Chương 140: Dùng cơ thể để mua thời gian
Tắm xong bước ra, mái tóc của Renka đã dài xõa xuống tận dưới eo.
Lúc nào tôi cũng chỉ thấy cô ta buộc tóc đuôi ngựa, và để đội Men thì cô ta phải dùng phần tóc sau phủ lên toàn bộ phần tóc trên rồi trùm khăn lại... Giờ nhìn mái tóc dài thẳng mượt hơi ươn ướt này, cảm giác thật mới mẻ.
“Nhìn chằm chằm cái gì mà nhìn?”
Cô ta dùng chiếc khăn tắm dài đến đầu gối để che đi khuôn ngực của mình.
Chỗ đó sau này tôi có thể nhìn thỏa thích, cô ta đang hiểu lầm vô ích rồi.
Mà này, vừa ra khỏi lồng sắt là lại trở nên hung hăng ngay được nhỉ?
Chắc là tích tụ nhiều uất ức lắm đây.
Thử tưởng tượng bản thân bị nhốt vào cái chỗ chật chội đó thì cũng thấy bực mình thật, nên tôi hiểu.
“Nhìn cái gì á?”
“... Trước tiên tôi đi ăn cơm đã.”
Thấy Renka đánh trống lảng, tôi bật cười phì một tiếng rồi nói.
“Không phải định bỏ trốn đấy chứ?”
“Đã bảo là không trốn rồi mà...!”
“Biết rồi. Đừng có cáu. Cùng ăn cơm nhé.”
“Nhất thiết phải thế sao...?”
“Nhìn bộ dạng này, tôi không biết là Đội trưởng muốn về sớm, hay là muốn lấp đầy trọn vẹn cả ngày hôm nay nữa.”
“A thật tình...! Cậu định ăn gì...!”
Bị tôi nhìn chằm chằm, Renka đang cằn nhằn bỗng xẹp lép khí thế, nói tiếp.
“Đ, định ăn gì...”
“Cô có món nào thích không?”
“Tôi... thích sushi. Sushi cá hồi...”
Cứ tưởng cô ta sẽ trả lời là "gì cũng được", ai ngờ lại chỉ đích danh sushi cá hồi, buồn cười thật.
Tôi gật gù rồi xem qua menu phục vụ phòng.
Có sushi thập cẩm đấy, nhưng khách sạn tình yêu thì làm gì có đầu bếp chuyên nghiệp, tốt nhất là đừng kỳ vọng vào hương vị.
“Tôi gọi giao hàng nhé?”
“Tùy cậu... Tôi sấy tóc được không?”
“Mấy chuyện đó không cần phải xin phép từng li từng tí đâu. Có cần tôi giúp sấy không?”
“Không cần.”
Renka trả lời lạnh lùng rồi đi đến ngồi trước bàn trang điểm.
Tóc cô ta dài quá nên sấy khá mất thời gian, ngày nào cũng thế này thì chắc cực lắm.
Sau một hồi lâu sấy khô tóc, Renka đứng dậy với vẻ bồn chồn.
Tôi nhìn cô ta rồi lại nhìn đồng hồ trên điện thoại, cất lời.
“Còn 35 phút nữa.”
“Cái gì...?”
“Còn cái gì nữa. Thời gian nghỉ ngơi chứ sao.”
Nghe vậy, Renka nổi đóa.
“Th, thời gian đợi đồ ăn giao tới với thời gian ăn phải trừ ra khỏi thời gian nghỉ chứ! Thế mới là đạo lý!”
“Cô cũng đòi hỏi gớm nhỉ. Trừ thời gian tắm ra là được rồi, sao cô mong đợi nhiều thế?”
“Cậu không thấy mình quá độc ác sao?”
“Ở trong đó bức bối đến thế à?”
“Cực kỳ bức bối! Cậu thử vào đó xem...!”
“Tôi có lý do gì để phải làm thế không?”
Thấy tôi nhún vai cợt nhả, Renka trừng mắt nhìn tôi đầy oán hận.
Những lúc thế này, chỉ cần bước một bước thật dài, tiến lại gần đến mức sát rạt vào cô ta là được.
Bịch.
“Vậy, cô có bất mãn gì sao?”
Tôi sải bước tiến đến đứng sừng sững trước mặt Renka, thấy cô ta hơi giật mình nhưng vẫn không ngừng lườm tôi, tôi tỏ vẻ ngạc nhiên.
