Chương 165: Chinami Nhỏ Bé Của Riêng Tôi
Trong lúc hai đôi môi chỉ chạm vào nhau, ánh mắt lờ đờ của Chinami dần trở nên rõ ràng hơn.
Em cứ chằm chằm nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn, không biết em đang nghĩ gì nữa.
Em chưa nhận thức được chuyện gì đang xảy ra với mình sao?
Hay là nhận thức được nhưng vì quá bất ngờ nên cơ thể cứng đờ lại?
Nhìn ánh mắt em thì có vẻ là cả hai.
Quan sát tình trạng của Chinami, ngay khi em nhắm mắt lại vì không chịu nổi ánh nhìn áp lực của tôi, tôi liền hơi thò lưỡi ra.
Sau đó, để em không thể cắn được, tôi dùng lưỡi cọ xát vào giữa hai bờ môi, ép chúng mở ra rồi chỉ chạm nhẹ vào mặt ngoài của răng.
Ngay lập tức,
“Mư á...”
Chinami rên rỉ một tiếng nghẹn ngào, cơ thể dính đầy tinh dầu của em nảy lên mạnh mẽ.
Nhờ đó mà nửa thân trên của tôi suýt trượt ngã, tôi vội vàng giữ thăng bằng rồi rời môi ra.
“Phư hê... Hư a a a...”
Chinami thở hắt ra hơi thở đã kìm nén nãy giờ rồi lại thẫn thờ.
Có vẻ em vẫn chưa hết bàng hoàng vì bị cướp mất nụ hôn đầu trong chớp mắt.
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bầu ngực lấp ló sau chiếc áo lót dùng một lần của em rồi nói.
“Tôi xin lỗi.”
“Hư ếcc...?”
Em khẽ thốt lên một tiếng cảm thán ngắn, mím môi vào trong rồi đưa lưỡi liếm quanh môi.
Có vẻ em đang cố cảm nhận lại xúc cảm từ đôi môi tôi vừa chạm vào... Dáng vẻ đó vừa mang nét thuần khiết, đáng yêu đặc trưng của Chinami, lại vừa vô cùng lẳng lơ.
Em có ý thức được bản thân mình đang rất gợi tình không vậy?
“H-Hậu bối ơiii...”
Chinami gọi tôi, những hành động gợi tình theo bản năng của em càng làm cự vật của tôi cương cứng hơn.
Bàn tay đang run rẩy của em chạm nhẹ vào mu bàn tay tôi đang đặt trên ngực em.
Tôi nhìn xuống em, nở nụ cười hiền hòa rồi đáp.
“Vâng.”
“Ch-Chờ một chút... Cậu xuống khỏi người tôi một lát được không...”
“Tại sao? Sư phụ ghét à?”
“Không phải thế...”
Chinami bỏ lửng câu nói, chu môi ra như con cá vàng rồi ấp úng.
Với biểu cảm như có điều muốn nói, em liên tục ngọ nguậy nửa thân dưới đang bị tôi đè lên, có vẻ em cảm nhận được thứ gì đó kỳ lạ ở phía dưới.
“Nhà vệ sinh... Tôi muốn đi vệ sinh...”
Nếu bây giờ tôi ngoan ngoãn để Chinami đi thì sẽ phải đợi rất lâu nữa.
Biết đâu hôm nay tôi sẽ không thể tạo lại được bầu không khí này nữa.
Dù sao thì Chinami cũng đang nhầm tưởng cơn cực khoái mình đang trải qua là hiện tượng sinh lý, nên chỉ cần tôi xoa bóp đúng cách, em sẽ tự nhận ra tình trạng của mình thôi.
Nghĩ vậy, tôi trèo xuống khỏi người Chinami và nằm sát bên cạnh em.
Sau đó, tôi giả vờ massage vùng bẹn như lúc nãy, bắt đầu vuốt ve toàn bộ từ xương chậu đến giữa hai chân em.
“Mư ư ư...!”
Em vắt chéo một chân lên mu bàn chân kia và quặp chặt các ngón chân lại.
Hai tay thu trước ngực, nắm chặt thành nắm đấm và run rẩy bần bật.
Phản ứng vô cùng chân thực. Nếu chỉ xét về độ nhạy cảm thì em ăn đứt Miyuki.
Cảm giác khi chạm vào tuyệt vời đến mức tôi nghĩ chỉ cần dành thời gian thế này thôi cũng đủ rồi.
“Không đượcc...! Hậu bối...! Không được đâu...!”
Chinami hét lên khi tôi dùng lòng bàn tay ấn mạnh vào gò mu của em và từ từ cọ xát.
