Chương 144: Màn cosplay đầu tiên sẽ là gì?
“Hậu bối.”
Tiếng Chinami gọi tôi từ phía sau.
Khi tôi đang làm những công việc chân tay lặp đi lặp lại như mọi khi và quay đầu lại, Renka từ đằng xa đã ba chân bốn cẳng chạy tới chen ngang vào cuộc trò chuyện.
“Hai người đang nói chuyện gì thế?”
Chinami ngơ ngác ngước nhìn Renka.
“Bạn thân, không phải vừa nãy cậu đang ở tít đằng kia sao...?”
“Đâu có? Tớ tình cờ đi ngang qua thôi mà?”
“Vậy sao...? Tớ định nhờ Hậu bối lấy giúp cồn sát trùng.”
“Thế à? Nghe rồi chứ, Matsuda? Mau đi lấy đi.”
Thái độ lộ liễu đến mức nhìn thấu tâm can của Renka.
Từ hôm kia cho đến tận thứ Tư hôm nay, lúc nào Renka cũng thế này.
Hễ tôi và Chinami định nói chuyện gì là cô ta lại xông vào phá đám, không cho chúng tôi có một cuộc trò chuyện tử tế.
Lúc lau chùi Bogu hay Shinai cũng vậy. Cô ta cứ dăm ba bữa lại chui vào phòng bảo quản để giở trò phá bĩnh.
Tôi lắc đầu ngán ngẩm rồi hỏi.
“Từ hôm kia đến giờ cô bị sao thế?”
“Cậu nói gì vậy? Tôi không hiểu.”
Nhìn Renka thản nhiên chối bay chối biến, tôi nhếch mép cười.
Một nụ cười đầy vẻ chế giễu. Thấy vậy, đôi mắt màu xanh lam của Renka đảo liên hồi.
Có vẻ cô ta đang cảm thấy bất an.
“Tôi biết rồi.”
Trả lời ngắn gọn rồi bước vào kho vật tư, Renka bám theo sau tôi rồi hỏi dồn.
“G, gì chứ...? Cậu định giở trò gì?”
“Cô nói gì vậy? Tôi không hiểu.”
Bị tôi trả lại nguyên văn câu nói, Renka nuốt nước bọt cái ực.
Đảo mắt nhìn quanh quất, cô ta hạ giọng.
“Cosplay... Cậu định bắt tôi làm trò gì kỳ quái à...?”
Cứ tự lấy đá đập vào chân mình thế này, bảo sao tôi không thích cô cho được.
“Nói thế chứng tỏ cô cũng tự biết mình đang can thiệp quá sâu rồi nhỉ.”
“...”
“Nếu lo lắng chuyện cosplay thì làm cho xong sớm chẳng phải tốt hơn sao? Chỉ cần đầu tư 30 phút thôi mà.”
“Đ, đang suy nghĩ rồi nên đừng nhắc đến chuyện đó nữa.”
“Là Đội trưởng khơi mào trước mà. Dạo này nói chuyện với Đội trưởng sao mà thú vị thế không biết. Tối nay về nhà tôi gọi điện cho cô được không?”
Thấy tôi ngấm ngầm thể hiện sự quan tâm, Renka giật mình.
Lườm tôi với vẻ mặt như muốn nói 'trên đời sao lại có thằng điên thế này', cô ta thẳng thừng từ chối.
“Không. Có chết tôi cũng không nghe máy đâu nên đừng có phí sức vô ích.”
Nói thật đi. Cô cũng đang tận hưởng phản ứng này của tôi đúng không?
Bề ngoài thì tỏ ra cộc cằn nhưng trong lòng lại đang sướng rơn chứ gì.
Không phải à? Không phải thì thôi.
Lấy chai cồn dạng xịt, tôi đưa nó cho Renka.
“Đem cho Sư phụ đi.”
“Tại sao tôi phải làm thế?”
