Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 63

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1701

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 701

Web Novel - Chương 160: Tôi Muốn Làm Cùng Nanase-senpai Và Cậu (2)

Chương 160: Tôi Muốn Làm Cùng Nanase-senpai Và Cậu (2)

Miyuki im lặng một lúc lâu, thực sự rất lâu.

Em chỉ chằm chằm nhìn vào tấm bọc táp-lô bằng da trống trơn và chìm đắm trong suy nghĩ.

Tôi định hỏi xem em có ổn không, nhưng thấy biểu cảm của em đang vô cùng méo mó nên quyết định cứ ngồi im thì hơn.

Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ.

Sau một khoảng thời gian chịu đựng đằng đẵng, Miyuki quay sang nhìn tôi.

“Tớ hiểu thế này có đúng không...? Vì Nanase-senpai chưa có kinh nghiệm, nên Matsuda-kun sẽ là người mang lại kinh nghiệm cho chị ấy, ý cậu là vậy đúng không?”

Cậu hiểu chính xác rồi đấy.

Đúng là vậy.

“À thì...”

Tôi khẽ né tránh ánh mắt của Miyuki và định quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhưng,

“Này.”

Miyuki gọi tôi bằng một giọng lạnh lẽo đến thấu xương khiến toàn thân tôi cứng đờ.

Dù có chuyện gì xảy ra em cũng luôn gọi tôi là ‘Matsuda-kun’, đây là lần đầu tiên em dùng cách xưng hô đó.

Tự dưng tôi thấy ớn lạnh toàn thân. Dù đã bật lò sưởi hết công suất mà vẫn thấy lạnh.

“... Ừm.”

“Muốn chết hả?”

“Xin lỗi.”

“Cậu nghĩ tớ là con ngốc bảo gì nghe nấy sao?”

“Không.”

“Vậy thì sao? Cậu thực sự muốn chết à?”

Em không la hét, không đánh đập, cũng không khóc lóc, sự lạnh lùng đó càng khiến tôi sợ hãi hơn.

Tôi muốn lập harem, nhưng tôi cũng muốn xin phép cậu... Cậu có thể hiểu cho tấm lòng của tôi không?

Tôi rất muốn nói như vậy... Nhưng chẳng việc gì phải chọc giận em thêm nữa.

Hơn nữa, dù tôi có lải nhải cái gì đi chăng nữa thì sự thật tôi là một thằng rác rưởi cũng không thay đổi.

Thế nên tôi đành ngậm miệng lại vậy.

“Theo lẽ thường của Matsuda-kun thì chuyện này là có thể chấp nhận được nhỉ?”

“Không phải thế...”

“Hay là cậu có lý do gì khác để nói ra những lời này?”

“Miyuki. Đợi chút...”

Tôi định nắm lấy tay Miyuki để dỗ dành em khi thấy mặt em bắt đầu đỏ lên.

Nhưng Miyuki vung mạnh tay hất tay tôi ra.

Thấy hành động đó của em, tim tôi như rớt xuống tận rốn.

Cuộc khủng hoảng lớn nhất trong đời DokiAka đến rồi.

Tôi ngừng tính toán trong đầu và gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến Miyuki.

“Tôi thực sự xin lỗi.”

Nghe vậy, Miyuki cắn chặt môi dưới, bộc lộ cảm xúc mãnh liệt.

“Xìiiii...!”

Em nắm chặt hai tay và bắt đầu run rẩy bần bật.

Có vẻ to chuyện rồi. Tạm thời cứ bảo là không làm nữa thì hơn nhỉ?

Trong lúc tôi đang nghĩ vậy và nhìn Miyuki, em đột nhiên vươn tay ra túm lấy cổ áo đồng phục của tôi rồi kéo mạnh về phía trước.

Cơ thể tôi bị kéo đi không thương tiếc.

Đang bối rối trước sự mạnh mẽ lần đầu tiên Miyuki thể hiện, em nhíu chặt mày và hỏi.

“Cậu và Nanase-senpai có chuyện gì rồi đúng không?”

Em hỏi câu đó cũng phải thôi.

Chắc em đang thắc mắc tôi lấy đâu ra tự tin mà lại đòi ngủ với Chinami một cách đường đột như vậy.

“Chỉ là thân thiết thôi.”

“Đến mức massage riêng cho nhau luôn à?”

“Cái đó là để cảm ơn chị ấy đã vất vả...”

“Một mình tớ không đủ sao? Cậu không kiềm chế được ham muốn của mình à?”

“Này... Sao cậu lại nói thế... Cậu thừa biết tôi thích cậu đến mức nào mà... Tuyệt đối không phải vậy đâu.”

Nghe vậy, nét mặt Miyuki dịu đi đôi chút.

Trong tình huống hiện tại, dù tôi có nói gì thì cũng chỉ nghe như lời ngụy biện, nhưng việc em phản ứng như vậy chứng tỏ em cũng hiểu.

