Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

(Đang ra)

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

랑향

Khoảnh khắc ấy, cuộc đời vốn chẳng mấy bằng phẳng của tôi coi như toang hẳn.

57 620

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

634 1412

Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phản Diện Trong Game Rom-Com Và Tận Hưởng Thanh Xuân Cùng Nữ Chính Mình Yêu Thích

(Đang ra)

Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phản Diện Trong Game Rom-Com Và Tận Hưởng Thanh Xuân Cùng Nữ Chính Mình Yêu Thích

Sora Chiaki

Mashiro đã lựa chọn và khao khát được cùng tôi vượt qua mọi gian khó. Cùng với cô nàng nữ chính tuyệt vời ấy, lần này tôi nhất định sẽ nắm giữ lấy một thanh xuân hạnh phúc.

110 149

Ngoại Truyện - Chương 570: Ngoại Truyện IF - Biển Đêm Mùa Hè (3)

Chương 570: Ngoại Truyện IF - Biển Đêm Mùa Hè (3)

“Không ngon à?”

“Không. Ngon mà.”

“Thế sao cậu cứ ăn nhấm nháp thế? Kêu đói cơ mà.”

“Tùy tớ.”

“Biết rồi. Nhưng không khí ở đây cũng được đấy chứ.”

Trong lúc Matsuda đang đảo mắt nhìn quanh quán, Miyuki há to miệng cắn một miếng pizza rõ to.

Giả vờ đoan trang mệt thật đấy. Bình thường thì cô đã ăn uống thoải mái rồi, nhưng hôm nay sắp có chuyện trọng đại nên cô nghĩ cư xử thanh lịch một chút sẽ tốt hơn.

“Này, cậu có nghe tớ...”

Matsuda nhìn quanh quán một lượt rồi quay sang nhìn Miyuki, câu nói của cậu bỏ lửng giữa chừng.

Đó là chuyện xảy ra ngay sau khi cậu nhìn thấy hai má cô phồng to vì nhét đầy pizza.

Miyuki giật mình, vội vàng nhai nuốt miếng pizza rồi định hùa theo câu chuyện thì Matsuda bật cười thành tiếng, chuyển chủ đề.

“Gọi thêm món khác nhé?”

Nhìn kiểu gì cũng thấy rõ là cậu ấy đang trêu chọc cô.

Nhưng cô chẳng tìm được lý do gì để phản bác.

Bị bắt quả tang đang giả vờ đoan trang, cô thấy xấu hổ vô cùng.

Khuôn mặt đỏ bừng, Miyuki giấu nhẹm suy nghĩ vừa rồi vào sâu trong lòng và bắt đầu say sưa đánh chén pizza.

Thấy vậy, một bên khóe môi của Matsuda khẽ nhếch lên.

Việc cô giả vờ trước mặt cậu chính là bằng chứng cho thấy cô có tình cảm với cậu, nên có vẻ cậu rất vui.

‘Ra vẻ ta đây...!’

Miyuki thầm lặp lại y nguyên câu nói của Kana lúc nãy trong lòng. Sau khi dùng bữa xong cùng Matsuda, hai người bước ra ngoài và đi dạo dọc bờ biển.

Bức tường đá ngăn cách giữa bãi biển và đường lớn. Miyuki nhảy phốc lên đó, sải những bước chân mạnh mẽ, Matsuda cũng bước lên theo.

“Trông cậu có vẻ vui nhỉ?”

Bức tường đá đủ rộng để hai người đi song song.

Miyuki bước đi, khoảng cách gần đến mức cánh tay hai người chạm vào nhau. Trước câu hỏi của Matsuda, cô đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.

“Ừ. Mát lắm.”

“Trời mà quang đãng thì còn tuyệt hơn nữa, tiếc thật.”

“Đâu có? Tớ cũng thích những ngày trời mưa mà.”

“Sao cậu lại thích ngày mưa?”

Đó là vì Matsuda-kun đấy.

Nuốt ngược câu nói đó vào trong, Miyuki bám lấy cánh tay Matsuda, giả vờ như đang cố giữ thăng bằng trước cơn gió ngược thổi mạnh.

“Thấy nguy hiểm thì xuống đi.”