“Đằng nào tôi ra đó thì cô lại chen ngang nữa chứ gì. Tôi sẽ dọn dẹp chỗ này nên Đội trưởng đem ra đó đi.”
“...”
Chắc thấy tôi nói cũng có lý, Renka giật lấy chai cồn rồi lầm bầm bước ra khỏi kho.
Renka của chúng ta... Ngoan ngoãn nghe lời tôi, tính nết cũng tốt lên nhiều rồi đấy.
Dù Renka có xâm phạm lãnh thổ của chúng tôi đến đâu, thì với tư cách là Đội trưởng phải quán xuyến các thành viên khác, cô ta cũng có giới hạn của mình.
Nhờ vậy, tôi và Chinami vẫn có những khoảng thời gian vui vẻ bên nhau mà không bị quấy rầy.
Bây giờ cũng thế. Chúng tôi đang phơi võ phục Kendo đã giặt sạch trong phòng sấy khô và trò chuyện riêng với nhau.
“Không có kẻ hay cằn nhằn ở đây dễ thở hẳn Sư phụ nhỉ.”
“Kẻ hay cằn nhằn là sao cơ?”
“Đội trưởng ấy.”
“Ấy chết...! Hậu bối. Cậu không được nói như vậy đâu.”
“Hễ tôi định làm gì là cô ấy lại lấy cớ không tin tưởng để xen vào mà. Tôi làm quản lý cũng được một thời gian rồi mà cô ấy vẫn thế nên tôi hơi buồn.”
Nghe vậy, Chinami ngừng giũ võ phục, bước tới vỗ nhẹ vào lưng tôi.
“Trong thâm tâm Renka cũng công nhận Hậu bối làm việc rất tốt, nhưng vì muốn cậu tiến bộ hơn nữa nên mới nói những lời khó nghe thôi.”
“Thế mà gọi là lời khó nghe á?”
“Vâng. Đương nhiên rồi. Tất nhiên là Renka vẫn... à ừm... vẫn chưa... vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Hậu bối, nhưng cô ấy đang dần thay đổi rồi.”
Cố gắng nói đỡ cho Renka thế này, chắc lúc hai người gọi điện hay nhắn tin, Renka đã nói xấu tôi thậm tệ lắm đây.
Lúc đó Chinami của chúng ta chắc cũng mắng Renka là không được nói như thế giống bây giờ nhỉ?
Tôi tin là vậy. Vì Chinami rất tốt bụng mà.
“Bề ngoài Renka tỏ ra lạnh lùng vậy thôi, chứ bên trong cô ấy là một người vô cùng ấm áp. Gần đây khi hai đứa nói chuyện, số lần cô ấy nhắc đến Hậu bối cũng nhiều hơn rồi đấy.”
Nghe Chinami nói tiếp, tôi vểnh tai lên hỏi.
“Vậy sao? Nhắc thế nào cơ?”
“Ưm... Thú thật thì không phải toàn lời tốt đẹp, nhưng cô ấy cũng có khen cậu. Bảo là cậu bất ngờ chăm chỉ và có khiếu lắm.”
Chăm chỉ và có khiếu à?
Chắc là đang nói đến vụ tôi giúp đỡ ông chú sinh đôi của cô ta đây mà.
“Được Đội trưởng khen thì cũng bất ngờ thật, nhưng mà... tôi chẳng thấy vui chút nào.”
“Ấy chết...! Hậu bối.”
Chinami chống tay lên hông, nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm khắc.
Có vẻ cô ấy đang định bày ra vẻ mặt răn đạy, nhưng vì khuôn mặt quá đỗi dễ thương nên trông chẳng có chút uy quyền nào.
Tôi sải bước tiến đến sát sạt Chinami, nhìn xuống cô ấy rồi ngoan ngoãn xin lỗi.
“Tôi sai rồi.”
“... Người làm sai mà sao trông cậu tự tin thế...? Nhưng mà tôi sắp mỏi cổ rồi đây này.”
