Chương 138: Sự Nhục Nhã
“Chinami... Cậu ở đây à?”
“Ừm. Tất nhiên là tớ ở đây rồi. Có chuyện gì sao?”
“Không... Tớ chỉ xem cậu có ổn không thôi.”
“15 phút trước cậu cũng vừa nói y chang câu này đấy.”
“Tớ xin lỗi. Tớ đi đây.”
Cuộc đối thoại nhạt nhẽo kết thúc, Renka đóng cửa phòng bảo quản lại.
Kể từ sau sự kiện lần trước cho đến tận thứ sáu hôm nay, hễ Chinami và tôi đi đâu là cô ấy lại ló mặt ra kiểm tra liên tục, chẳng khác nào kẻ bám đuôi, thật cạn lời.
Nếu lo lắng đến thế thì cứ kéo Chinami đi làm công việc quản lý cùng luôn cho rồi.
“Tuần này Renka lo lắng nhiều quá nhỉ. Hôm qua cũng vậy, hôm kia cũng vậy...”
Chinami lắc đầu ngán ngẩm, lẩm bẩm một mình với vẻ mặt khó hiểu.
Tôi tiến lại gần cô ấy và hùa theo.
“Đúng vậy. Sao cô ấy lại thế nhỉ?”
“Chị thì lờ mờ đoán được lý do, nhưng mà...”
Bỏ lửng câu nói, Chinami lén liếc nhìn tôi, rồi giật mình khi chạm phải ánh mắt tôi.
Cô ấy vội vàng giả vờ lau Bogu và nói tiếp.
“Hôm nay tình trạng Bogu tốt thật đấy... Ưm ưm... Chắc là các thành viên đã sử dụng rất cẩn thận.”
“Hôm qua chị lau chùi cẩn thận nên nó mới tốt thế đấy chứ?”
“... Tất nhiên là cũng có một phần ảnh hưởng từ chuyện đó rồi. Mà này, hôm nay thời tiết đẹp quá nhỉ?”
Tự nhiên lại đánh trống lảng sang chuyện thời tiết, đáng yêu thật đấy.
“Đúng vậy. Nhưng mà Sư phụ này.”
“Sao cơ?”
“Sao chị cứ lau mãi một chỗ thế?”
“Chị làm thế bao giờ? Chị đang lau rất đều tay mà? Có vẻ như Hậu bối cần phải đi khám mắt gấp rồi đấy.”
Chinami chối bay chối biến.
Tôi đành hùa theo cho qua chuyện trước khi cô ấy dỗi.
“Sắp hết giờ hoạt động câu lạc bộ rồi, tôi đi dọn dẹp nốt đây.”
“Ừm, em vất vả rồi.”
Rời khỏi phòng bảo quản, tôi nhấc thùng rác chứa đầy vỏ chai nước khoáng và lon nước ngọt lên.
Thời tiết đột ngột ấm lên, cộng thêm hôm nay có buổi đấu tập nhẹ nên lượng nước tiêu thụ khá nhiều.
Không biết Renka đã uống loại nước nào nhỉ? Tự nhiên tôi lại thấy tò mò.
“Này...!”
Đang phân loại rác bên ngoài phòng câu lạc bộ, tôi quay đầu lại khi nghe thấy một giọng nói hơi rụt rè vang lên từ phía sau.
Là Renka đang khoanh tay bước về phía tôi.
Tôi đáp lại với vẻ mặt thờ ơ.
“Gì.”
Cô ấy nhìn quanh quất xem có ai không rồi mới hỏi.
“Ngày mai cậu gọi tớ ra thật à?”
“Vâng.”
“Mấy giờ?”
“Không biết. Tôi chưa quyết định.”
“Vậy thì trong hôm nay cậu phải nhắn thời gian chính xác cho tớ đấy.”
“Cô đang ra lệnh cho tôi đấy à?”
“... Tớ không có ý đó.”
Thái độ của Renka đã nhún nhường hơn một chút.
Ngày đó sắp đến rồi, chắc cô ấy không muốn phải chịu đựng những chuyện tồi tệ nên định bụng sẽ không chọc giận tôi... Tâm tư lộ rõ mồn một.
“Cứ chờ đi.”
“Cậu cũng không biết khi nào xong à?”
“Sao?”
“Chỉ là... Tớ muốn biết trước để còn chuẩn bị tâm lý...”
