Chương 156: Cậu Định Mời Ai?
“Lạnh thật đấy.”
Chinami tiến lại gần khi tôi đang quét dọn bên ngoài phòng câu lạc bộ.
Tôi dừng tay đưa chổi qua lại, quay đầu nhìn em.
“Vâng, lạnh thật.”
“Rất lạnh là đằng khác.”
Giọng điệu đều đều khác hẳn với Chinami thường ngày, có vẻ em đang hơi giận.
Tôi ngừng quét, nhìn thẳng xuống Chinami.
“Sao vậy ạ?”
“Hừm. Tôi hơi buồn một chút.”
“Sư phụ buồn chuyện gì vậy?”
“Tôi tự hỏi liệu chúng ta có thể sắp xếp lại cuộc hẹn đã bị hủy vào tuần trước không. Tất nhiên là tôi đã chủ động xin hoãn, nhưng cậu lại định cho qua luôn mà không nhắc đến nửa lời, điều đó khiến tôi không được thoải mái cho lắm.”
Thì ra là chuyện massage.
Chắc em ấy bất an vì từ hôm đó đến nay chúng tôi chưa nói chuyện lại về vấn đề này.
Nhưng mà Chinami của chúng ta... đã trở thành cơ thể không thể sống thiếu massage rồi sao?
“Sư phụ. Chuyện đó...”
“Một hậu bối không hiểu được nỗi lòng của sư phụ thì liệu có thể làm tốt vai trò của một đệ tử không? Tôi đang cực kỳ nghi ngờ đấy. Tất nhiên là tôi hoàn toàn không có ý định trục xuất hậu bối đâu, chỉ là nói vậy thôi.”
Cứ đà này chắc em ấy sẽ hừ mũi một cái rồi cười khẩy mất.
Bật cười trước lời phê bình đáng yêu của Chinami, tôi lên tiếng.
“Sư phụ muốn được massage lắm sao?”
“Hừm hừm...”
“Sao không nói sớm. Giờ tôi massage cho sư phụ một lát nhé?”
“Không phải kiểu massage đó, ý tôi là kiểu massage thư giãn bằng tinh dầu cơ.”
Lúc trước thì bảo là massage doki doki cơ mà.
“Ra vậy. Sư phụ qua đây một lát được không?”
Tôi dẫn Chinami đi về phía phòng sấy võ phục.
Những bộ võ phục Kendo màu xanh đen rộng thùng thình đang treo trên dây phơi.
Đưa Chinami vào giữa những bộ võ phục đó, tôi vuốt lại mái tóc đang dựng đứng lên vì tĩnh điện của em.
Rồi tôi dùng giọng điệu nhẹ nhàng dỗ dành Chinami.
“Tất nhiên là tôi không quên chuyện massage rồi. Tôi vẫn đang suy nghĩ xem lúc nào thì hợp lý.”
“... Thật sao?”
“Vâng, tất nhiên rồi.”
“Tôi nói vậy không phải vì nôn nóng đâu nhé.”
“Tôi biết mà.”
Đợi thêm chút nữa nhé. Bằng mọi giá tôi sẽ xin được sự đồng ý của Miyuki.
Mà này, chắc ông chủ khách sạn tình yêu đang cười toe toét nhỉ?
Có một thằng ngốc đã đặt trước cả phòng concept massage lẫn phòng concept nhà giam mà mãi chẳng thấy đến.
Vòng ra sau lưng Chinami, tôi mỉm cười rạng rỡ rồi đặt tay lên vai em.
Sau đó, tôi bắt đầu dùng lực ở các ngón tay để xoa bóp cho em.
“Cậu đang làm gì vậy...! Bây giờ tôi không muốn được massage đâu...!”
Chinami đỏng đảnh ngoắt đầu qua lại tỏ vẻ không thích, nhưng,
“Ưm...”
Khi tôi bắt đầu nắn bóp những bó cơ đang căng cứng vài lần, em liền phát ra tiếng rên mũi đầy sảng khoái.
Thậm chí em còn buông thõng toàn thân, phó mặc cơ thể cho bàn tay tôi.
Sau khi xoa bóp vai cho Chinami một cách vừa phải, tôi nhẹ nhàng trượt tay xuống và vỗ nhẹ vào mông em.
