Chương 159: Tôi Muốn Làm Cùng Nanase-senpai Và Cậu
Tôi thấy Renka đang tung tăng mái tóc đuôi ngựa đi về phía nào đó.
Có vẻ cô ấy đang xem gì đó trên điện thoại, không lẽ là bộ truyện tranh tôi giới thiệu sao?
Tôi rón rén tiến lại gần từ phía sau cô ấy rồi lên tiếng.
“Cứ cắm mặt vào điện thoại mãi là bị rùa cổ đấy.”
“Hícc!”
Renka giật nảy mình, hai vai rụt lại.
Cô ấy vội vàng cất điện thoại đi rồi nổi cáu.
“C-Cậu làm cái gì thế...!”
“Tôi chỉ lo cho Đội trưởng thôi mà.”
“Dù vậy thì cậu cũng không được đến gần mà không phát ra tiếng động chứ...! Làm tôi giật cả mình!”
“Tôi có phát ra tiếng động mà? Do Đội trưởng không nghe thấy thôi.”
“... Thế à?”
“Không. Thực ra tôi lén đến đấy.”
“Hà...”
Khuôn mặt Renka nhuốm vẻ hoang mang.
Tôi cười khúc khích, giơ một tay lên ngay trước mặt cô ấy như nam chính trong truyện tranh thiếu nữ.
“Chào Đội trưởng.”
“Gì đây? Cái vẻ mặt và cử chỉ đáng ghét đó là sao...?”
“Tôi làm thế để Đội trưởng thấy khó chịu đấy. Không nhận lời chào của tôi à?”
“... Chào.”
“Sao lại ngập ngừng thế? Cứ như đang đối mặt với người mình ghét vậy.”
“Tùy tâm trạng của tôi.”
“Dạo này Đội trưởng khỏe không?”
“Ngày nào chả gặp nhau ở trường.”
Cứ cằn nhằn thế này là bị phạt đấy nhé.
Tôi sải bước tiến sát đến ngay trước mặt Renka, nhìn xuống cô ấy đang giật mình lùi lại.
“Ý tôi là ở nhà có khỏe không.”
“Kh-Khỏe...! Thế nên tránh xa tôi ra một chút đi...!”
Phía sau cô còn đầy chỗ trống mà.
Chỉ cần lùi lại là được, nhưng cô chết cũng không muốn chịu thua đúng không?
Renka của chúng ta lòng tự trọng cao quá cũng khổ. Nô lệ mà có lòng tự trọng thì đâu còn gọi là nô lệ nữa... Thật đáng lo ngại.
“Khi nào Đội trưởng mới dùng điều ước đây?”
“Cậu đang hối thúc tôi đấy à...? Đâu phải chuyện của cậu...! Vẫn còn nhiều thời gian mà...!”
“Tôi chỉ hỏi thôi mà sao Đội trưởng lại phản ứng thế?”
“T-Tại cậu làm tôi bất an chứ sao...!”
“Bất an chuyện gì?”
“Cậu có thể kiếm cớ bắt bẻ rồi dọa hủy điều ước nếu tôi không dùng sớm hay gì đó tương tự...”
“Đội trưởng lại nói câu y hệt rồi. Trông tôi giống người sẽ làm mấy trò đó sao?”
“Là cậu thì chắc chắn sẽ làm.”
“Bất an thì dùng sớm đi.”
“Thấy chưa...! Cậu đang lén lút dụ dỗ tôi đấy...!”
“Vừa nãy cũng vậy, bây giờ cũng vậy... Đội trưởng bị chứng hoang tưởng nạn nhân nặng quá rồi đấy. Đó là bệnh đấy.”
Renka cắn chặt môi dưới.
Có vẻ cô ấy thấy ghét cái thái độ trơ trẽn của tôi.
Tôi nhún vai, chỉ vào vạt váy đồng phục của Renka.
“Chỗ đó dính gì kìa. Đồ ăn à?”
Nghe vậy, Renka cúi đầu xuống nhìn.
Cô ấy dùng tay lau đi thứ chất lỏng màu hồng dính trên váy rồi nói với vẻ dửng dưng.
“Sữa dâu đấy. Tôi vừa uống xong.”
“Sao uống mà lại để rớt ra thế?”
“Tùy tôi.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi liếm chỗ đó được không?”
“... Hả?”
“Chỗ dính trên ngón tay Đội trưởng ấy.”
