Chương 137: Kẻ Hay Xấu Hổ (2)
“Sư phụ.”
“Á!?”
Cô ấy giật mình thon thót rồi lùi sâu vào trong.
Bật cười trước hành động hệt như một chú sóc nhỏ bắt gặp con người, tôi mở cửa phòng bảo quản.
Cạch.
“Sư phụ, sao từ nãy đến giờ chị cứ trốn tôi thế?”
“...”
Cô ấy đứng quay lưng lại với tôi trong góc phòng bảo quản, có vẻ như cô ấy rất ngại phải đối mặt với tôi.
Đáng yêu thật đấy.
Nở một nụ cười mờ ám, tôi tiến sát lại gần Chinami, áp sát vào người cô ấy giống như lúc massage hôm qua và nắm chặt lấy cổ tay cô ấy.
“Á! Hậu bối...! Em đang làm gì...”
“Sao vậy? Chị ghét à?”
“Kh, không phải là ghét... Nhưng chúng ta phải lau Shinai...”
“Thì cứ lau thế này là được mà. Tuy hơi chậm nhưng hai người cùng làm thì sẽ lau kỹ hơn đấy.”
“V, vô lý quá...”
“Chị đã thử đâu mà biết.”
Nói xong, tôi thổi nhẹ một hơi vào gáy Chinami.
Sự áp sát bất ngờ, cộng thêm cảm giác nhột nhạt ở vùng nhạy cảm.
Trúng đòn liên hoàn, Chinami thốt lên một tiếng ‘Aaa...’ rồi toàn thân nhũn ra.
Và tôi, đứng phía sau Chinami đang mềm nhũn như con mực, điều khiển cô ấy như một con robot.
“Nắm lấy chuôi kiếm... Đúng rồi. Giờ rút ra đi.”
“...”
Thoáng chút bối rối, nhưng cô ấy nhanh chóng ngoan ngoãn làm theo lời tôi.
Có vẻ như cô ấy cũng thích những cử chỉ đụng chạm thế này.
Cứ thế, chúng tôi lấy ra một thanh Shinai, từ từ ngồi bệt xuống sàn và cầm chiếc khăn khô lên.
“Chị xem, lau sạch mà đúng không?”
“C, cũng sạch... Nhưng phải làm cho đàng hoàng...”
“Chúng ta đang làm đàng hoàng mà. Đúng không?”
“... Vâng... Đang làm đàng hoàng... Ưm... Cũng không tệ... Ấm áp quá...”
Cô ấy cúi gầm mặt, phó mặc cơ thể cho những chuyển động của tôi.
Định cứ thế này mà giết thời gian, nhưng nghe thấy tiếng thì thầm đầy ngượng ngùng của Chinami, tôi đã thay đổi ý định.
Nhờ bài massage hôm qua, tư tưởng của Chinami chắc chắn đã cởi mở hơn trước.
Vậy thì hãy mạnh bạo hơn một chút xem sao.
“Khi nào thì tôi massage tiếp cho chị được nhỉ?”
“M, massage... Ưm... Khi nào em rảnh thì liên lạc cho chị nhé...”
Lần massage tới, bên dưới sẽ hơi đau một chút đấy, tôi sẽ cố gắng đưa vào thật cẩn thận.
Sẽ bôi thật nhiều gel bôi trơn, và khởi động thật kỹ trước khi làm...
“Tôi biết rồi.”
“Vâng. Vậy chúng ta lau thanh Shinai tiếp... Á á!?”
Chinami đột nhiên bật ra một tiếng rên rỉ như sắp ngất đi.
Đó là vì tôi vừa dùng đầu lưỡi chạm nhẹ vào dái tai cô ấy.
Đánh rơi thanh Shinai đang cầm trên tay, cả người Chinami run lên bần bật.
“E, em vừa làm gì vậy...?”
“Làm gì là làm gì?”
“Có thứ gì đó vừa chạm vào tai chị...!”
“Cái này á?”
Chạm.