Cứ phải ngẩng tít cổ lên nhìn tôi thế kia thì mỏi là phải.
Tôi nở nụ cười dịu dàng, đưa tay ôm lấy gáy Chinami.
“Hí...!”
Cô ấy khẽ rùng mình, toàn thân co rúm lại.
Những ngón chân nhỏ nhắn lấp ló dưới gấu quần võ phục cũng bất chợt quắp chặt lại, lâu rồi mới được chạm vào nên phản ứng của cô ấy có vẻ nhạy cảm hơn bình thường thì phải?
“Mỏi cổ thì phải xoa bóp cơ một chút chứ. Thế này đã đỡ chưa?”
Vừa nắn bóp nhẹ nhàng vừa vuốt ve mơn trớn vùng gáy.
Trước màn dạo đầu đội lốt massage cơ bắp này, khuôn mặt Chinami thoắt cái đã ửng hồng.
“Ưm... Vâng...”
“Tuần này chúng ta massage nhé?”
“... Dạ...? Massage á...?”
“Vâng. Massage.”
Dùng giọng điệu ngọt ngào dụ dỗ Chinami, tôi gãi nhẹ vào gáy cô ấy,
“Á...! Á!”
Chinami khẽ rùng mình, bật ra những âm thanh cảm thán ngắn ngủi và đầy gợi tình theo từng nhịp kích thích truyền đến từ gáy.
Đôi mắt dần đờ đẫn, đôi chân hơi hé mở cũng từ từ khép chặt lại, nhìn là biết cô ấy đang cảm nhận rõ ràng đến mức nào.
Có vẻ sau lần massage trước, độ nhạy cảm của cô ấy đã tăng lên đáng kể.
“Ưm... T, tuần này khi nào... cậu sẽ làm cho tôi...?”
Chinami khó nhọc cất lời hỏi.
Đưa tay lên phần trên của gáy, nơi có những sợi tóc tơ lưa thưa, tôi ấn mạnh xuống rồi đáp.
“Chắc chúng ta phải sắp xếp thời gian xem sao nhỉ?”
“Vâng...! Tôi sẽ sắp xếp...! Hãy sắp xếp nhé...!”
“Lần này tôi định làm lâu hơn lần trước một chút, Sư phụ thấy sao?”
“L, lâu hơn á...? Khoảng bao lâu...?”
“Ai biết được. Còn tùy xem Sư phụ thích đến mức nào nữa chứ?”
“Ưm...! N, nếu tôi bảo dừng thì cậu sẽ dừng lại đúng không...?”
“Tất nhiên rồi.”
“Nếu tôi bảo làm thêm... thì cậu sẽ làm thêm chứ...?”
“Đúng vậy.”
“Đ, được thôi... Vậy thì chúng ta cùng dành thời gian... Hư a...! Đừng làm thế...! Chỗ đó không phải là cổ đâu...!”
Chinami phản kháng khi tay tôi vượt qua cổ và chạm hẳn vào lưng cô ấy.
Tôi đã luồn tay vào đến tận vị trí dây áo lót của Chinami, thong thả rút tay ra rồi chỉnh lại vạt áo võ phục cho cô ấy.
“Vậy sắp tới chúng ta chốt thời gian nhé?”
“... Vâng... Ưm... Chúng ta hãy bàn bạc qua điện thoại nhé...”
“Tôi biết rồi.”
Sau khi thiết lập một cuộc hẹn bí mật với Chinami, tôi thản nhiên tiếp tục phơi võ phục.
“Phải chi tuyết rơi thay vì mưa thì tốt biết mấy... Thời tiết năm nay lạ lùng thật đấy, cậu không thấy thế sao?”
Miyuki càu nhàu khi nhìn qua cửa kính ô tô lấm tấm nước mưa.
Đỗ xe trước cửa nhà cô ấy, tôi nhún vai.