Có vẻ cô ta nghĩ rằng không được để bị lép vế về mặt khí thế, cũng khá đấy.
“... Có. Ăn xong cho tôi nghỉ 1 tiếng đi.”
Cốc cốc.
Đang trao đổi ngắn gọn và tiếp tục màn đấu mắt với Renka thì có tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.
Sushi gọi giao hàng đã tới.
“Ăn cơm nhé?”
“Đừng có đánh trống lảng.”
“Người giao hàng đang đợi kìa.”
“Bây giờ mà cậu quay lưng lại với tôi thì tôi coi như cậu đã đồng ý đấy.”
Renka nhà ta bướng bỉnh thật đấy.
Lúc về nhà ở một mình, không biết cô ta có cảm thấy chút tự ti nào không nhỉ.
Kiểu như tự hỏi bản thân đã làm cái quái gì với tôi chỉ vì chút thời gian nghỉ ngơi... đại loại thế.
Vốn dĩ tôi cũng chẳng định tính thời gian ăn vào thời gian nghỉ, nên tôi quyết định ban phát chút lòng từ bi trước ý chí kiên cường của Renka.
“Nhất định phải nghỉ đúng 1 tiếng sao?”
“Ừ.”
“Sự bướng bỉnh của Đội trưởng, tôi sẽ chấp nhận duy nhất lần này thôi đấy.”
“... Cảm ơn.”
Đúng rồi, đúng rồi. Cứ ngoan ngoãn thế thì cái gì tôi chẳng chiều.
Sau này cũng hãy cư xử cho ngoan vào.
Tại chiếc bàn nhỏ dành cho hai người, chúng tôi ngồi đối diện nhau, ăn sushi mà chẳng nói với nhau lời nào.
Renka nhai nhóp nhép, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sắc mặt tôi như thể đang ngồi trên đống lửa.
Cứ thế này thì không biết thức ăn có trôi xuống cổ họng được không nữa.
“Matsuda.”
Tiếng gọi của Renka, người nãy giờ vẫn đang ăn uống khá từ tốn.
Tôi chấm nhẹ phần đuôi miếng sushi vào bát nước tương đã hòa tan mù tạt rồi nhìn cô ta.
“Sao.”
“Tôi có chuyện muốn hỏi.”
“Hỏi đi.”
“Cậu chỉ đơn thuần là muốn hành hạ tôi thôi đúng không?”
“Không.”
“Vậy tại sao điều ước thứ nhất, điều ước thứ hai, và bây giờ là điều ước cuối cùng cậu đều dùng vào mấy việc thế này?”
“Vì Đội trưởng đẹp.”
“Này...! Đừng có nói mấy lời kỳ quặc để lấp liếm cho qua chuyện...!”
Rõ ràng là đang âm thầm thích thú mà lại bảo là lời kỳ quặc.
Đúng là không thành thật... Đồ đanh đá.
Tôi cười khẩy rồi nói.
“Tôi nói thật lòng đấy. Với lại, Đội trưởng đang hiểu lầm chuyện gì đó rồi thì phải?”
“Chuyện gì?”
“Điều ước cuối cùng tôi định để lần sau mới dùng cơ.”
“Cậu nói gì vậy...? Làm xong trò này là chỉ còn lại điều ước của tôi thôi mà? Cậu đã dùng hết ba lần rồi còn gì. Đầu óc cậu có vấn đề à?”
“Lạ thật đấy. Tôi chỉ bảo Đội trưởng để trống lịch, cứ đến đây vào thứ Bảy thôi. Tôi đâu có đả động gì đến điều ước.”
“... Cái gì...?”
Renka thoáng lộ vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô ta há hốc miệng, ngẫm nghĩ một lúc rồi đồng tử đột nhiên giãn to.
Có vẻ cô ta đã nhận ra. Rằng khi tôi hẹn gặp, tôi chưa từng nhắc đến từ "điều ước" dù chỉ một lần.
“Cậu... Cậu...”
Cơ thể cô ta run lên bần bật, không thốt nên lời.
Từ đầu ngón chân đến đỉnh đầu run rẩy như cầy sấy, cứ như đang có động đất vậy, đây là phản ứng dữ dội nhất của Renka mà tôi từng thấy từ trước đến nay.
Tuyệt cảnh, đúng là tuyệt cảnh.
