị ta nên nghĩ cách đổi mới đi chứ, Renka đúng là có tư duy bảo thủ thật.
“Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ đó đâu nhé. Với lại tôi vừa mới đi dọn dẹp về, sao chị cứ thích kiếm chuyện vô lý thế nhỉ?”
“Vì cậu là một tên nham hiểm nên tôi nghi ngờ như vậy cũng là hợp lý thôi.”
“Chị cứ vu khống tôi thế này là tôi không đến quán đâu đấy nhé?”
“...”
Thực ra tôi chỉ đe dọa một nửa thôi, chứ tôi không hề có ý định không đến quán của các chú.
Ngược lại, tôi rất muốn đi. Vì tôi có ý định kinh doanh sau khi tốt nghiệp nên muốn đến đó để xin lời khuyên từ các chú.
Tất nhiên trước khi tôi đến giúp thì quán đó vắng như chùa bà Đanh, nhưng kinh nghiệm là thứ không thể xem thường, nên hỏi han vẫn tốt hơn là không.
“Lại còn giở trò đe dọa... Thật khiến người ta phát bực...”
“Chị nói gì cơ?”
“Tôi nói một mình.”
“Chỉ cần nói là muốn ở cạnh tôi nên mong tôi đi cùng là được rồi, sao cứ phải xé ra to thế nhỉ.”
“C-Cái gì...! Ai thèm nói cái câu vô lý đùng đùng đó chứ...!”
“Tôi nói một mình thôi.”
“Cái tên này...!”
Renka nắm chặt hai tay, trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Có vẻ như tôi đã đâm trúng tim đen rồi, trông đáng yêu thế này làm tôi càng muốn trêu chọc thêm.
Bỏ lại Renka đang cố gắng che giấu sự run rẩy, tôi ngoan ngoãn gấp khăn và làm công việc của quản lý để giết thời gian.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ kết thúc hoạt động câu lạc bộ.
“Hôm nay cậu cũng vất vả rồi, Matsuda.”
“Vâng, đàn anh về cẩn thận ạ.”
Tôi chào hỏi đàn anh năm 3 vừa thay đồ xong bước ra.
“Đàn anh có cần em giúp gì không? Em đi mua kem cho anh nhé?”
“Cậu về đi. Đừng có cản trở tôi.”
“Ái chà... Anh lạnh lùng quá đấy.”
“Mau về đi.”
Tôi phớt lờ sự chú ý của đám nữ sinh đang tụ tập lại, chẳng mấy chốc phòng câu lạc bộ đã trống trơn.
“Cậu đang dọn dẹp à?”
“Vâng.”
“Làm vừa vừa thôi rồi về đi. Hôm nay vất vả rồi.”
“Huấn luyện viên về cẩn thận ạ.”
“Ừ.”
Sau khi chào tạm biệt Huấn luyện viên Goro, tôi đi tắm rồi quay lại dọn dẹp những thứ lặt vặt mà lúc nãy chưa kịp làm. Đúng lúc đó, Chinami trùm khăn tắm bước ra từ phòng thay đồ.
“A, vẫn còn chỗ phải dọn sao ạ?”
Chị ấy lạch bạch chạy đến bên cạnh tôi, ngó nghiêng nhìn quanh sàn nhà.
Thấy cái đầu cứ lắc lư liên tục của chị ấy vô cùng đáng yêu, tôi liền bế bổng Chinami lên rồi áp môi mình vào môi chị ấy.
“Ưm...!”
Chinami thoáng bối rối trước hành động đột ngột đó, nhưng có vẻ đã quen nên chị ấy nhanh chóng thả lỏng cơ thể.
Cứ thế, tôi đỡ lấy cặp mông tròn trịa của chị ấy và thể hiện tình cảm. Đúng lúc đó, Renka đã thay đồ xong bước ra.
“A...”
Thấy tôi và Chinami đang âu yếm nhau giữa phòng câu lạc bộ không bóng người, chị ta vội vàng quay lưng lại.
Thậm chí chị ta còn bước nhanh về phía góc phòng, tựa trán vào tường và đứng im lìm.