Bỏ ngoài tai lời cằn nhằn của Matsuda, Miyuki tiếp tục bước đi thì bỗng cảm thấy một cảm giác rợn người truyền đến từ mu bàn chân.

Cảm giác như có thứ gì đó vừa sượt qua. Miyuki nhìn xuống và hét lên thất thanh khi thấy vài con bọ biển trông gớm ghiếc đang tản ra với tốc độ chóng mặt ngay dưới chân mình.

“Á á á á á! Gián...! Gián...!”

Đối với Miyuki, nơi an toàn số 1 để tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn mỗi khi hoảng loạn chính là vòng tay của Matsuda.

Bản năng đó khiến cô nhảy cẫng lên để lao vào lòng Matsuda. Nhìn thấy cảnh đó, Matsuda bật cười lớn, rồi dùng tay đỡ lấy mông cô đúng lúc cô nhảy lên.

“Bình tĩnh đi. Nó chạy rồi kìa.”

“Không...! Sao nó chỉ bám lấy tớ...”

“Sao lại chỉ bám lấy cậu. Thế ý cậu là nó cũng phải bám lấy tớ à?”

“Không phải thế...”

Từ con rết ở tiệm sách, và bây giờ là chuyện này, kiếp này cô bị côn trùng bám đuôi nhiều thật đấy.

Không phải là cô ghét bỏ gì, nhưng cô vốn không thích côn trùng, nên mỗi khi chúng bất thình lình xuất hiện thế này, tim cô lại đập thình thịch theo chiều hướng tiêu cực.

Ngoài côn trùng ra thì còn thiếu gì sự kiện để hai người dính lấy nhau đâu, sao cứ phải thử thách cô bằng mấy thứ này cơ chứ.

Nhưng được ôm cậu ấy thế này cũng thích thật.

Thỉnh thoảng không có côn trùng mà giả vờ như có chắc cũng không sao đâu nhỉ.

“Xuống nhanh đi. Nguy hiểm lắm đấy.”

Chắc do đang đứng trên tường đá nên Matsuda dùng giọng điệu kiên quyết bảo Miyuki xuống và chỉ tay về phía vỉa hè bên cạnh.

Miyuki ngoan ngoãn bước xuống khỏi bức tường, vuốt ngực thở phào.

“Haa... Hết hồn...”

“Cậu cũng ôm người khác thế này à?”

“Không. Tại Matsuda-kun đáng tin cậy nên...”

“Tớ mà đáng tin cậy á?”

“Tại thân hình cậu vạm vỡ nên tớ mới... Tớ không khen đâu nên đừng có mà vểnh mũi lên.”

“Tớ có vểnh mũi lên đâu.”

“Thế thì...”

Thế thì cái khác vểnh lên à?

Không, sao trong đầu cô cứ liên tục nảy ra mấy suy nghĩ biến thái thế này.

Ở cạnh Matsuda nhiều nên cô đang dần phát điên rồi.

Có khi cô đã phát điên thật rồi cũng nên. Nhìn cái cách cô suýt buột miệng nói ra những lời mà bình thường cô chẳng bao giờ nói là biết.

Cố nuốt ngược câu nói đã lên đến tận cổ họng xuống, Miyuki lên tiếng.

“Đừng có tự mãn.”

“Đã bảo là tớ không tự mãn mà.”

“Đừng có làm thế.”

“Cậu cứ cố chấp mấy chuyện kỳ lạ nhỉ.”

Dù sao thì gợi ý đến mức này là đủ rồi.

Nếu đến nước này mà còn không nhận ra thì Matsuda đúng là đồ ngốc.

Có nên mua bia không nhỉ?

Quan hệ trong lúc tỉnh táo cũng không sao, nhưng khác với ngày xưa, cô cũng muốn thử cảm giác có lần đầu tiên trong lúc hơi ngà ngà say.

Lần đầu tiên trước đây là lúc cô hoàn toàn tỉnh táo, nên bây giờ cô muốn trải nghiệm một cảm giác mới mẻ.

Trên đời này làm gì có ai được trải qua "lần đầu tiên" đến hai lần cơ chứ.