Renka há hốc mồm.
Một biểu cảm không thể tin nổi. Tôi cười khùng khục, vỗ nhẹ vào cánh tay đang cứng đờ của Renka rồi nói tiếp.
“Đùa thôi, Đội trưởng vất vả rồi. Hẹn gặp lại vào giờ sinh hoạt câu lạc bộ nhé.”
“... Cút đi...! Cái đồ biến thái này...!”
“Chửi tôi thêm đi.”
“Ư...!”
Thấy tôi tỏ ra đường hoàng, khí thế của cô ấy xẹp lép ngay lập tức.
Thế nên tôi mới càng muốn bắt nạt cô ấy hơn. Phát triển sở thích Spanking (đánh đòn) cũng không tồi đâu.
Renka tự tay đưa roi cho tôi và cầu xin tôi đánh cô ấy...
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy nứng rồi. Trang phục thì lưới toàn thân, thêm tai mèo và đuôi nữa là tuyệt vời.
“Cái này bị hỏng ba chỗ rồi. Gửi đi sửa cũng được nhưng vì là giáp cũ nên e là tiền sửa còn đắt hơn tiền mua mới.”
“Vậy chúng ta bỏ đi nhé?”
“Đáng tiếc nhưng đành phải vậy thôi.”
“Tình trạng tệ quá nhỉ.”
“Do mấy tiền bối đã tốt nghiệp cứ nghĩ là đồ của câu lạc bộ nên dùng phá quá đấy.”
Chinami thở hắt ra, hậm hực nói.
Tôi vỗ nhẹ vào tấm lưng mỏng manh của em rồi nói.
“Họ thật vô ý thức. Đem mấy thứ này đi quyên góp thì người nhận sẽ nghĩ chúng ta đang trêu ngươi họ mất.”
“Đúng vậy.”
Hiện tại chúng tôi đang phân loại đồ dùng để quyên góp cho trại trẻ mồ côi do Học viện Yeboni tài trợ.
Nghe nói đây là sự kiện thường niên... Nhắc đến trại trẻ mồ côi lại nhớ đến kỷ niệm xưa.
Hồi lễ hội mùa hè, tôi từng làm một Event để chinh phục Miyuki.
Lúc đó tuyệt thật đấy. Cảm xúc rung động thuở mới yêu và một Miyuki thuần khiết... Thỉnh thoảng tôi lại thấy nhớ.
Tất nhiên bây giờ cũng rất tuyệt.
Liếc nhìn Chinami đang ngồi xổm, tôi thấy chiếc quần võ phục của em căng ra tạo thành một đường cong hoàn hảo.
Nhờ đó mà đường nét vòng ba căng mẩy của em cũng lộ rõ.
Cảm nhận được sự hưng phấn bất ngờ trào dâng, tôi đặt tay lên lưng Chinami, trượt dần xuống dưới và bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve mông em.
“Ưm...?”
Chinami khẽ thốt lên một tiếng đầy thắc mắc rồi hơi quay đầu lại.
Phát hiện ra cánh tay tôi đang đặt sau vai mình, em chùng đôi mắt to tròn xuống.
“Hậu bối.”
“Tôi đang massage đấy.”
“Đây đâu phải massage, cậu chỉ đang sờ soạng thôi mà... Mau bỏ tay ra đi.”
“Là massage thật mà?”
“... Hừm.”
Em hừ mũi tỏ vẻ không hài lòng rồi lại tiếp tục phân loại đồ.
Ngày qua ngày, em càng lúc càng quen với những cái chạm của tôi, thật đáng khen.
Cỡ này thì lúc massage trước khi quan hệ, tôi có thể thoải mái sờ soạng rồi.
“Bên này xong rồi. Cậu đừng làm việc riêng nữa, mau kiểm tra giáp đi.”
“Vâng.”
“Trả lời thì rõ hay mà sao cậu cứ sờ mãi thế?”
“Tôi xin lỗi.”
“Này...! Hậu bối...! Cậu cứ thế này là tôi giận đấy nhé.”
“Tôi biết rồi. Tôi bỏ tay ra rồi đây.”
Tôi ngoan ngoãn giơ hai tay lên, nhìn Chinami đang xị mặt.
Cái dáng vẻ phồng má của em đáng yêu quá đi mất.
Đợi nhé Chinami. Matsuda này sẽ sớm làm cho em sướng rên lên.
