Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 65

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1702

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 734

Web Novel - Chương 162: Massage Doki Doki Mùa 3 (2)

Chương 162: Massage Doki Doki Mùa 3 (2)

Sau khi đưa Miyuki về nhà và quay lại Học viện, tôi thấy Renka đang nói gì đó với Chinami.

Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của cô ấy, chắc Chinami đã kể chuyện sẽ đi đâu đó riêng với tôi rồi...

Chinami có vẻ đang chăm chú lắng nghe bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết của Renka, nhưng khi thấy tôi từ xa bước tới, em liền nở nụ cười rạng rỡ và vẫy tay.

“Hậu bối...! Ở đây này!”

Tôi vẫy tay chào lại rồi hỏi.

“Hai người đang nói chuyện gì vậy?”

“À... Chuyện là...”

Đúng lúc Chinami định giải thích cho tôi thì Renka chen ngang.

“Chinami. Cậu bảo muốn đi vệ sinh mà? Đi đi. Tớ có chuyện muốn nói với Matsuda về giải đấu một lát.”

“Á, vâng.”

Chinami bước vào phòng câu lạc bộ.

Renka nhìn theo bóng lưng em, đợi Chinami khuất sau cánh cửa nhà vệ sinh rồi mới đóng cửa phòng câu lạc bộ lại.

Sau đó, cô ấy khoanh tay trước ngực.

“Cậu định massage cho Chinami à?”

Nói thật luôn cơ à.

Quả nhiên tình bạn của hai người rất sâu đậm.

“Tôi định thế. Nhưng Đội trưởng bảo có chuyện muốn nói về giải đấu cơ mà?”

“Cậu thừa biết là không phải mà.”

“Cũng đúng. Vậy, có vấn đề gì sao?”

“Có chứ. Vốn dĩ hôm nay tớ định về cùng Chinami, tại cậu mà tớ phải về một mình đây này.”

“Vậy tôi đưa Đội trưởng về tận nhà nhé.”

Cô ấy chờ câu trả lời này sao?

Renka gật đầu không chút do dự rồi nói.

“Trên đường về ghé ăn kem với bánh ngọt đi.”

Nực cười. Định câu giờ chứ gì?

Nhìn là biết cô ấy bất an khi để tôi và Chinami ở riêng với nhau, nên định cố bám trụ ở cửa hàng đến tận đêm khuya đây mà.

“Không được đâu.”

“Tại sao?”

“Chúng ta chỉ thỏa thuận là đi về cùng nhau thôi, chứ tôi có bảo sẽ đi ăn đồ ngọt đâu.”

“Mấy chỗ đó vốn dĩ là hứng lên thì đi mà. Tớ sẽ hỏi Chinami xem sao.”

“Một người ghét cay ghét đắng việc đi đâu đó với tôi mà tự dưng lại đòi đi ăn đồ ngọt... Chuyện này không thấy mờ ám lắm sao?”

“... Ai bảo tớ ghét đi cùng cậu? Tớ chưa từng nói thế.”

Chữ 'tôi đang nói dối' viết chình ình trên mặt kìa.

Renka của chúng ta chối tội cũng kém thật đấy.

“Không phải à? Vậy để lần sau đi nhé.”

“Lần sau là lần nào...! Tớ muốn đi hôm nay cơ mà...!”

“Nhưng mà Đội trưởng này.”

“Gì...!”

“Giáng sinh này Đội trưởng cosplay bà già Noel cho tôi xem được không?”

Chắc thấy tôi thản nhiên chuyển chủ đề nên Renka thấy hoang mang lắm nhỉ?

Miệng cô ấy hơi há ra.

“... Cậu điên à?”

“Chắc sẽ hợp lắm đấy. Làm đi.”

“Không làm...! Đã bảo là không làm mà...! Có chết cũng không làm...!”

Nếu tôi lấy việc đi ăn bánh ngọt hôm nay ra làm điều kiện trao đổi thì khả năng cao là cô ấy sẽ đồng ý.