Sau một hồi tích tụ cơn thịnh nộ khắp toàn thân, cô ta,
“Này cái thằng chó...”
Chuẩn bị mở cái miệng xinh xắn ra để buông những lời thô tục với tôi.
Ngay khoảnh khắc cô ta hé miệng, tôi thong thả giơ một tay lên.
“Đùa thôi. Bình tĩnh đi.”
Nghe vậy, Renka ngậm chặt miệng lại, khuôn mặt đỏ bừng như quả táo chín của cô ta cũng dần dịu xuống.
“Th, thật chứ...? Cậu chỉ đùa thôi đúng không...?”
“Vốn dĩ tôi định cãi cùn, nhưng hôm nay thấy cô vất vả quá cũng tội nghiệp, nên tôi định tính luôn đây là điều ước.”
“Là... thật đúng không...? Chắc chắn chứ?”
Tôi nở một nụ cười hiền từ như đang ban phát ân huệ.
“Đã bảo là thật mà.”
“... Vậy thì được...”
“Nhưng mà vừa nãy cô định chửi thề đúng không?”
“Không có...”
“Rõ ràng là có mà.”
“Này...! Trong hoàn cảnh này có ai mà không chửi thề cơ chứ...?”
Sao cứ thích cãi cố thế nhỉ. Ngoan ngoãn thừa nhận có phải tốt hơn không?
Tất nhiên, nếu nói thẳng ra thì chắc cô ta sợ tôi sẽ đối xử tệ bạc hơn nên mới lo lắng, tôi hiểu mà.
Tống nốt mấy miếng sushi còn lại vào miệng, tôi dọn dẹp hộp sushi mình vừa ăn rồi đứng dậy.
“Ăn xong thì cứ nghỉ ngơi thoải mái đi. Cố tình ăn chậm rì rì lộ liễu lắm đấy, tém tém lại đi.”
Bị chỉ trích sắc bén, Renka giật mình thở dài thườn thượt.
“Biết rồi...”
Renka vẫn ngồi nguyên ở vị trí lúc ăn sushi.
Chắc do tôi đang chiếm dụng cái giường nên cô ta e ngại... Phải tôi thì tôi đã vứt liêm sỉ mà nằm ườn ra giường rồi.
Sẵn tiện thỏa mãn tư lợi, tôi quyết định giúp Renka một chút.
“Đội trưởng.”
“Sao...”
“Lại đây nằm cạnh tôi này. Trông cô bây giờ có vẻ cực kỳ không thoải mái đấy.”
“Tôi... không sao.”
“Ghế không có tựa lưng, chắc mỏi lưng lắm đúng không? Đừng cố chấp nữa, ra đây nằm đi.”
“...”
Renka ngập ngừng đứng dậy, tiến về phía giường rồi cẩn thận nằm xuống.
Nói gì thì nói, chắc chắn là cô ta thấy bất tiện thật. Nhìn cái cách cô ta ngoan ngoãn bước tới là biết.
Nằm thẳng người nhìn lên trần nhà, cô ta định dùng tay che phần bụng lại, nhưng nhận ra như thế khá mỏi nên định kéo chăn lên đắp.
Nhưng vì tôi đang đắp chăn nên cô ta chỉ biết đặt tay lên đó, tiến thoái lưỡng nan.
Thấy cảnh đó, tôi bật cười thành tiếng.
Rồi trước khi Renka kịp nói gì, tôi kéo chăn đắp lên người cô ta, sau đó xoay người sang một bên nhìn cô ta.
“Ưm...!”
Chắc do ánh mắt của tôi quá áp lực, Renka hơi rụt cằm lại, nhích hông định tạo khoảng cách với tôi.
Tôi tiến sát lại gần cô ta, hít hà hương việt quất thoang thoảng xộc vào mũi, cất giọng dịu dàng hỏi.
“Thoải mái không?”
“Cậu cứ nhìn chằm chằm thế tôi thấy không thoải mái...”
“Thành thật đấy. Nhưng mà Đội trưởng này.”
“Sao...”
“Tôi sờ cằm cô một chút được không?”
“Làm ơn đừng nói mấy lời kỳ quặc nữa...”
“Sao vậy? Điều ước cuối cùng tôi cũng tính luôn cho lần này rồi, chừng này thì có làm sao đâu?”
“C, cậu đang đòi hỏi cái thứ vô lý gì thế...!”