Hai người này là một cặp bài trùng không thể tách rời.
Vì thời gian bốn người thực sự sống chung một nhà chưa được bao lâu, nên họ vẫn còn rất ngại ngùng khi thể hiện tình cảm trước mặt tôi.
Nhưng riêng Renka và Chinami thì lại là ngoại lệ.
Nếu có Miyuki hay Hiyori ở đó, họ vẫn cảm thấy áp lực với những hành động đụng chạm thân mật.
Khi chỉ có hai người này với nhau, họ cũng xấu hổ y như vậy.
Nhưng họ không bao giờ bảo tôi dừng lại.
Bây giờ cũng thế. Dù tôi công khai vuốt ve eo Chinami, vỗ về lưng chị ấy hay hôn nhau ngay trước mặt Renka, chị ta có thể quay mặt đi nhưng tuyệt đối không tỏ thái độ cự tuyệt.
Chinami cũng vậy. Chị ấy chỉ hơi xấu hổ một chút thôi.
Khác với lúc 3P cùng Miyuki và Chinami, khi tôi lên giường với hai người này, chúng tôi đã tiến xa hơn rất nhiều, có lẽ vì đã quen nên họ mới như vậy chăng?
Nếu thế thì có lẽ tôi cũng nên cho Miyuki và Hiyori trải nghiệm chuyện đó để họ bớt ngại ngùng hơn.
Tôi tiến sát lại gần Renka, cứ giữ nguyên tư thế đó sờ soạng Chinami một lúc lâu rồi mới đặt chị ấy xuống.
Sau đó, tôi nhẹ nhàng vuốt ve gáy Chinami - người đang đỏ bừng mặt - và thưởng thức dáng vẻ run rẩy của chị ấy, rồi dùng ngón tay chọc nhẹ vào eo Renka.
“Á...!?”
Cơ thể chị ta giật nảy lên như cá mắc cạn.
Thấy phản ứng thành thật đó thật nực cười, tôi cười toe toét với chị ta - người đang vội vàng quay lại và trừng mắt nhìn tôi.
“Không về à?”
“C-Cậu tự làm trò nên mới chưa về, sao lại đi giục người khác... giục người khác chứ...”
Renka lầm bầm với giọng lí nhí, ánh mắt lướt qua Chinami.
Khuôn mặt Chinami không chỉ ửng hồng mà còn đỏ rực lên như quả đào chín mọng sắp nứt ra.
Thấy vậy, Renka lộ vẻ mặt khó hiểu rồi giật mình, nhìn qua là biết dục vọng trong chị ta cũng đang dâng trào.
“Tôi đã làm gì nào?”
“C-Cậu không biết mà còn hỏi à?”
“Biết nhưng muốn hỏi lại cho chắc thôi.”
“Chó... Nực cười thật đấy.”
Định chửi thề nhưng thấy Chinami ở bên cạnh nên vội vàng đổi giọng, buồn cười thật đấy.
Dù có chết cũng không chịu chửi bậy trước mặt Chinami cơ à.
Nỗ lực đẫm nước mắt để bảo vệ sự trong sáng của bạn thân... Đáng khen đấy.
“Xong hết rồi thì về thôi. Mọi người đang đợi đấy.”
“Mọi người là ai.”
“Không biết thật hay giả vờ hỏi đấy?”
“Biết...! Biết rồi...!”
Renka gắt gỏng rồi bước ra khỏi cửa phòng câu lạc bộ trước.
Nhìn theo bóng lưng chị ta, Chinami lộ vẻ mặt áy náy nói.
“Renka giận lắm rồi...”
“Về nhà vừa xem phim vừa an ủi chị ấy là được.”
“A, vậy sao? Thế thì phải mua kẹo trái cây mà Renka thích mới được.”
“Vị việt quất á?”
“Vâng.”
Kẹo vị việt quất là thứ tôi thường cho Renka ăn mỗi khi giáo huấn chị ta.
Bình thường lúc ở riêng với Chinami chị ta cũng hay ăn lắm sao?
Biến thành sở thích luôn rồi à... Thế này thì bảo sao tôi không yêu Renka cho được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