Cô ấy đang lo sốt vó sợ cô bạn thân thiết bị tôi giở trò đồi bại, nếu chỉ cần cosplay là giải quyết được vấn đề thì chắc chắn cô ấy sẽ lao vào làm ngay.

Nếu cô ấy từ chối thì chứng tỏ Renka không nghĩ tôi dâm đãng đến mức đó.

Tôi có thể dùng cách này để tạo thêm một kỷ niệm nữa với Renka... Nhưng đành ngậm ngùi để lần sau vậy.

Bây giờ chuyện quan hệ với Chinami mới là quan trọng nhất.

“Sao Đội trưởng lại nổi cáu thế. Biết rồi. Bây giờ tôi sẽ từ bỏ.”

“... Bây giờ? Nghĩa là sau này cậu sẽ lại đòi hỏi tiếp đúng không? À, không... Vấn đề không phải ở đó... Đi ăn đồ ngọt đi mà?”

“Không được. Hôm nay tôi sẽ mua mang về, mai đưa cho Đội trưởng.”

Trước thái độ kiên quyết của tôi, Renka nhíu mày nhăn nhó.

Cô ấy sải bước tiến lại gần tôi, giơ ngón trỏ dài ngoằng lên.

“Cậu... Nếu dám ép buộc Chinami làm gì thì chết với tôi...!”

“Đội trưởng không tin tưởng tôi đến thế sao?”

“Chẳng thế thì sao...! Cứ nhìn những gì cậu làm với tôi thì biết...!”

“Đó là vì điều ước, và vì cô là Đội trưởng thôi. Đội trưởng nghĩ tôi sẽ bắt một sư phụ hiền lành, ngoan ngoãn cosplay mấy thứ đó sao?”

“Vì là tôi nên mới thế... Vậy ý cậu là tính cách tôi tồi tệ sao?”

Gì đây? Đang hơi chạnh lòng vì nghĩ tôi nói bóng gió rằng tính cách cô ấy tồi tệ sao?

Có phải là quá vô lương tâm rồi không...

Một nô lệ như vậy thì cần phải bị quất roi cho đến khi mông đỏ ửng lên mới được.

“Chuyện đó thì bản thân Đội trưởng rõ nhất mà. Nhưng đợi chút...”

Tôi bỏ lửng câu nói, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay Renka.

Ánh mắt đó chắc hẳn rất áp lực, Renka giật mình giấu tay ra sau lưng rồi lùi lại nửa bước.

“G-Gì vậy?”

“Hình như ngón tay Đội trưởng hơi nứt nẻ thì phải.”

Tôi tặc lưỡi, lấy tuýp kem dưỡng da tay nhỏ gọn trong túi ra.

Vốn dĩ tôi mang theo để dùng khi skinship mờ ám với Chinami, nhưng đặc biệt cho cô bôi một chút đấy.

Mở nắp kem dưỡng da tay và dốc ngược xuống, tôi nắm lấy cổ tay Renka đang bối rối và kéo về phía mình.

Sau đó, nhân lúc cô ấy đang ngạc nhiên đứng im, tôi nhanh chóng nặn một ít kem lên mu bàn tay cô ấy.

“Tự bôi đi nhé.”

“Tự tiện nắm tay người ta rồi làm loạn lên...”

Miệng thì càu nhàu nhưng tay vẫn thoa kem cẩn thận, đáng yêu thật đấy.

“Nếu tôi bảo đưa tay đây thì Đội trưởng đâu có đưa. Không phải sao?”

“... Thì đúng là vậy... Nhưng dù sao thì với Chinami...”

“Đội trưởng cố chấp quá đấy... Không tin tưởng tôi đến thế sao?”

“Thế nên tôi mới cảnh cáo cậu đấy... Cậu không hiểu à...?”

Cạch.

Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện, cửa phòng câu lạc bộ mở ra, Chinami bước ra với đôi tay còn ướt nước.

Nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Renka, em lắc đầu như thể hết nói nổi.

“Bạn thân mến. Bạn lại nổi cáu với hậu bối rồi. Tôi biết bạn có tinh thần hiếu thắng rất cao, nhưng đây là lần đầu tiên hậu bối tham gia giải đấu mà. Động viên còn chưa đủ, sao bạn lại dồn ép cậu ấy như vậy? Làm thế cậu ấy sẽ nhụt chí mất. Xin hãy kiềm chế lại đi.”

Nghe vậy, Renka chỉ biết dùng ánh mắt hình viên đạn lườm tôi.

Chinami đang tưởng chúng tôi nói chuyện về giải đấu.

Thế nên cô ấy mới không thể nói thêm gì với tôi nữa.

Ai bảo cô nói dối làm gì.

Cứ bảo là lo cho Chinami nên muốn dằn mặt tôi một câu là được rồi... Bảo bọc quá mức rồi đấy.

Trước ngôi nhà luôn toát lên vẻ cổ kính của Renka.

Tôi đỗ xe lại rồi quay đầu nhìn ra băng ghế sau.

“Vào nhà đi.”

“... Nhớ kỹ những gì tôi nói đấy.”

Đến phút cuối cô ấy vẫn không quên kèm theo lời cảnh cáo.

Chinami thở dài "Phù..." một tiếng rồi trách móc Renka.

“Bạn thân mến. Bạn phải cảm ơn trước chứ. Hậu bối đưa bạn về tận nhà đâu phải là chuyện đương nhiên.”

“... T-Tất nhiên là vậy rồi. Cảm ơn nhé.”

Nhìn Renka nở nụ cười gượng gạo cảm ơn tôi, tôi mím chặt môi dưới.

Vì tôi sắp bật cười đến nơi rồi. Nhìn Renka lúng túng buồn cười quá.

Hôm nay Renka bị xoay như chong chóng... Đúng là một ngày nhiều kiếp nạn của cô ấy.

“Tôi không sao đâu. Vì thân thiết nên mới nói được những lời đó mà. Đúng không?”

Tôi giả vờ bao dung để gây áp lực cho Renka, cô ấy khẽ nghiến răng trèo trẹo rồi đáp.

“Đ-Đúng vậy... Tớ vào đây.”

“Đội trưởng nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”

Bước xuống xe, Renka liên tục ngoái đầu lại nhìn với những bước chân đầy bất an.

Đợi cô ấy vào hẳn trong nhà, tôi mới lái xe đến khách sạn tình yêu.

Vì là thứ Hai, lại chưa tối hẳn nên bãi đỗ xe khá vắng vẻ.

Tôi vừa trò chuyện bình thường với Chinami vừa đỗ xe vào một trong vô số chỗ trống, rồi cùng em bước vào sảnh.

Sau đó, tôi nhận thẻ phòng từ máy tự động và cùng em lên thang máy.

“Lâu lắm rồi mới đến đây nhỉ.”

Chinami hít hà mùi sáp thơm rẻ tiền rồi nói.

Tôi mỉm cười rạng rỡ với em rồi gật đầu đồng tình.

“Đúng vậy.”

“Tôi cứ tắm rửa, chuẩn bị xong xuôi trong phòng massage rồi nhắn tin cho hậu bối như lần trước là được đúng không?”

“Không. Hôm nay sư phụ cứ đến phòng ngủ nhé.”

Nghe vậy, mắt Chinami tròn xoe.

“Dạ...? Tại sao vậy?”

“Giường trong phòng massage cứng lắm. Kích thước lại nhỏ, phòng cũng chật nên rất khó để massage tử tế. Làm trên chiếc giường rộng rãi trong phòng ngủ sẽ tốt hơn nhiều.”

“Nhưng mà... Ga giường sẽ bị dính đầy dầu mất...?”

Chinami của chúng ta lo lắng nhiều quá.