Rằng tôi chân thành đến mức nào khi quan hệ với em.

Những nỗ lực từ trước đến nay của tôi cuối cùng cũng đơm hoa kết trái.

Dù tôi không cố tình hành động như vậy để dùng làm lối thoát trong những tình huống khó khăn thế này, nhưng nếu nó có thể làm nguôi ngoai cơn giận của Miyuki dù chỉ một chút thì sao cũng được.

“Cậu có thích tớ thật không đấy?”

“Tất nhiên rồi.”

“Nghĩ lại những lời cậu vừa nói thì tớ không tin đâu nhé?”

“Tôi phải làm sao cậu mới tin? Bây giờ tôi cởi hết quần áo, xuống xe rồi hét lên nhé?”

“Làm thử xem.”

“Được thôi.”

Tôi cẩn thận lùi ra xa Miyuki một chút rồi đưa tay lên áo sơ mi đồng phục.

Từng chiếc cúc áo được cởi ra từ trên xuống dưới, để lộ vòm ngực.

Cởi được một nửa chiếc áo, tôi tháo luôn cả thắt lưng quần rồi định mở cửa xe bước ra ngoài.

Đúng lúc đó, Miyuki đánh vào tay tôi.

“Toàn làm mấy trò đáng ghét...!”

Chát!

“Cứ lựa mấy trò đó mà làm...!”

Chát!

“Thật là bực mình...!”

Chát!

Đánh ba cái đau điếng vào tay tôi xong, Miyuki nhìn chằm chằm vào tôi đang ngồi im thin thít rồi thở dài thườn thượt.

“Hà... Cài cúc áo lại đi.”

Cứ như một người mẹ bảo con trai cút ra khỏi nhà rồi lại lôi nó vào vậy.

May mà em không túm tóc tôi nhỉ?

Dù sao thì tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Vì tôi cảm nhận được bầu không khí lạnh lẽo trong xe đã ấm áp lên phần nào.

“Ừm.”

Tôi ngoan ngoãn đáp lời rồi chậm rãi cài lại áo.

Chắc thấy dáng vẻ đó của tôi chướng mắt lắm sao?

Miyuki thở hắt ra một hơi rồi bắt đầu cài cúc áo cho tôi.

Em vừa liếc nhìn tôi vừa càu nhàu.

“Rốt cuộc cậu lấy đâu ra cái sự tự tin đó vậy... Tự dưng lại thành thật một cách vô ích...”

“Ngoài câu xin lỗi ra tôi chẳng biết nói gì hơn...”

“Thôi được rồi, đồ ngốc này.”

Đồ ngốc cơ à... Được thăng cấp từ đồ đần rồi.

Không biết nên vui hay nên buồn đây.

“Nhưng mà... Matsuda-kun muốn làm là làm được ngay sao...? Hai người đã từng nói chuyện này bao giờ chưa?”

Nghe câu hỏi tiếp theo của Miyuki, tôi vểnh tai lên.

Không lẽ em định cho phép thật sao? Thật luôn?

“Chưa.”

“Vậy cậu định làm thế nào? Một người ngây thơ như Nanase-senpai chắc chắn sẽ không đồng ý đâu...”

“Tôi chỉ định thử xem sao thôi.”

“Nếu chị ấy tỏ vẻ không thích thì sao?”

“Thì phải bỏ cuộc chứ sao.”

“Vậy sao...?”

Biểu cảm của Miyuki giãn ra thêm chút nữa.

Có vẻ em khá an tâm vì nghĩ rằng Chinami sẽ tuyệt đối không trao thân cho tôi.

“Matsuda-kun nhất định phải làm với Nanase-senpai và tớ sao?”

“Ban đầu thì tôi nghĩ vậy, nhưng thấy phản ứng của cậu thì tôi đang định đổi ý đây. Tôi sao cũng được.”

“... Vậy cậu định mời ai...?”

Có vẻ em đang hơi do dự.

Lúc này tôi nên lùi lại một bước.

Nhưng chỉ là giả vờ lùi lại để xem xét tình hình thôi.

“Không cần mời ai đâu, cứ bỏ qua chuyện này đi. Hôm qua được cậu cho phép nên tôi hơi mờ mắt một chút.”

“...”

“Tôi ôm cậu được không?”

“Không được.”

Miệng thì từ chối, nhưng nửa thân trên của Miyuki lại hơi nghiêng về phía tôi một cách rất tinh tế.

Bắt được khoảnh khắc đó, tôi ngập ngừng dò xét thái độ của em rồi từ từ ôm em vào lòng.

Cơ thể Miyuki ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay tôi.

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve lưng em từ trên xuống dưới nhiều lần.

Rồi cánh tay Miyuki từ từ nâng lên, luồn qua nách tôi và siết chặt lấy lưng tôi.