“Á...! Vâng...! Cái đó... Cái đó là gì vậy...?”
Lát nữa về nhà tự suy nghĩ đi nhé.
Xem mặt tôi đang ở đâu, và bộ phận nào trên mặt có thể vừa ướt át vừa ấm áp như thế.
“Không có gì đâu.”
“S, sao có thể...!”
Sao có thể là sao. Phản ứng của Chinami lúc nào cũng mới mẻ thật đấy.
Bây giờ cũng vậy. Cơ thể thì cứng đờ ra, nhưng lại phản ứng như thể thế giới sắp sụp đổ đến nơi vậy.
Dù có tiến triển về mặt tình dục thì bản tính ngây thơ, trong sáng này chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi, tương lai đáng mong chờ thật đấy.
“Tôi lấy thêm một thanh Shinai nữa nhé?”
Tôi giả vờ lảng sang chuyện khác, Chinami hơi quay đầu lại, liếc nhìn tôi.
“... Vâng...”
“Vậy chúng ta đứng dậy thôi. Thả lỏng người ra và đứng yên xem nào.”
“Giống lần trước á...?”
“Đúng rồi. Giống lần trước.”
“Thế này á...?”
“Vâng, đúng rồi.”
Ngay lúc tôi định đỡ Chinami đang mềm nhũn đứng dậy thì,
Cốc cốc. Cạch.
Cùng với tiếng gõ cửa, cánh cửa phòng bảo quản mở ra, Renka xuất hiện từ đó, tôi mỉm cười rạng rỡ với cô ấy.
“Chào Đội trưởng.”
“Ừ, chà... Hả...?”
Định thản nhiên đáp lại lời chào của tôi, nhưng động tác của Renka bỗng chốc khựng lại.
Bởi vì cô ấy đã nhìn thấy tôi và Chinami đang ngồi dính chặt lấy nhau giữa phòng bảo quản.
Nhìn chúng tôi trong tư thế như đang ôm từ phía sau, đôi mắt của cô ấy mở to, biểu cảm như thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“H, hai người đang làm gì vậy...?”
“Bọn tôi đang lau Shinai.”
“L, lau Shinai với tư thế đó á...? Có vô lý quá không...?”
“Có gì mà vô lý. Sư phụ, yêu quái xuất hiện rồi kìa. Chúng ta phải trừng phạt nó thôi.”
Tôi điều khiển tay Chinami tạo thành tư thế đấm bốc, rồi chậm rãi vung tay cô ấy vào không trung.
Thấy vậy, Renka há hốc mồm. Có vẻ cô ấy thấy thật nực cười khi tôi làm cái trò trẻ con mà đến đứa trẻ bốn tuổi cũng chẳng thèm làm.
Ngược lại, Chinami lại tỏ ra rất thích thú. Cô ấy thậm chí còn nở một nụ cười bẽn lẽn.
“Ai là yêu quái hả... Muốn chết không?”
Thấy phản ứng của cô bạn thân, Renka có vẻ hơi chạnh lòng, môi cô ấy bĩu ra một đoạn dài.
Tôi vung tay Chinami thêm một lần nữa rồi hỏi.
“Nhưng mà có chuyện gì vậy? Cô cần gì à?”
“H, Huấn luyện viên gọi Chinami... Nhưng mà hai người này... Dù là ở trong phòng câu lạc bộ cũng không được... dính chặt lấy nhau như thế...”
“Cô đang ghen tị với mối quan hệ thân thiết của bọn tôi chứ gì.”
“Ai thèm ghen tị chứ...! Với lại cái concept này là sao đây? Cố tình tỏ ra trơ trẽn à? Chẳng hợp chút nào đâu, dừng lại đi được không...?”
Thấy giọng điệu của Renka ngày càng gay gắt, Chinami vặn mình thoát khỏi vòng tay tôi rồi đứng dậy.
“Bạn hiền và Hậu bối cứ gặp nhau là lại cãi nhau. Bình tĩnh lại đi nào.”