Úp ngược thùng rác chỉ còn lại đồ nhựa vào thùng phân loại, tôi gấp gọn chiếc thùng giấy rỗng rồi ném vào ngăn chứa giấy.
Sau đó, tôi phủi tay và nhìn xuống Renka.
“Để xem thái độ ngày mai của cô thế nào rồi tôi sẽ quyết định.”
“Ý cậu là sao? Nếu tớ ngoan ngoãn nghe lời thì cậu sẽ cho tớ về sớm à?”
Tự mình nói ra được câu đó luôn... Tiến bộ vượt bậc đấy.
Gật đầu hài lòng, tôi nói.
“Chắc vậy.”
“Tớ muốn cậu nói rõ ràng cơ... Đừng có chơi chữ...”
“Nếu cô ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ cho cô về sớm. Được chưa?”
Nghe vậy, sắc mặt Renka sáng sủa hơn hẳn.
“Biết rồi. Tớ đi đây.”
Vẫn còn thiếu cảnh giác lắm. Đáng lẽ cô phải hỏi xem tôi sẽ cho cô về lúc mấy giờ chứ.
Và cô biết tôi sẽ nói gì mà dám hứa là sẽ ngoan ngoãn nghe lời?
Lát nữa tôi mà lật lọng thì là lỗi của cô đấy nhé?
“Chào cháu, Matsuda-kun. Lâu lắm rồi mới gặp nhỉ?”
Midori nở nụ cười rạng rỡ chào đón tôi.
Tôi cúi đầu chào bà ấy.
“Cháu chào cô ạ. Dạo này cô vẫn khỏe chứ ạ?”
“Tất nhiên rồi. Trời lạnh lắm, cháu mau vào nhà đi.”
“Vậy cháu xin phép ạ.”
Cởi giày bước vào nhà, mùi thơm nức mũi xộc thẳng vào mũi khiến tôi phải hít hà.
Món ăn hôm nay là Sukiyaki à? Mùi giống lắm.
Chào hỏi Wataru xong, tôi đi rửa tay ngay lập tức.
Khi quay lại bếp, trên bàn ăn đã bày sẵn một bữa tiệc thịnh soạn.
Món chính đúng như dự đoán là Sukiyaki, xung quanh là đủ các món ngon từ sushi đến đồ chiên...
Nhìn mâm cơm đó, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.
Đó là một viễn cảnh hoang đường, rằng khi thức dậy, tôi sẽ thấy Miyuki và Midori đang đeo tạp dề nấu ăn cho tôi trong bếp.
Không phải ở ngôi nhà này, mà là ở nhà tôi, hai mẹ con đeo tạp dề...
Cảnh tượng đó tuyệt vời biết bao. Thật kích thích.
“Em chào chị.”
Ngồi vào bàn ăn, tôi vẫy tay chào Kana, người mà đã lâu tôi không gặp.
Cô ấy nhìn tôi chằm chằm rồi đáp.
“Chào em.”
Nhìn đôi mắt mở to của cô ấy, có vẻ như cô ấy đang nhớ lại chuyện tôi giả vờ không biết mà sờ eo cô ấy lần trước.
Nổi hứng trêu chọc, tôi nhìn cô ấy và nở một nụ cười tinh quái.
“Chị vẫn khỏe chứ? Dạo này chị còn bắt chước giọng Miyuki nữa không?”
“Không? Chẳng có ai để trêu nên chị không làm nữa.”
Bình tĩnh ngoài dự đoán nhỉ. Không biết có nên nói là đúng chuẩn Kana không nữa.
Nếu cô ấy ở nhà tôi, chắc chắn sẽ là một nhân vật giúp bầu không khí thêm phần sôi động, không biết cô ấy có muốn nấu ăn cùng mẹ và em gái không nhỉ?
Nuốt những lời đó vào trong, tôi cầm đũa lên khi Wataru ngồi ở vị trí chủ tọa cất lời mời mọi người dùng bữa.
Bữa ăn bắt đầu.
Vừa trò chuyện với Midori và Wataru vừa thưởng thức các món ăn, tôi thấy Kana nở nụ cười tinh nghịch nhìn Miyuki đang gắp thức ăn một cách từ tốn, tôi biết ngay là sắp có chuyện rồi.
“Hôm nay em không nhắc đến Matsuda-kun nữa à?”