Đúng lúc tôi đang thở phào nhẹ nhõm trong lòng và định nói gì đó thì,

“Tớ chỉ chấp nhận chuyện vô lý này đúng một lần duy nhất thôi đấy.”

Miyuki đã rào trước.

“Chuy...”

“Tớ chưa nói xong. Từ giờ đến Giáng sinh, tớ sẽ coi như không biết những chuyện xảy ra ngày hôm qua và hôm nay. Nếu đến lúc đó mà chuyện với Nanase-senpai không thành? Thì kết thúc tại đây. Chuyện 3P coi như chưa từng tồn tại. Sau này cũng vậy. Rõ chưa?”

Khoảnh khắc nghe thấy câu đó, tôi buông em ra và nắm lấy hai vai Miyuki.

Và nói với giọng điệu nghiêm túc.

“Cậu không cần phải gượng ép bản thân để cho phép tôi đâu.”

“Không gượng ép gì cả. Nếu cứ thế này mà cho qua thì tớ sợ Matsuda-kun sẽ thấy tiếc nuối. Tớ cũng sẽ thấy lấn cấn nữa...”

Lấn cấn sao...?

Đã lỡ nhìn trộm sở thích của tôi, lại còn đặc biệt cho phép làm 3P mà giờ lại bỏ dở giữa chừng, em nghĩ rằng trong lòng sẽ còn vương vấn điều gì đó sao?

“Với lại nếu tớ cho phép, sau này Matsuda-kun sẽ đối xử với tớ tốt hơn mà.”

“Cái đó thì...”

“Ừm. Tớ nghĩ vậy đấy.”

“Không, nếu cậu không cho tôi cơ hội nói thì...”

“Cậu sẽ làm thế đúng không? Đúng chứ?”

“Thì đúng là vậy... Nhưng tôi muốn nói là dù không làm thế thì tôi vẫn sẽ đối xử tốt với cậu...”

“Matsuda-kun không biết đọc bầu không khí à?”

Nghe vậy, tôi đang định tuôn ra một tràng ngụy biện thì bừng tỉnh.

Đúng vậy. Lúc này tốt nhất là không nên nói những lời thừa thãi mà hãy ngoan ngoãn đón nhận sự khoan dung tựa thiên thần của Miyuki.

Câu trả lời đó của Miyuki là vì em quá nghĩ cho tôi.

Tất nhiên, cũng có thể do cuộc trò chuyện vừa rồi khiến em nghĩ khả năng tôi quan hệ với Chinami là rất mong manh nên mới nói vậy.

Đằng nào cũng không thành, cứ để tôi thử thoải mái đi.

Nhưng dù có là vậy, việc cho phép bạn trai ngủ với người phụ nữ khác cũng đủ khiến trái tim em tan nát rồi.

Vậy mà tôi lại không hiểu được tấm lòng đó của em, còn định tuôn ra một tràng ngụy biện một cách vô duyên... Đúng là thất bại của một nam chính harem.

Chắc do thấy phản ứng của Miyuki, tôi cứ đinh ninh mọi chuyện sẽ xôi hỏng bỏng không nên phán đoán mới bị lu mờ như vậy.

Cảm ơn cậu, Miyuki.

Đúng như cậu nói, sau này tôi sẽ đối xử với cậu tốt hơn. Và tôi sẽ cố gắng hết sức để cậu không còn thấy ác cảm với 3P nữa, dù chưa đến mức coi đó là sở thích.

Gửi gắm sự chân thành trong lòng, tôi ôm Miyuki một lần nữa, và chúng tôi cùng nhau cảm nhận hơi ấm của đối phương trong xe một lúc lâu.

Thời hạn là đến Giáng sinh.

Nếu đến lúc đó tôi không thể dụ dỗ Chinami làm 3P với Miyuki, thì coi như giấc mộng harem tan tành.

Gấp gáp thật đấy. Nhưng dù thế nào tôi cũng phải làm được.

Hỏi tôi có tự tin không thì tôi cũng không biết nữa.

Đúng là tôi và Chinami khá thân thiết. Tôi nghĩ việc lên giường với em ấy cũng sẽ suôn sẻ thôi.

Nhưng harem... à không, 3P lại là một phạm trù khác.

Nói một cách chính xác, sự gắn kết giữa tôi và Chinami không thể sâu đậm bằng tôi và Miyuki được.

Nếu có thời gian, tôi có thể từ từ làm Chinami tan chảy rồi dụ dỗ em ấy, nhưng đằng này lại không có...

Ngay cả Miyuki, người ngày nào cũng dính lấy tôi như hình với bóng, cũng phải nhờ đến may mắn tôi mới xin được sự đồng ý, nếu đặt câu hỏi tương tự với Chinami thì kết quả đã quá rõ ràng.

Để tăng tỷ lệ thành công, tôi cần phải tiếp cận Chinami bằng một phương pháp khác.

Trước mắt thì việc ngủ với em ấy là ưu tiên hàng đầu... Cứ tập trung vào đó đã.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!