Ngay lập tức, Chinami đang trong trạng thái lờ đờ liền hỏi với giọng điệu đầy thắc mắc.
“Ư á... Sao cậu cứ chạm vào chỗ đó vậy...?”
“Thói quen thôi ạ.”
“Một thói quen rất xấu đấy... Vì là tôi nên mới tha thứ cho cậu, chứ nếu là người khác thì to chuyện rồi...”
Miyuki, cậu, Renka, và Hiyori...
Tôi sẽ chỉ làm thế với đúng bốn người thôi.
Nhưng có vẻ em không thấy ác cảm với việc bị chạm vào nhỉ? Phải làm thường xuyên mới được.
“Tôi hiểu rồi. Tôi chỉ xoa bóp vai đến đây thôi nhé.”
“Ưm...? Xong rồi sao...?”
Chinami bày tỏ sự tiếc nuối.
Tôi đặt tay lên lưng em, vừa xoa tròn vừa nói.
“Sắp đến lúc ác nhân xuất hiện rồi.”
“Ác nhân...?”
Khoảnh khắc Chinami hơi nghiêng đầu một góc 15 độ,
Cạch.
Cửa phòng sấy mở ra.
“Chinami, cậu ở đây đúng không?”
Nghe thấy giọng nói đầy vẻ bao đồng của Renka, tôi nhìn xuống Chinami và cười toe toét.
“Thấy chưa?”
Đôi mắt Chinami mở to gấp đôi, em khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc.
“... Sao cậu biết...?”
“Tôi đoán là Đội trưởng sẽ đến.”
“Cậu là thầy bói sao...?”
“Biết đâu đấy.”
“Trời ạ...”
Có vẻ em ấy tin vào tâm linh thật. Thế nên tôi mới thích Chinami.
Chỉ là tôi đoán Renka sẽ mò đến tầm này, vì hễ không thấy cậu trong tầm mắt là cô ấy lại lo sốt vó lên sợ tôi giở trò đồi bại thôi mà.
“Chinami...! Giúp tớ một tay với!”
Xuyên qua những bộ võ phục đang treo trên dây phơi, tôi thấy Renka đang vội vã bước tới sau khi phát hiện ra nửa thân dưới của chúng tôi đang dính sát vào nhau.
Vỗ nhẹ vào lưng Chinami lần cuối, tôi vén bộ võ phục đang che khuất khuôn mặt lên và chào cô ấy.
“Chào Đội trưởng.”
“Hừ...!”
Renka nhíu mày như thể vừa thấy thứ gì đó chướng mắt.
Dạo này cô ấy có vẻ thoải mái hơn vì tôi đã dùng hết điều ước rồi nên chẳng thèm quản lý biểu cảm nữa, nhưng cứ thế này là bị phạt đấy nhé.
“Từ sáng sắc mặt cậu đã không tốt rồi... Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Trước bãi đỗ xe. Tetsuya lo lắng hỏi Miyuki khi em vừa đi họp Hội học sinh về.
Miyuki với quầng thâm dưới mắt nở một nụ cười gượng gạo.
“Chỉ là... sáng nay có chút chuyện mệt mỏi thôi...”
“Chuyện gì?”
“Có chuyện như vậy đấy.”
Một giọng điệu dịu dàng nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng.
Hàm ý bảo cậu ta đừng gặng hỏi thêm nữa.
Nhưng tên Tetsuya thiếu tinh tế của chúng ta hoàn toàn không nhận ra tâm tư của Miyuki.
“Gì chứ... Dạo này cậu có nhiều bí mật quá nhỉ? Giữa chúng ta mà cũng vậy sao?”
Trách móc trẻ con. Đúng là đồ con nít.
Là bạn thanh mai trúc mã 15 năm thì ít nhất cũng phải nhận ra sự thay đổi biểu cảm tinh tế của Miyuki chứ?
Nhưng tên đó chỉ mải lo cho cảm xúc của bản thân nên chẳng thèm để ý đến những thứ đó.
Vì cậu như thế nên Miyuki mới dần muốn giữ khoảng cách đấy.