Vốn dĩ việc gắn thêm số đếm vào cụm từ "lần đầu tiên" đã là một chuyện kỳ lạ rồi, nhưng chuyện kỳ lạ đó lại xảy ra với cô.

Có lẽ là do những lần cùng Matsuda đến đền thờ, cô đã thành tâm cầu nguyện lúc ném tiền công đức nên thần linh đã đáp lại chăng.

Dù cô chưa từng cầu nguyện được quay về quá khứ, nhưng chuyện tốt thì cứ coi như là chuyện tốt thôi.

“Của quý khách hết 880 yên ạ.”

Mua một ít đồ nhắm và bia ở cửa hàng tiện lợi bên trong khách sạn, Miyuki xem giờ.

8 giờ 30 phút. Cô nghĩ đây là một thời điểm thích hợp.

Chị gái cô cũng đang đi gặp một người bạn cấp ba sống gần đây, nên bây giờ đến đó là chuẩn nhất.

Miyuki không thèm quay về phòng mình mà đứng trước thang máy ở sảnh, gọi điện cho Matsuda.

[Ừ.]

Chưa đầy một hồi chuông, Matsuda đã bắt máy.

Cảm giác như cậu ấy đang đợi cuộc gọi của cô vậy, không biết là do cô ảo tưởng hay là thật nữa.

“Cậu đang làm gì thế?”

[Đang xem TV.]

“Đi chơi mà cũng xem TV à?”

[Ở trong phòng thì biết làm gì.]

Là một câu trả lời bình thường sao?

Hay là đang nói bóng gió rủ cô làm chuyện mờ ám?

Chắc là vế đầu rồi, nhưng khả năng là vế sau cũng không phải là không có.

‘Không phải đâu...’

Đừng suy diễn lung tung nữa.

Từ hôm qua đến giờ đầu óc cô cứ như bị quỷ dâm dục ám vậy. Cứ đến phòng Matsuda rồi sẽ biết thôi.

“Tớ xem cùng được không?”

[Tùy cậu.]

“Vậy tớ lên nhé.”

[Biết rồi.]

Nghe câu trả lời cộc lốc của Matsuda, Miyuki nắm lấy cổ chiếc áo thun đang mặc kéo giãn ra một chút rồi nhìn vào trong.

Đồ lót chiến đấu đã chuẩn bị xong. Chiếc quần đùi ngắn cũng giúp cô khoe trọn cặp đùi trần mà Matsuda thích.

Cô cũng vừa tắm xong nên cứ thế này mà đi thôi.

Có cần mang theo bàn chải đánh răng không nhỉ?

Chắc là sẽ ăn uống gì đó rồi mới bắt đầu làm chuyện đó...

Không được. Đang lúc bầu không khí chín muồi mà tự nhiên bảo muốn đi đánh răng thì mất hứng lắm, nên tốt nhất là cố gắng không ăn gì cả.

Thế thì cô mua bia làm gì?

Hay là cứ để ở phòng mình nhỉ?

Mang theo muôn vàn nỗi băn khoăn, Miyuki bước ra khỏi thang máy, và nhận ra mình đã đứng trước cửa phòng Matsuda từ lúc nào.

‘Mặc kệ đi...!’

Cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, thuận theo dòng chảy.

Cô đã quyết tâm như vậy rồi mà.

Giữ cho tâm trạng thoải mái, Miyuki bấm chuông.

Bính-boong-!

Tiếng chuông cửa vang vọng ra tận bên ngoài.

Cách âm kém thế sao? Rõ ràng đọc review thấy bảo tốt lắm mà... Đáng lo thật.

Cạch-!

Tiếng vặn tay nắm cửa nghe thật ngứa tai vang lên, Matsuda xuất hiện.

Nhìn chiếc áo thun trắng che khuất hông và chiếc quần đùi ngắn mà Miyuki đang mặc, cậu nhíu mày.

“Ăn mặc hở hang thế.”

“Hở hang chỗ nào? Tớ mặc cho thoải mái thôi. Bớt tưởng tượng mấy thứ biến thái đi. Thế nên Matsuda-kun mới bị chửi đấy.”

“Bị ai chửi?”

“Bị tớ.”