Khi đề cập đến chuyện 3P, tâm trạng của Miyuki là yếu tố quan trọng nhất.
Phải mở lời khi em đang có tâm trạng ôn hòa và vui vẻ ở mức độ vừa phải.
Nhưng cũng không được nói lúc em đang quá phấn khích.
Nếu làm vậy, sự hưng phấn đang dâng cao sẽ tụt dốc không phanh, và tình hình có thể sẽ tồi tệ hơn nhiều so với lúc nói chuyện bình thường.
Nói ra khi cuộc trò chuyện về chủ đề 3P đã trôi qua một thời gian dài cũng là một nước đi sai lầm.
Xét theo khía cạnh đó, thời điểm hoàn hảo nhất chính là bây giờ.
Hôm nay là thứ Sáu, một ngày sau khi Miyuki bảo tôi thử tìm người để làm 3P...
Dù rất háo hức vì cuối tuần sắp đến, nhưng em vẫn đang hơi rối bời vì đã biết được sở thích của tôi, tôi nghĩ lúc này là thích hợp nhất.
Nói dông dài vậy thôi, chứ thực ra tôi chỉ đang tìm thời điểm ít bị thiệt hại nhất để chịu đòn trước và xin phép em.
Chứ cứ mải nhìn sắc mặt Miyuki rồi đắn đo mãi, nhỡ chuyện 3P chìm vào quên lãng thì sao.
“Cậu đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế?”
Miyuki vừa bấm điện thoại nhắn tin với ai đó vừa hỏi.
Ngay trước khi tiến vào khu nhà tôi, tôi tấp xe vào lề đường rồi quay sang nhìn em.
Và nói với giọng điệu nghiêm túc.
“Vụ tìm người mà cậu nói ấy.”
“Ừm.”
“Tôi có người muốn mời rồi.”
Sắc mặt Miyuki hơi cứng lại.
Em đang căng thẳng sao? Có vẻ em cũng tò mò không biết cái tên nào sẽ thốt ra từ miệng tôi.
“Cậu đã nghĩ ra rồi sao...? Là ai vậy...?”
Tôi lén nuốt nước bọt để em không nhận ra, dừng lại một nhịp rồi mới mở lời.
“Nanase-senpai.”
Ngay lập tức, mắt Miyuki mở to gấp đôi.
“N-Nanase-senpai...? Nanase-senpai mà tớ biết á...?”
Có vẻ em rất sốc.
Cũng phải thôi. Chắc em không ngờ tôi lại nhắc đến một người hiền lành, ngây thơ như Chinami.
Tôi thở hắt ra một hơi dài qua mũi rồi đáp.
“Ừ. Không phải bạn cậu Nanase Haruka đâu, là Nanase Chinami-senpai ấy.”
“Cái đó... Nanase-senpai có hứng thú với chuyện này sao...?”
“Chuyện đó thì tôi chưa biết, nhưng chị ấy cũng khá thân với cậu mà. Trong giờ sinh hoạt câu lạc bộ, chị ấy gần như dính chặt lấy tôi nên cũng không thấy ngại ngùng gì... Ba chúng ta cũng từng đi ăn kem chung vài lần rồi...”
“Không... Cậu còn chưa biết chị ấy có hứng thú hay không thì định mời kiểu gì? Chỉ là mong muốn của riêng cậu thôi à? Khả năng Nanase-senpai đồng ý gần như là con số không đấy...”
“Làm với Nanase-senpai thì sao? Cậu thấy ổn không?”
“À thì... Đúng như Matsuda-kun nói, chị ấy cũng thân với tớ... Chị ấy lại rất tốt bụng nên chắc cũng không đến nỗi tệ... Nhưng vấn đề là chị ấy có đồng ý hay không cơ...”
“Tôi nghĩ mình có thể thuyết phục được.”
“Vậy sao...? Cậu tự tin gớm nhỉ...? Cậu định thuyết phục kiểu gì? À, mà thôi... Chuyện này Matsuda-kun sẽ tự lo nên tớ coi như không biết gì đâu nhé...”
Phản ứng không tồi.
Tâm trạng tôi đã ổn định hơn một chút, nhưng lại ngần ngại không dám nói câu tiếp theo.
Vì bây giờ mới là phần quan trọng nhất.
Nhìn Miyuki xoắn xoắn lọn tóc với đủ thứ suy nghĩ trong đầu, tôi nhắm chặt mắt lại rồi mở ra.