Lâu lắm mới định đặc biệt cho đi nhờ một chuyến mà tự nhiên tôi lại muốn đổi ý rồi đây này.
Hiện tại tôi và Miyuki đang trải qua một thời kỳ quan trọng.
Làm đéo gì có chỗ cho loại như mày chen vào, nên ngậm miệng lại mà đi nhờ về đi thằng chó.
“Chuyện này cực kỳ cá nhân nên mới vậy. Xin lỗi nhé.”
Miyuki dỗ dành Tetsuya.
Dù đang trong trạng thái nhạy cảm nhưng em vẫn rất dịu dàng.
Nếu người đặt câu hỏi đó không phải là Miyuki mà là người khác thì có lẽ bầu không khí lúc này đã trở nên căng thẳng rồi.
Trước khi Miyuki cảm thấy khó xử hơn, tôi chen vào giữa hai người.
“Đi thôi. Lạnh quá.”
“À, ừ...”
Cứ thế, tôi nhanh chóng tống khứ cục nợ đi rồi lái xe đưa Miyuki về nhà.
Trên đường đi, em trìu mến huých nhẹ vào cánh tay tôi đang lái xe chậm rãi và hỏi.
“Sao tự dưng hôm nay Matsuda-kun lại chủ động đề nghị cho Tetsuya-kun đi nhờ vậy?”
Sao á? Vì tôi muốn làm chuyện cậu thích để ghi thêm điểm chứ sao.
Cứ thế này thì biết đâu cậu cũng sẽ muốn làm chuyện tôi thích thì sao?
Tất nhiên tôi biết khả năng đó rất mong manh nếu chỉ dựa vào việc cho Tetsuya đi nhờ, nhưng với tình cảnh hiện tại thì tôi phải thử mọi cách thôi.
“Tôi hỏi cậu ta đang làm gì thì cậu ta bảo đang định đi bộ về nhà. Hôm nay thời tiết lại lạnh hơn hôm qua nên tôi bảo sẽ đưa cậu ta về.”
“Đáng khen quá nhỉ...?”
“Biểu cảm của cậu trông có vẻ bất ngờ đấy? Vốn dĩ tôi đâu phải là người xấu xa đến thế.”
“Cậu nói sai rồi. Vốn dĩ cậu là người xấu, nhưng đang dần trở nên tốt hơn thôi.”
“Cậu đang đùa hay nói thật đấy?”
“Cứ cho là nửa đùa nửa thật đi.”
Miyuki trêu chọc tôi bằng giọng điệu tinh nghịch, khi xe về đến nhà, em nhìn chằm chằm vào tôi.
“Matsuda-kun.”
“Sao.”
“Hôm nay tớ lại ngủ ở nhà Matsuda-kun nhé?”
“Dì bảo không được cơ mà. Vậy thì không được đâu.”
“Sáng nay cậu còn bảo tớ ngủ lại mà?”
“Bây giờ dì đã biết cậu ngủ lại nhà tôi rồi. Dì thừa biết nam nữ ở riêng trong nhà thì sẽ xảy ra chuyện gì, nên dì mới nói vậy để cậu đừng làm quá... Đành chịu thôi. Thành thật mà nói thì bảo không tiếc là nói dối, nhưng tôi không muốn cố chấp để rồi bị mất điểm trong mắt dì đâu.”
“Sao hôm nay cậu suy nghĩ sâu sắc thế? Tự dưng tớ muốn khen cậu quá...?”
Khen bằng một chầu 3P được không em?
“Xuống xe đi.”
“Không thích. Tớ muốn nói chuyện thêm. Về nhà một mình cũng chẳng có gì làm.”
“Vậy thì tùy cậu.”
“Về nhà cậu lại xem cái đó à?”
“Không xem.”
“Thật không? Cậu mua laptop để xem phim đen mà?”
“Cậu nghĩ tôi phát cuồng vì phim nóng chắc?”
Nghe vậy, Miyuki bật cười ngượng ngùng, rồi đột nhiên đổi sang vẻ mặt nghiêm túc.
“Tớ có chuyện muốn hỏi.”
“Từ hôm qua đến giờ sao cậu tò mò nhiều thứ thế? Chuyện gì?”
“Ừm...”