Kana trêu chọc Miyuki bằng giọng điệu ranh mãnh.
Miyuki giật nảy mình, nhăn mặt lại.
“Ch, chị nói gì vậy...! Em nhắc đến Matsuda-kun bao giờ...”
“Sao em phải cuống lên thế? Ngày nào em chẳng khoe khoang chuyện em và Matsuda-kun đã làm gì.”
“Khoe khoang gì chứ... Chị đừng có nói linh tinh...! Ăn cơm đi...!”
Miyuki bực bội gắp một miếng sushi trứng bỏ vào miệng.
Đáng lẽ cô ấy phải nhai ngấu nghiến mới đúng, nhưng vì để ý đến ánh mắt của tôi nên cô ấy cố gắng tỏ ra thục nữ, trông buồn cười thật.
Nhìn sơ qua tình hình, có vẻ như không chỉ Midori và Kana, mà ngay cả Wataru cũng đã biết chuyện giữa tôi và Miyuki.
Chỉ có mình Miyuki là không biết chuyện đó thôi.
À không, có khi cô ấy biết nhưng vì ngại nên cố tình giả vờ không biết cũng nên.
Trò đùa nhỏ của Kana trôi qua, tôi cầm đĩa trái cây mà Midori đã chuẩn bị sẵn mang vào phòng Miyuki.
Căn phòng của cô ấy vẫn như xưa. Mùi hương mận chín thoang thoảng và mọi thứ được sắp xếp gọn gàng.
Dù đã đến đây vài lần nhưng lúc nào tôi cũng thấy mới mẻ.
Và chướng mắt. Những dấu vết của Tetsuya vẫn còn sót lại rất nhiều.
Giống như một con chó khốn khiếp đã ị bậy ra một căn phòng hoàn hảo vậy.
Đặt đĩa trái cây lên bàn học của Miyuki, tôi chỉ tay lên trần nhà khi cô ấy giục tôi học bài.
“Gỡ cái kia xuống đi.”
Miyuki nhìn theo tay tôi, thấy những miếng dán dạ quang trên trần nhà, cô ấy nghiêng đầu khó hiểu.
“Sao vậy?”
“Tôi có cảm giác Miura đang giám sát cậu.”
“...”
Miyuki ngớ người ra vì quá vô lý, rồi cô ấy che miệng cười.
Có vẻ cô ấy nghĩ là tôi đang ghen.
“Cậu nói gì vô lý vậy...? Cậu nghĩ trên đó có camera chắc?”
“Nói chung là gỡ xuống đi. Để tôi làm cho.”
“Sao cậu cứ cố chấp thế... Nó ở đó hơn 10 năm rồi nên mình cũng có tình cảm với nó, vả lại nếu gỡ ra có khi rách cả giấy dán tường đấy.”
“Cứ cẩn thận gỡ ra là được. Rồi chúng ta dán cái khác đẹp hơn lên.”
“Dán cái gì?”
“Sau này chúng ta cùng đi chọn.”
“Ưm... Để mình suy nghĩ đã.”
Thấy phản ứng nửa vời của Miyuki, tôi sải bước tiến lại gần cô ấy.
“Mới đó mà cậu đã thế này rồi... Trước tiên cứ học bài đã...”
Cậu nghĩ tôi định đụng chạm cậu à? Tự nhiên lại nói thế.
Mà này, bảo là trước tiên cứ học bài đã... Nghe cứ như thể học xong thì muốn làm gì cũng được ấy.
“Cậu phải nói là sẽ suy nghĩ tích cực về chuyện đó chứ.”
“... Sao cậu cứ cố chấp thế... Chuyện đó quan trọng đến vậy sao...?”
“Ừ. Quan trọng chứ.”
“À, mình biết rồi... Mình sẽ suy nghĩ tích cực về chuyện đó... Cậu mau ngồi xuống đi...”
Không chịu nổi sự thúc ép của tôi, Miyuki đành đưa ra câu trả lời mà tôi mong muốn, rồi vỗ vỗ vào mặt ghế trống.
Không chỉ gỡ mấy miếng dán đó ra, mà dán lại toàn bộ giấy dán tường cũng không tồi đâu nhỉ.
Nghĩ vậy, tôi ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.
Sáng hôm sau.
Tôi dậy sớm, gọi điện thoại ngắn gọn cho Miyuki - người đang chuẩn bị đi chơi - rồi lái xe đến khách sạn tình yêu.