“Vậy thế này nhé? Nếu cho tôi sờ cằm, tôi sẽ cho cô nghỉ thêm 1 tiếng.”
“Cái gì...?”
Renka đang định trở mình quay lưng lại với tôi bỗng khựng lại.
Tai vểnh lên, có vẻ cô ta đang bị cám dỗ.
“1 tiếng...? Thật không...?”
Nghe giọng điệu đầy vẻ nghi ngờ của Renka, tôi nhếch mép cười.
“Vâng, thật đấy. Nói thật thì Đội trưởng cũng đâu muốn chui vào đó đúng không? Bất tiện là cái chắc rồi, lại còn có cảm giác như nhân phẩm con người bị chà đạp nữa... Đúng không?”
“...”
Cô ta giữ im lặng.
Đồng nghĩa với việc tôi nói đúng.
“Thấy chưa. Chỉ cần cho tôi sờ cằm một chút mà được nghỉ thêm 1 tiếng, thế chẳng phải tốt cho cả Đội trưởng và tôi sao?”
Trước lời đề nghị thản nhiên của tôi, con ngươi Renka đảo liên hồi.
Vẻ mặt như đang thực sự cân nhắc xem nên làm thế nào.
Một lúc lâu không biết để ánh mắt vào đâu, cuối cùng cô ta cũng đưa ra quyết định, lông mày khẽ nhúc nhích.
Rồi cô ta nói với giọng lí nhí.
“... Trừ đi hai tiếng. Tổng cộng tôi sẽ nghỉ ba tiếng.”
“Đùa tôi à?”
“Không đùa...! Phải chừng đó thì mới bõ chứ...”
“Vậy thì thôi.”
Tôi hừ lạnh tỏ vẻ thờ ơ rồi định quay người đi, Renka vội vàng đính chính.
“M, một tiếng rưỡi...!”
Mở cờ trong bụng, tôi lập tức đặt tay lên cằm Renka, gãi nhè nhẹ phần dưới cằm.
“Hơ ớc!”
Renka giật nảy mình nảy người trên giường như bị điện giật.
Chắc cô ta không ngờ tôi lại sấn tới mà không báo trước.
“Không sao đâu. Ngoan nào.”
Phát ngôn cứ như đang dỗ dành một chú cún con khiến Renka nổi đóa.
Tuy nhiên, cô ta không có phản ứng gì quá gay gắt.
Chỉ bày ra vẻ mặt khó chịu rồi ngoan ngoãn đón nhận sự đụng chạm của tôi.
Thấy Renka đã bình tĩnh lại đôi chút, tôi cười toe toét rồi,
“Đẹp thật đấy. Thật sự.”
Bất ngờ khen ngợi cô ta.
Nghe vậy, Renka - người đang ngoan ngoãn để tôi sờ cằm - càng nhăn mặt tợn.
“Ồn ào quá... Cứ sờ thôi đi. Trò chuyện đâu có nằm trong giao dịch...”
“Tôi chỉ thuận miệng nói thôi mà. Đội trưởng cứ im lặng cũng được.”
“... Đồ biến thái...”
“Cảm ơn vì lời khen.”
Có lẽ giọng điệu bình thản từ đầu đến cuối của tôi đã mang lại cho cô ta cảm giác an tâm chăng?
Cằm Renka hơi hạ xuống.
Cô ta đang trong vô thức đón nhận sự đụng chạm của tôi.
Nhìn bộ dạng hệt như một chú cún con được chủ huấn luyện bài bản, tôi bật cười khúc khích, Renka - người thậm chí còn không nhận ra hành động của chính mình - càu nhàu hỏi.
“Đ, định sờ đến bao giờ...?”
“Sẽ cho cô nghỉ thêm 1 tiếng rưỡi, nên chỉ cần làm 1 phút 30 giây là được đúng không?”
“... Được.”
Sau khi chốt xong giao dịch với tôi, cằm cô ta càng lúc càng thả lỏng theo thời gian.
Và Renka, không hề nhận ra cơ thể mình đang dần trở nên rã rời, ánh mắt cũng dần mất đi tiêu cự, chỉ chăm chăm đếm thời gian.
Sau này về nhà, liệu cô ta có ngẫm lại những chuyện xảy ra ngày hôm nay không nhỉ?
Nếu thế thì chắc cô ta sẽ vừa hét toáng lên vừa đá chăn thùm thụp mất?
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến tôi muốn bật cười.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