Dù cô đã cố gắng che giấu sự căng thẳng, nhưng chắc chắn Matsuda thừa biết tâm lý của cô.

Như để chứng minh điều đó, Matsuda đang nở một nụ cười đầy vẻ chế giễu.

Hơi bực mình trước dáng vẻ đó, Miyuki bước thẳng vào trong dù Matsuda chưa hề lên tiếng mời.

Xoẹt.

Cậu áp lưng vào cửa để nhường đường cho cô.

Lúc đi ngang qua, hình như cậu ấy có liếc nhìn bóng lưng cô thì phải, là do cô lo xa sao? Hay không phải?

Cạch-!

Tiếng cửa đóng lại nghe có chút gì đó mờ ám.

Chắc là do sắp sửa hành sự nên cô mới thấy vậy.

“Cầm cái gì trên tay thế?”

“Cái này á? Bia với snack.”

“Định uống à?”

“Tớ sợ buồn chán nên mang theo thôi...”

“Cứ cất vào tủ lạnh trước đi.”

“Biết rồi.”

Ngoan ngoãn làm theo lệnh của Matsuda, Miyuki leo lên giường.

Sau đó, cô chèn một chiếc gối dày vào đầu giường rồi tựa đầu lên đó.

Trên TV đang phát một chương trình giải trí.

Đây là chương trình mà ngày xưa Matsuda rất thích xem... à không, không phải thích mà là không có việc gì làm thì xem, nhưng giờ nó chẳng lọt vào mắt cô chút nào.

Cũng là điều đương nhiên thôi. Vì cô sắp sửa làm chuyện đó mà.

Lúc nãy cô còn nghĩ vì đã từng trải qua một lần rồi nên sẽ bớt căng thẳng hơn, nhưng giờ cô lại thấy run hơn cả lúc đó.

Kéo chăn lên tận cổ, hai tay đan vào nhau đặt lên bụng, Matsuda cũng nằm xuống bên cạnh cô một cách thoải mái.

Nhìn thấy cô hành động như thể đây là phòng ngủ nhà mình, không biết bây giờ Matsuda đang nghĩ gì nhỉ?

Đó là điều cô tò mò nhất.

Cô rất muốn hỏi, nhưng có vẻ như mọi chuyện sắp bắt đầu rồi nên cô quyết định nằm im.

Với suy nghĩ đó, Miyuki dán mắt vào TV, nhưng một lúc lâu sau vẫn không thấy Matsuda có dấu hiệu gì định hành động, cô bắt đầu thấy sốt ruột.

Liếc nhìn cậu, cô thấy cậu đang cười khúc khích trước những trò đùa của các nghệ sĩ hài.

Trông cậu chẳng có vẻ gì là muốn làm chuyện đó với cô, nhưng đây là bài mà ngày xưa cô đã từng bị dính rồi.

Cứ giả vờ như không định làm gì, rồi khi thấy cô có vẻ xị mặt xuống thì bất ngờ tấn công...

Matsuda rất thích làm những trò khiến người khác phải giật mình như vậy.

Bây giờ chắc cũng thế thôi.

Chắc chắn Matsuda cũng biết rõ hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì, cậu ấy sẽ không chỉ xem TV một cách trong sáng thế này đâu.

Chắc chắn cậu ấy sẽ chọn một thời điểm thích hợp để luồn tay ra sau lưng cô, hoặc là nhích lại gần cô hơn... Cậu ấy sẽ bắt đầu như thế.

Nhưng suy nghĩ đó của Miyuki đã hoàn toàn tan biến chỉ sau một thời gian ngắn.

‘... Gì vậy?’

Bởi vì tiếng cười của Matsuda - người nãy giờ vẫn đang im lặng tập trung xem TV - bỗng im bặt, và chẳng bao lâu sau, tiếng thở đều đều vang lên.

‘B-Bây giờ cậu ngủ đấy à...?’

Cạn lời, cô quay phắt sang nhìn Matsuda, cậu ấy đang ngủ thật.

Với một tư thế vô cùng thoải mái, như thể đã quên mất sự hiện diện của cô bên cạnh.

‘Cậu đùa tớ đấy à...?’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!