Sau đó, tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua chút đồ ăn nhẹ, rồi bước vào khách sạn, đi thẳng đến căn phòng mà tôi đã đặt trước vài ngày.
Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi ở đó là chiếc còng tay đặt trên kệ phòng khách.
Bên cạnh đó là máy rung - món đồ cơ bản của BDSM, chiếc bịt miệng có quả bóng ở giữa, và cả roi da Flogger - loại roi trừng phạt được chia thành hàng chục sợi da mỏng.
Thậm chí còn có cả bộ đồ trói toàn thân và thanh giằng Spreader bar để cố định tay chân...
Đúng là có đủ mọi thứ, nhưng nếu Renka mà nhìn thấy chắc cô ấy sẽ áp lực lắm đây.
Tôi chỉ muốn một căn phòng nhẹ nhàng thôi mà... Trong thế giới này, mức độ này là cơ bản sao? Cảm giác như tôi vừa được mở mang tầm mắt vậy.
Bước vào phòng ngủ được thiết kế theo concept nhà giam, tôi vừa trầm trồ nhìn quanh phòng, vừa nở một nụ cười đầy ẩn ý khi nhìn thấy một thứ gì đó trên sàn nhà cạnh chiếc giường cỡ Queen rộng lớn.
Chuẩn bị kích thước vừa vặn thật đấy. Rất đáng khen.
Ngồi xuống chiếc giường êm ái, tôi cầm điện thoại lên và gọi ngay cho Renka.
-Hà... Alo.
Khác với lần trước, lần này cô ấy bắt máy rất nhanh.
Nghe tiếng thở hổn hển, có vẻ như cô ấy đang tập thể dục.
“Cô đang ở đâu đấy.”
-Tớ đang ở ngoài.
“Tôi sẽ gửi vị trí cho cô, đến ngay đi.”
-Bây giờ á...? Tớ đang tập thể dục mà...?
Chăm chỉ thật đấy. Mới bảy rưỡi sáng mà đã tập thể dục rồi.
“Thì sao?”
-... Để tớ tập xong rồi tớ đến.
“Không. Đến ngay đi. Vị trí vẫn như lần trước, nhưng để chắc ăn tôi sẽ gửi lại cho cô.”
-Lại... khách sạn đó à...?
“Vâng. Tầng 5 nhé.”
-Kh, khác tầng với lần trước nhỉ?
Cô còn nhớ cả số phòng lần trước đến cơ à?
Renka của chúng ta... quan tâm đến tôi nhiều phết nhỉ.
“Đúng vậy. Cô đi mất bao lâu?”
-... Cậu bắt tớ đi bây giờ thật à?
“Vâng.”
-Chắc khoảng... 20 phút...
Buông xuôi rồi à. Chỉ nghe giọng thôi mà tôi đã sắp cương lên rồi.
Đúng rồi, phải ngoan ngoãn nghe lời thì mới được về sớm chứ.
“Tôi biết rồi. Tôi sẽ đợi ở cửa.”
-Biết rồi...
Cúp máy, tôi định đợi Renka ở sảnh, nhưng ánh mắt tôi lại sáng lên khi nhìn thấy chiếc bịt mắt trên kệ.
Dùng cái này thì tuyệt cú mèo.
Cầm chiếc bịt mắt ra sảnh, tôi ngồi trên ghế sofa, vừa xem điện thoại vừa giết thời gian.
Vù vù.
Cửa tự động lặng lẽ mở ra, Renka mặc chiếc áo khoác gió bước vào, tôi liền đứng dậy.
“Đến rồi à?”
“...”
Renka im lặng nhìn quanh sảnh rồi khẽ gật đầu.
Chắc vì địa điểm nhạy cảm nên cô ấy đang căng thẳng.
Bật cười, tôi cùng Renka bước vào thang máy trước sự thúc giục của cô ấy vì sợ người khác nhìn thấy sẽ hiểu lầm.
Đến trước cửa phòng, tôi quay lại nhìn Renka và đưa chiếc bịt mắt ra.
“Đeo cái này vào đi.”
“... Đây là bịt mắt mà...?”
“Vâng.”
Cô ấy khẽ lùi lại một bước.
Có vẻ như bản năng của cô ấy đang kháng cự.
Tôi nở một nụ cười dịu dàng với cô ấy đang chần chừ.