Đã định hôm nay sẽ nói toẹt ra thì cứ nói đi. Nếu không phải lúc này, khả năng thành công sẽ giảm đi đáng kể.
“Miyuki.”
“Ừm...?”
“Tôi muốn làm cùng Nanase-senpai và cậu. Không phải ai khác, mà là chị ấy, cậu và tôi... ba chúng ta. Ban đầu tôi cũng không nghĩ gì nhiều, nhưng khi tưởng tượng ra cảnh đó, nó lại chính là viễn cảnh mà tôi khao khát nhất. Cảnh cậu dịu dàng dỗ dành Nanase-senpai...”
“Dừng lại...! Đừng nói nữa...!”
Miyuki ngắt lời tôi.
Có vẻ em đã vẽ ra trong đầu những gì tôi nói và cảm thấy xấu hổ.
Khuôn mặt đỏ bừng bừng, em lấy tay quạt lấy quạt để rồi hỏi.
“Không... Cậu thích Nanase-senpai đến thế sao...?”
Em đang hỏi tôi có thích Chinami với tư cách là một người phụ nữ không đây mà.
Xin lỗi Chinami, và cũng xin lỗi cả Miyuki nữa, nhưng ở đây tôi cần phải nói dối một chút.
Con người không nên quá thật thà.
Vốn dĩ nếu tôi nói toẹt ra là thích Chinami thì mối quan hệ với Miyuki... dù không đến mức rơi xuống vực thẳm nhưng cũng sẽ mất rất nhiều thời gian để hàn gắn.
“Vì cậu cho phép nên tự dưng tôi mới... nảy sinh hứng thú thôi...”
“T-Thế à...?”
“... Xin lỗi.”
Thấy tôi gãi đầu gãi tai, tỏ vẻ vô cùng ngượng ngùng và không dám nhìn thẳng vào mặt mình, Miyuki tỏ ra bối rối.
Một kẻ lúc nào cũng tự tin như tôi nay lại nhún nhường đến vậy khiến em cảm thấy xa lạ.
Đồng thời, chắc hẳn trong đầu em cũng đang ngổn ngang trăm mối suy tư.
“Matsuda-kun... Ừm... Cậu ngẩng đầu lên xem nào.”
“Ừm...”
“Tớ chưa từng nói là tớ ghét làm chuyện... đó cùng Nanase-senpai đâu nhé...? Việc thuyết phục là do Matsuda-kun làm... nên tớ không sao cả. Chỉ cần Matsuda-kun thuyết phục đàng hoàng là được...”
“Không, vấn đề không phải ở chỗ đó...”
“Vậy thì là gì...?”
“Chuyện là... Có vẻ Nanase-senpai chưa từng có kinh nghiệm với đàn ông.”
Tôi nói khá vòng vo.
Nhưng trước đó tôi đã nhấn mạnh với Miyuki rồi.
Rằng tôi muốn làm với em và Chinami, chứ không phải ai khác.
Hơn nữa, em thừa biết việc lấy đi lần đầu của ai đó trước mặt người khác là một chuyện phi lý đến mức nào.
Dù có thuyết phục được Chinami đi chăng nữa, thì trước đó vẫn còn một việc phải làm.
Miyuki chắc chắn sẽ hiểu ý nghĩa câu nói của tôi.
Nhưng tôi có nên nói vòng vo thêm chút nữa rồi mới giải thích không nhỉ?
Hay là lúc Miyuki bảo sẽ coi như không biết gì, tôi nên hài lòng vì đã có cớ để hành động và dừng lại ở đó?
Tự dưng tôi thấy hối hận quá.
Thử đặt mình vào vị trí của Miyuki thì có cắt cặc tôi cũng không oan.
Nếu Miyuki là một cô gái bình thường thì chết em cũng không cho phép đâu.
Nhưng tôi tin. Tin vào bản chất ẩn giấu của Miyuki, người đã cho phép tôi làm 3P,
Và tin vào tấm lòng khoan dung của em dành cho tôi.
Bây giờ mọi chuyện đành phó mặc cho ông trời... à không, cho Miyuki định đoạt.
Em có bùng nổ cũng được, lấy túi xách phang vào mặt tôi cũng được.
Làm gì cũng được, chỉ xin em hãy cho qua chuyện này một cách êm đẹp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