Miyuki thốt lên một tiếng cảm thán ngắn rồi liếm môi.
Đến lúc nghiêm túc rồi sao?
Lời thách thức đó, tôi nhận. Thử xem nào.
Em chìm vào suy nghĩ một lát, không nói lời nào rồi dè dặt mở lời.
“Giả sử Matsuda-kun có cơ hội làm chuyện đó với tớ và một người phụ nữ khác, thì cậu định mời ai?”
Chủ đề tương tự như câu hỏi hôm qua, nhưng mức độ đậm đặc hơn.
Tư tưởng của em đang dần cởi mở hơn rồi sao? Tôi có thể nghĩ như vậy được không?
“Tự dưng sao cậu lại hỏi câu đó?”
“Có phải định làm thật đâu mà lo. Bạn gái muốn tìm hiểu kỹ sở thích của bạn trai thì có gì sai đâu. Cậu mau nói đi. Cố gắng trả lời nghiêm túc vào nhé.”
Đúng là Miyuki với tinh thần ham học hỏi cao.
Lần này cũng phải trả lời cho khéo. Phải nói thế nào để dò xét tâm trạng của Miyuki đây?
Tôi thở hắt ra một hơi dài, suy nghĩ sâu xa rồi gãi gãi gáy ngẩng đầu lên.
“Tôi nghĩ gọi người mà cậu quen biết thì tốt hơn.”
“Matsuda-kun không quen người đó cũng không sao à? Cứ là phụ nữ thì ai cũng được sao?”
Sao nghe như có gai trong lời nói thế này, sởn hết cả gai ốc.
Có khi nào Miyuki đã biết tỏng ý đồ của tôi rồi không?
Cậu đang đùa giỡn tôi đấy à? Có phải vậy không?
“Không phải thế, nếu gọi một người mà tôi biết nhưng cậu không biết thì chắc chắn cậu sẽ thấy rất gượng gạo. Hơn nữa, giả sử tình huống đó xảy ra, tâm trạng cậu chắc chắn sẽ rối bời theo chiều hướng xấu, nhưng nếu là người quen hoặc người thân thiết thì về mặt tâm lý sẽ an tâm hơn phần nào, nên tôi mới trả lời vậy.”
“Vậy sao...? Cậu trả lời thế là vì tớ à?”
“Cậu là người chủ động tạo ra tình huống đó mà, nên tôi phải cân nhắc và quan tâm đến lập trường của cậu chứ.”
“Gọi người mà cả Matsuda-kun và tớ đều biết thì không được à?”
Sao lại không được chứ? Đó chính là mục tiêu của tôi mà... Quá tuyệt vời luôn.
Tôi còn chẳng có ý định làm với người mà một trong hai chúng ta không quen biết cơ.
Yêu cậu quá, Miyuki. Bắt tôi liếm ngón chân như một con chó tôi cũng liếm.
“Tất nhiên đó là phương án tốt nhất rồi.”
“Trong số những người chúng ta quen biết, liệu có ai có sở thích đó không nhỉ?”
Chuyện đó cứ để tôi lo. Cậu không cần phải bận tâm đâu.
“Đến mức đó thì tôi chưa nghĩ tới. Giờ cậu hài lòng chưa?”
“Tạm thời là vậy.”
Cái phó từ ‘tạm thời’ đó làm tôi thấy lấn cấn.
Câu trả lời tôi đưa ra đã là tốt nhất chưa? Hay là chưa?
Giá mà em nói cho tôi biết thì tốt... Nhưng có vẻ Miyuki không có ý định đó.
“Trước khi đi cậu không định làm gì cho tôi à?”
Miyuki nheo mắt, chu môi ra.
Đòi hôn thế này thì có vẻ em không giận dỗi gì đâu.
Khá an tâm, tôi rướn người tới và trao cho em cử chỉ âu yếm mà em muốn.
Miyuki nở nụ cười mãn nguyện, bước xuống xe, đóng cửa lại rồi vẫy tay chào.
Tôi vẫy tay chào lại, ngả người ra lưng ghế, đợi em mở cửa bước vào nhà rồi mới nhả phanh tay.
Ngày nào cũng có cảm giác như máu bị rút cạn vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