“Tôi sẽ làm đúng như những gì chúng ta đã thỏa thuận. Không có chuyện gì đáng lo đâu. Tôi chỉ muốn tạo bất ngờ cho cô thôi.”
“B, bất ngờ á...? Là gì...? Làm tớ giật mình à? Không phải là căn phòng giống như nhà ma đấy chứ...?”
“Cô nghĩ khách sạn tình yêu lại có căn phòng như thế sao?”
“... Ai mà biết được...?”
“Không phải đâu nên cô cứ đeo vào đi. Tôi sẽ cho cô tháo ra nhanh thôi. À, trước tiên cô cởi áo khoác gió ra đã.”
“Nhất thiết phải cởi à...?”
“Vâng. Cô sẽ phải ở trong đó khá lâu đấy, chắc sẽ nóng lắm.”
“... Bày vẽ đủ trò...”
Renka càu nhàu rồi cởi áo khoác gió ra.
Và tôi, nhìn thấy vòng eo trắng ngần của cô ấy phơi bày ra trước mắt, không khỏi mở to hai mắt.
Cô ấy đang mặc áo crop top.
Loại áo tập bó sát vào ngực, để lộ từ bụng lên đến tận chóp ngực ấy.
Thêm vào đó là chiếc quần legging đen... Trông thật sự quá đỗi gợi cảm.
Tôi biết cô ấy thường ăn mặc táo bạo khi ra ngoài, nhưng không ngờ lại đến mức này... Gọi cô ấy đến sớm đúng là một quyết định sáng suốt.
Từ giờ trở đi, có lẽ tôi chỉ nên gọi cô ấy đến lúc cô ấy đang tập thể dục thôi.
“Đừng có nhìn chằm chằm như thế. Cậu là biến thái à...?”
Có lẽ vì ánh mắt của tôi quá lộ liễu, khuôn mặt Renka hơi ửng đỏ.
“Đưa đây tôi treo lên cho. Nhưng mà đẹp lắm. Hợp với cô lắm.”
“Đừng có khen. Nghe sởn gai ốc.”
Lại còn làm cao nữa chứ.
Lắc đầu ngán ngẩm, tôi nhận lấy chiếc áo khoác gió sực nức mùi việt quất rồi lại đưa chiếc bịt mắt ra.
“Đeo vào đi.”
“... Nếu là trò gì kỳ quái thì cậu chết chắc với tớ đấy...?”
“Tôi biết rồi mà.”
Câu trả lời đầy tự tin của tôi có làm cô ấy an tâm hơn chút nào không?
Renka ngập ngừng nhận lấy chiếc bịt mắt rồi đeo vào.
Cô ấy cũng tin tưởng tôi phết nhỉ? Hay là ý thức về thân phận nô lệ còn sót lại mách bảo cô ấy không được làm trái lệnh tôi?
Dù là gì đi nữa thì cũng đều có lợi cho tôi. Vì tôi có thể dễ dàng dẫn dắt Renka.
Khua tay trước mặt Renka để kiểm tra xem cô ấy đã bị che khuất tầm nhìn hoàn toàn chưa, tôi mở cửa phòng.
Tít tít-!
Sau đó, tôi dùng giọng điệu thân thiện để hướng dẫn Renka đang giật mình.
“Từ từ bước tới đây.”
Cô ấy vừa đi vừa quờ quạng hai tay, bước chân loạng choạng, tôi sợ cô ấy ngã mất.
“Tôi nắm tay dắt cô nhé?”
“Không cần. Cậu cứ nói là được rồi...”
“Tôi biết rồi. Cởi giày ra rồi bước tới trước bảy bước. Đúng rồi... Giờ sang trái năm bước...”
Theo sự hướng dẫn của tôi, Renka bước đi với tốc độ rùa bò và cuối cùng cũng đến được cái bẫy mà tôi đã giăng sẵn.
Cố gắng kìm nén sự hưng phấn đang dâng trào trong lòng, tôi nói.
“Giờ thì nằm sấp xuống đi.”
“N, nằm sấp á...? Sao phải làm đến mức đó...?”
“Nghe lời đi.”
“Hà... Thật sự điên mất thôi... Thế này được chưa?”
“Hạ thấp người xuống một chút nữa xem nào. Đúng rồi. Tầm đó là được. Giờ thì bò tới trước đi.”