Chinami vỗ vỗ vào mông Renka, giọng điệu vô cùng thân thiện.
Liếc nhìn khuôn mặt vẫn còn đỏ bừng của cô bạn, Renka nói.
“... Tớ biết rồi. Cậu không sao chứ?”
“Không sao là sao cơ?”
“À, không có gì. Tớ lỡ lời thôi.”
Rút lui ngoan ngoãn ngoài dự đoán nhỉ.
Chắc là thấy sắc mặt Chinami không đến nỗi tệ, nên cô ấy đoán là Chinami không bị ép buộc gì.
“Huấn luyện viên gọi chị đúng không? Đi nhanh đi.”
“Ừm...”
“Hậu bối nhớ lau Shinai... ưm... thật sạch sẽ nhé... Lát nữa quay lại chị sẽ kiểm tra đấy.”
Sao tự nhiên lại khắt khe thế. Làm người ta buồn đấy.
Gật đầu đồng ý, tôi nhìn theo bóng lưng Chinami cùng Renka rời khỏi phòng bảo quản, khẽ liếm môi.
“Tetsuya-kun bảo sẽ đi quán net với bạn cùng khóa.”
Miyuki ngồi ở ghế phụ lái, lên tiếng.
Tôi nhún vai, khởi động xe với vẻ mặt thờ ơ.
“Tôi biết rồi. Dù sao tôi cũng chẳng định cho cậu ta đi nhờ.”
“Đừng có thế chứ... Thỉnh thoảng cậu cũng nên mở lòng từ bi một chút đi.”
“Không thích. Tôi thích đi về riêng với cậu hơn, tự nhiên cho Miura đi nhờ làm gì?”
“Thì... Cậu cũng không cần phải nói thẳng toẹt ra thế đâu...”
Miyuki thầm vui sướng trong lòng, vừa thắt dây an toàn vừa nói tiếp.
“À, với lại... Chiều thứ sáu tan học xong, cậu cứ đến thẳng nhà mình ăn cơm nhé. Mình nói với mẹ rồi.”
“Vậy à? Thế chuyện đi chơi thì sao rồi?”
“Nhà mình quyết định về quê thăm họ hàng. Mình chưa nhắc đến chuyện của Matsuda-kun, nhưng hôm nay mình sẽ hỏi thử.”
“Vậy thì tôi không đi đâu.”
“Sao thế?”
Cô ấy quay sang nhìn tôi với vẻ mặt thực sự không hiểu lý do.
Bật cười một tiếng, tôi lái xe ra khỏi cổng trường và giải thích.
“Gia đình cậu thì ít nhiều cũng biết tôi rồi, nhưng họ hàng thì đâu có biết. Chắc chắn cả tôi và mọi người đều sẽ thấy ngại ngùng, tự nhiên vác mặt đến đó thì kỳ lắm.”
“Mình cũng nghĩ vậy, nhưng Matsuda-kun rất hòa đồng và lễ phép nên chắc không sao đâu.”
“Tôi mà hòa đồng và lễ phép á?”
“Chỉ khi đối xử với người lớn thôi.”
Cô ấy quên béng mất cái cách tôi đối xử với gã ăn mày được dùng làm diễn viên quần chúng trong sự kiện đầu tiên rồi à?
Tôi bật cười thành tiếng rồi nói.
“Dù sao thì nếu nhà cậu về quê thăm họ hàng, cậu đừng nhắc đến chuyện đó nữa.”
“Nhưng mình muốn đi chơi với Matsuda-kun cơ.”
“Tôi cũng muốn thế, nhưng không thể làm phiền mọi người được. Chuyện về quê thăm họ hàng cứ để sau đi, khi nào tôi thân thiết với cô chú hơn thì chúng ta sẽ tính tiếp.”
“Mình biết rồi...”
Đặt tay lên đùi Miyuki đang ỉu xìu, tôi ngoan ngoãn nắm lấy vô lăng khi bị cô ấy cằn nhằn bắt phải lái xe bằng hai tay.