Cái dáng vẻ em gọi tôi tha thiết với cái lưỡi líu ríu trông thật xinh đẹp.
Tôi ghé môi sát vào tai em và thổi nhẹ một cái.
“Hư a á...!”
Sau đó, để Chinami đang ngóc phắt đầu lên có thể thoải mái lên đỉnh, tôi dùng giọng điệu nhẹ nhàng dỗ dành em.
“Không sao đâu. Sư phụ thích thế này mà đúng không?”
“Ghét lắm...! Tôi ghét cái này lắm...!”
Chinami lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng kìm nén cơn cực khoái,
“Sư phụ thực sự ghét sao?”
“Không...! Tôi thích...!”
Nghe giọng điệu hơi hờn dỗi của tôi, em giật mình rồi đổi ý.
“Sư phụ thích à?”
“Ừm...! Thích... Mư ngứcc...! Đừng chạm vào chỗ đó mà...!”
Chinami khó nhọc tiếp tục cuộc trò chuyện với tôi, vùng xương chậu của em hơi nảy lên khỏi giường rồi khựng lại trong tư thế đó.
Ngay sau đó, bụng dưới của em đột ngột phình to ra,
“Hư ếcc...!”
Khi em thở hắt ra một hơi như thể đã cạn kiệt sức lực, cơ thể em trở lại trạng thái ban đầu.
Đồng thời, một thứ chất lỏng nhớp nháp và nóng hổi làm ướt đẫm ngón tay tôi đang nhẹ nhàng cù lét cô bé của em.
Em đã lên đỉnh trong chốc lát.
“Hộc... Hộc...”
Chinami đang điều hòa nhịp thở với biểu cảm hơi nhẹ nhõm nhưng lại vô cùng xấu hổ.
Bật cười thành tiếng, tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vùng lõm dưới ngực Chinami và hôn nhẹ lên má em.
Dù vậy em vẫn chưa tỉnh táo lại, tôi bèn trườn người xuống kiểm tra nửa thân dưới của em.
“Xin thất lễ một chút nhé.”
“Nư ưm...? Á...!”
Tôi vừa kéo quần lót sang một bên, em liền giật nảy mình.
Dù đã phơi bày vùng nhạy cảm của mình ra trước mắt tôi mà em chỉ có phản ứng như vậy, có vẻ em vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Hoặc là em đã buông xuôi, tới đâu thì tới.
Thấy Chinami không phản kháng gay gắt, tôi yên tâm quan sát âm hộ của em.
Cùng màu với làn da trắng trẻo, ở giữa là một vùng nhỏ màu hồng nhạt.
Hình dáng vô cùng xinh đẹp. Bất giác nuốt nước bọt, tôi dùng tay ấn nhẹ vào cô bé đang ướt đẫm tinh dầu và dâm thủy.
Lúc vuốt ve âu yếm tôi đã thấy mềm rồi, giờ sờ tận tay mới thấy nó mềm mại đến mức nào.
Tôi không muốn nghĩ bậy bạ đâu, nhưng từ hình dáng đến xúc cảm... đây là một cô bé hoàn hảo không chê vào đâu được.
“Đ-Đừng nhìn...! Hậu bối...! Đừng nhìn mà...!”
Tôi đang mải mê chiêm ngưỡng cô bé của Chinami thì nghe thấy tiếng trách móc đầy xấu hổ của em.
Nghe giọng điệu có vẻ lý trí đã quay trở lại, tôi bừng tỉnh, trườn lên sát mặt Chinami đang gần như sắp khóc và nở nụ cười hiền từ với em.
“Đẹp lắm.”
“Dạ...? Cái gì cơ...?”
“Sư phụ ấy.”
“Mư...! H-Hậu bối cũng đẹp trai lắm... Nhưng mà... chúng ta không được làm thế này đâu...”
“Tại sao?”
“H-Hậu bối đã có Hanazawa hậu bối...”
Khoảnh khắc nghe thấy câu đó, tôi không giấu nổi sự bối rối.
Tự dưng sao tên Miyuki lại được nhắc đến ở đây?
Trong lúc tôi đang nghĩ vậy, Chinami lấy chăn che mặt lại rồi nói.
“L-Lúc nào hai người cũng đi cùng nhau... Ánh mắt hai người nhìn nhau cũng không bình thường chút nào... Sao tôi lại không biết chứ...”
Tôi cứ tưởng em không biết gì, ai ngờ lại tinh ý thế.
Trực giác của phụ nữ sao? Hay là em chỉ lờ mờ đoán... hai người đang hẹn hò chăng? Kiểu như tự suy diễn vậy?