“Phiền phức thật...”
Miệng thì càu nhàu, nhưng Renka vẫn ngoan ngoãn làm theo lời tôi.
Quan sát Renka đang cẩn thận dò dẫm trên sàn nhà và tiến về phía trước, đợi đến khi cô ấy hoàn toàn lọt thỏm vào hố sâu của vực thẳm, tôi liền đóng cửa lại và khóa ổ khóa.
Cạch.
“T, tiếng gì vậy...?”
Giọng Renka hơi run rẩy.
Có vẻ như tiếng kim loại va vào nhau khiến cô ấy giật mình.
Kiểm tra xem ổ khóa đã chắc chắn chưa, tôi đáp.
“Không có gì đâu. Giờ cô tháo bịt mắt ra được rồi đấy.”
“Tháo ra á...? Bây giờ á?”
“Vâng. Tháo ra đi.”
“Biết rồi...”
Renka cẩn thận tháo bịt mắt ra.
Ngay sau đó, cô ấy nhìn quanh nơi mình đang ở, rồi,
“C, cái gì đây...? Đây là đâu...?”
Cô ấy lộ rõ vẻ mặt khó hiểu như thể chưa nắm bắt được tình hình.
Nơi cô ấy vừa chui vào là một cái lồng sắt.
Bốn bề đều là song sắt, chiều cao chỉ vừa đủ để đầu chạm nóc nếu ngồi thẳng lưng, nhưng diện tích thì khá rộng rãi.
“Matsuda...? Cậu đang làm cái quái gì vậy...? Tớ hỏi cậu đấy...! Trả lời đi...!”
Câu hỏi của Renka cho thấy cô ấy đang dần nhận ra tình cảnh của mình.
Để cô ấy có khoảng 10 giây để thích nghi, tôi nhếch mép cười.
“Hôm nay cô cứ ở trong đó cả ngày là được.”
“Cái gì cơơơ...?”
Đồng tử giãn to hết cỡ, miệng cũng há hốc ra.
Không biết phải nói gì, cô ấy mấp máy môi một lúc rồi,
“Cậu... Cậu đúng là một thằng điên...!?”
Sau khi đã hoàn toàn hiểu rõ tình hình, toàn thân cô ấy bắt đầu run lên bần bật.
Không còn câu chửi nào nặng nề hơn à? Tai tôi còn chưa thấy ngứa đâu.
Cười khẩy trước mặt cô ấy, tôi ngồi xổm xuống trước lồng sắt, đưa mắt nhìn từ trên xuống dưới cô gái đang dần đối mặt với hiện thực và khuôn mặt nhuốm màu nhục nhã.
Cần gì phải dùng những lời hoa mỹ nữa. Tư thế này quá sức mãn nhãn rồi.
Đặc biệt là vòng ba nổi bật sau lớp quần legging, tôi rất ưng ý.
Ngay cả biểu cảm cũng rất phù hợp với hoàn cảnh. Hoàn hảo.
“Vậy cô cứ nghỉ ngơi đi nhé.”
Nghe câu nói cạn tình cạn nghĩa của tôi, Renka hét lên đầy mạnh mẽ.
“Này! Cái... Cái... Cái đồ khốn nạn này!”
Bỏ ngoài tai tiếng gào thét của Renka, tôi dùng ngón tay kiểm tra độ cứng của song sắt, rồi trầm giọng cảnh cáo.
“Tôi đã nói là nếu ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ cho về sớm đúng không? Thái độ kiểu đó có giúp ích gì được cho cô không?”
“Ư...!”
Sàn nhà màu đỏ của chiếc lồng sắt trông khá cao cấp. Renka đang đặt tay lên đó, nắm chặt tay lại thành nắm đấm.
Cảm thấy vô cùng nhục nhã, cô ấy nghiến răng ken két, rồi,
“Đồ chó đẻ...!”
Bất chấp lời cảnh cáo của tôi, cô ấy buông ra một lời chửi rủa chứa đựng sự chân thành từ tận đáy lòng.
Không phải là đồ chó má mà là đồ chó đẻ cơ à. Đáng yêu thật đấy.
Bỏ ngoài tai những lời chửi rủa của Renka, tôi mở tủ lạnh, lấy một chai nước giải khát ra và uống một ngụm.
Sau đó, tôi thong thả bước đến giường, nằm xuống và bật TV lên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