Đằng nào người ta chả mang đi giặt hết.

Mà không lẽ em sợ mình sẽ phun nước lênh láng sao?

“Tôi sẽ trải nhiều lớp khăn tắm lên nên không sao đâu.”

“Vậy sao...?”

“Vâng. Sư phụ cứ mặc đồ lót dùng một lần và áo choàng tắm rồi ra là được. Rõ chưa?”

“À, tôi biết rồi...”

Dưới mắt Chinami ửng lên một tầng hồng hào.

Nhắc đến giường làm em thấy rạo rực sao?

Biết đâu Chinami cũng có khả năng là một kẻ biến thái ngang ngửa Miyuki cũng nên.

Không phải thì thôi.

-Hậu bối ơiii... Cậu đang ở đâu vậy...?

Giọng nói dè dặt của Chinami vọng ra từ trong phòng tắm.

Tôi đang sắp xếp đồ đạc trong phòng massage liền ghé sát môi vào khe cửa nhà vệ sinh.

“Tôi đang ở phòng massage.”

-Tại sao vậy...?

“Tôi đang chuyển đồ dùng để massage sang.”

-À há... Tôi biết rồi...

Tự dưng sao lại hỏi câu đó nhỉ. Sắp được massage nên đột nhiên căng thẳng quá chăng?

Nghĩ vậy, tôi cầm đồ đạc lên, mở cửa thông sang phòng ngủ thì,

“Hya!?”

Tôi thấy Chinami, người đáng lẽ phải ở trong phòng tắm, thốt lên một tiếng kêu kỳ lạ và vội vã quay người lại.

“Hửm?”

Em đang mặc áo choàng tắm, nhưng tóc lại không hề ướt.

Chắc chắn là chưa tắm xong rồi... Hết dầu gội à?

“Sao vậy sư phụ?”

Tôi tiến lại gần Chinami thì phát hiện ra bộ đồ lót dùng một lần vẫn còn nguyên trong bọc đang nằm trên giường, và tôi lập tức hiểu ra vấn đề.

Chắc em định tắm thì nhận ra mình quên mang đồ lót nên mới chạy ra lấy đây mà.

“Hậu bối...! C-Cậu tránh ra đi...! Xùy...! Đi ra đi...!”

Chinami lấy khăn tắm che trước ngực và đuổi tôi đi.

Cái giọng điệu như đang đuổi chó đó nghe cũng đáng yêu phết.

Đây là một cảnh fanservice bất ngờ đúng chuẩn game hẹn hò... Cứ thế lùi bước thì phí quá.

Tôi bất giác bật cười, đặt máy xông hơi và các đồ đạc khác xuống rồi bước đến trước mặt Chinami.

“Mư...!?”

Ngay lập tức, cơ thể Chinami co rúm lại vì kinh ngạc.

Đồng thời, một bên vạt áo choàng tắm rộng thùng thình trượt xuống, để lộ bầu ngực lấp ló nhìn từ góc nghiêng của Chinami.

Giá mà áo choàng tụt xuống thêm chút nữa, hoặc Chinami cứ thế bước ra trong tình trạng không phòng bị thì sẽ có một cảnh tượng tuyệt vời hơn, hơi tiếc một chút.

À không, việc gì phải tiếc. Đằng nào hôm nay chả được xem.

“Hậu bối...! Sao cậu cứ nhìn chằm chằm thế...!”

Có vẻ em không nhận ra vùng nhạy cảm của mình đang bị phơi bày nên chỉ biết trách móc tôi.

Một biểu cảm vô cùng ngượng ngùng. Thưởng thức xong, tôi nở nụ cười hiền từ với em rồi nói.

“Xin lỗi vì đã ra ngoài mà không nói tiếng nào. Tôi sẽ vào lại trong đó, tắm xong sư phụ nhắn tin cho tôi nhé.”

“... Vâng... Cậu mau đi đi...!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!