Trấn an trái tim đang đập thình thịch, tôi thản nhiên hỏi.
“Vậy sao?”
“... Vâng... Massage chỉ đến đây thôi... Hanazawa hậu bối sẽ buồn đấy...”
Không phải rồi. Có vẻ em nhận thức rất rõ ràng.
Biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Miyuki mà vẫn tận hưởng màn ái ân đội lốt massage, rồi trước khi hôn lại còn tỏ ra ngây thơ...
Thực ra em còn biến thái hơn cả Miyuki đúng không? Quả nhiên tóc hồng là chân lý sao?
Dù sao thì em cũng không đi được đâu. Tôi không cho em đi.
Đã nhìn hết, làm hết rồi mà giờ định bỏ trốn sao?
Tôi không để chuyện đó xảy ra đâu.
Ngược lại thế này lại hay. Tôi không cần phải lừa dối Chinami nữa.
Cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Đã thế này thì cứ đường hoàng mà tiến tới thôi. Đúng chuẩn một thằng rác rưởi.
“Lần sau... nếu có cơ hội thì lại... Á á!?”
Chinami đang lúng búng đầy tiếc nuối thì giật nảy mình.
Vì tôi đã giật phăng chiếc chăn đang che mặt em ra.
Đôi mắt Chinami run rẩy dữ dội.
Chắc chắn trong đó có ẩn chứa chút kỳ vọng, tôi cúi đầu xuống, áp môi vào vùng lõm dưới ngực em.
Và thò lưỡi ra bắt đầu liếm láp làn da của em.
Từ vùng lõm dưới ngực, xuống ngay trên rốn, rồi sang hai bên hông...
“Mư hếcc! Hya...!”
Sự kích thích từ chiếc lưỡi ướt át và to bè quá lớn sao?
Chinami lại phát ra giọng nói lờ đờ.
Xác nhận Chinami đã hưng phấn trở lại, tôi lén lút cởi quần ra, dang rộng hai chân em và di chuyển vào giữa.
Sau đó, tôi đặt chân em lên đùi mình rồi nói.
“Sư phụ.”
“Hê úc... Dạ...?”
“Tôi thích sư phụ.”
Nghe vậy, Chinami ngẩng phắt đầu lên.
Dù đang trong cơn hưng phấn tột độ, nhưng có vẻ em vẫn nghe rất rõ lời tỏ tình của tôi.
Em nhìn tôi trân trân rồi hỏi.
“C-Cậu nói gì cơ...?”
“Tôi bảo là tôi thích sư phụ. Tôi rất thích sư phụ.”
“Hư a a a...?”
Chinami thốt lên một tiếng cảm thán lờ đờ.
Chắc em chỉ hỏi thử cho chắc, ai ngờ bị tôi khẳng định luôn nên đầu óc trống rỗng rồi.
“Sư phụ nghĩ sao về tôi?”
“Dạ...? T-Tôi... Hậu bối... Nư á... Tôi...”
Khuôn mặt đỏ bừng như sắp nổ tung, em nói năng lộn xộn, nhưng có vẻ câu trả lời đã rõ ràng rồi.
Trong lúc đó, tôi đã cởi phăng chiếc quần lót ra, đặt cự vật đã cương cứng hết cỡ lên gò mu của Chinami và gõ nhẹ.
“Hửm? Sư phụ nghĩ sao?”
Và để dụ dỗ Chinami tỏ tình, tôi áp quy đầu vào cô bé đang khép chặt thành một đường thẳng của em.
Âm môi mềm mại dạt sang hai bên và nuốt trọn quy đầu.
Chắc do nhiều thịt nên nói hơi quá chứ chỉ thế này thôi cũng có thể coi là đã đút vào rồi.
Cảm nhận lớp thịt nóng hổi bên trong của em, tôi hỏi lại.
“Sư phụ. Tôi rất thích sư phụ... Sư phụ ghét tôi sao?”
“T-Tôi cũng... thực ra... Nhưng hậu bối đã... Hanaza... Ư ưm... Hậu bối... Hư a a a... Không biết đâu...! Hậu bối là người xấu...!”
Nghe cách nói chuyện thì có vẻ em không biết đồ vật của tôi đã xâm nhập vào bên trong mình rồi.
Nhìn dáng vẻ này thì đúng là một thiếu nữ thanh thuần...
Nhưng lúc nãy em làm tôi lạnh sống lưng đấy. Sau này đừng làm thế nữa nhé. Em phải mãi là cục cưng ngây thơ, thuần khiết của riêng tôi thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