Đưa Miyuki về nhà xong, tôi quay về nhà và đi tắm ngay lập tức.
Sau đó, tôi gọi điện thoại cho Renka.
Để tận dụng triệt để khoảng thời gian trống vào cuối tuần này.
Tiếng chuông điện thoại reo lên bốn, năm lần, một lúc sau,
-Gì.
Renka bắt máy với giọng điệu cộc lốc.
Nằm ườn trên nệm, tôi hỏi.
“Về đến nhà an toàn rồi chứ?”
-Ừ.
“Sao cô bắt máy chậm thế?”
-Tớ để chế độ im lặng nên không biết có điện thoại... Không đúng, tại sao tớ phải giải thích với cậu chứ?
“Thì tôi cứ hỏi thế thôi.”
-... Gọi điện có chuyện gì.
“Thứ bảy này nhớ để trống lịch đấy.”
-Hôm đó tớ có việc rồi.
“Việc gì.”
-Không nói đâu.
Chắc chắn lại là mấy chuyện liên quan đến anime chứ gì.
“Tôi biết rồi. Cứ để trống lịch đi.”
-Đã bảo là có việc rồi mà.
“Không đưa ra được lý do chính đáng thì chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát đâu. Tôi đã thông báo trước đúng như giao kèo rồi đấy, gọi là phải đến ngay.”
-Sao cứ phải gọi vào cuối tuần thế? Gọi vào ngày thường không được à.
“Cô đang làm nũng đấy à?”
-L, làm nũng cái gì mà làm nũng! Từ nãy đến giờ đừng có mà ăn nói hàm hồ!
Nổi đóa lên thế này thì chắc chắn là đúng rồi còn gì.
Điếc hết cả tai.
-A, mẹ... Con xin lỗi... Tại bạn con nói linh tinh...
Giọng nói đầy bối rối của Renka vang lên từ đầu dây bên kia.
Mẹ cô ấy ở gần đó nghe thấy à? Đã bảo là tém tém cái tính lại đi mà không nghe.
Mà này, nói chuyện với người nhà cũng dùng kính ngữ, ngoan phết nhỉ.
Lại còn coi tôi là bạn nữa chứ? Tốt lắm.
-Tại cậu mà tớ suýt nữa thì gặp rắc rối đấy...!
Nghe giọng nói lí nhí của cô ấy, tôi bật cười trầm thấp.
“Sao lại tại tôi? Là do Đội trưởng không kiềm chế được cơn giận của mình đấy chứ.”
-... Thôi bỏ đi. Không nói chuyện này nữa. Thứ bảy đúng không?
“Vâng.”
-Biết rồi. Tớ sẽ sắp xếp thời gian.
“Nghĩ thông suốt rồi đấy.”
-Mà này... Hôm nay rốt cuộc cậu đã làm gì với Chinami vậy?
“Đã bảo là lau Shinai rồi mà.”
-Bớt nói mấy lời vô lý đi được không? Nói thật xem nào.
“Cô tự đi mà hỏi Sư phụ ấy.”
-Tớ đang bảo cậu nói cơ mà.
Nhìn là biết Chinami giấu nhẹm chuyện đó đi rồi. Hiểu luôn.
Tôi cười khùng khục rồi nói.
“Đội trưởng có muốn thử không? Làm cùng nhau là biết cảm giác thế nào ngay ấy mà.”
-Cậu điên à?
“Không thích thì thôi vậy.”
-... Thôi bỏ đi. Hỏi cậu đúng là sai lầm mà. Cúp máy đây.
“Mai gặp nhé.”
Tút.
Renka không thèm trả lời mà cúp máy luôn.
Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh cô ấy đang run lên vì tức giận, không biết có phải tôi tưởng tượng quá đà không nhỉ?
Cười phá lên như một đứa trẻ con, tôi đặt phòng tại khách sạn tình yêu để chuẩn bị cho ngày thứ bảy.
Một căn phòng có thể tận hưởng màn SM nhẹ nhàng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