“Vẫn chưa đến mùa tuyết rơi mà. Tớ thấy mưa cũng thích.”
“Tớ có bảo là ghét đâu? Đồ ngốc này?”
Hôm nay Miyuki có vẻ đỏng đảnh hơn mọi khi, tôi bật cười rồi bước xuống xe.
Sau đó, tôi che ô đi vòng sang ghế phụ và mở cửa.
Cạch.
Ngay lập tức, Miyuki - người nãy giờ vẫn đang chần chừ - lao ra khỏi ghế phụ như thể đã chờ sẵn, bám chặt lấy tôi.
Cô ấy ôm chặt lấy eo tôi đến mức tôi khó lòng di chuyển, chắc do thời tiết khiến bầu không khí trở nên ướt át nên dù đã đến ngay trước cửa nhà mà cô ấy vẫn thể hiện tình cảm hơi quá đà.
Bị Midori phát hiện rồi nên cô ấy định buông thả luôn sao?
Miyuki ngày càng trở nên quyến rũ... Cũng không tệ.
Tôi gần như kéo lê cô ấy đến tận trước cửa nhà.
“Vào đi. Lạnh đấy.”
“Cậu lái xe cẩn thận nhé. Về đến nơi thì liên lạc cho tớ.”
“Biết rồi.”
“Hay là vào nhà tớ chơi một lát rồi hẵng về?”
“Chú và cô cũng vừa mới về, thôi kiềm chế đi. Tớ mà vào thì hai người lại phải tất bật chuẩn bị tiếp đón mất.”
“Sao cậu biết bố mẹ tớ vừa mới về?”
“Dưới gầm xe của chú đậu trong bãi có vũng nước mưa đọng lại kìa. Với lại vừa nãy tớ thấy cửa sổ nhà vệ sinh tầng 1 sáng đèn.”
“Cậu nhìn thấy lúc nào thế? Thần kỳ thật đấy...?”
“Tình cờ thấy thôi. Mau vào đi.”
Tôi vỗ nhẹ vào cái mông đang cong cớn lên của cô ấy, lúc này Miyuki mới chịu đứng thẳng dậy và lấy chìa khóa ra.
Xác nhận Miyuki đã vào nhà an toàn, tôi quay trở lại xe.
Lái xe xuyên qua màn mưa, tiếng chuông điện thoại kết nối với hệ thống xe vang lên, tên của Renka hiện trên màn hình, tôi lập tức bắt máy.
“Lúc nãy bảo có chết cũng không nghe máy cơ mà, sao giờ lại tự mình gọi điện thế này?”
-Ồn ào quá. Đừng có chế giễu tôi.
“Không phải chế giễu đâu. Gọi tôi có việc gì?”
-...
Từ chiếc loa lắp trong xe, tiếng thở dài não nuột của Renka vang lên, thể hiện rõ tâm trạng rối bời của cô ta.
Ngập ngừng một lát, cô ta dè dặt hỏi.
-Chuyện cosplay đó... Ngày mai làm được không?
Tự nhiên lại nói thế?
Ngọn gió nào thổi cô ta đến quyết định này vậy?
Tôi giảm tốc độ, tấp xe vào lề đường để tập trung vào cuộc điện thoại với Renka.
“Ngày mai á? Không phải quá đường đột sao?”
-Giống như cậu nói lúc nãy, tôi nghĩ thà làm cho xong sớm rồi thoải mái đầu óc còn hơn. Cậu bảo sẽ châm chước cho tôi hết mức có thể mà... Tối mai được không? Khoảng 7 giờ.
“Tất nhiên là được rồi. Quyết định sáng suốt đấy.”
-Nếu thấy quá đáng thì tôi có quyền đánh cậu nhừ tử, chính miệng cậu đã nói thế đấy nhé? Nhớ chứ?
“Vâng.”
-... Được rồi. Đến cái khách sạn lần trước là được đúng không?
Sao cái giọng điệu buông xuôi của Renka lại khiến tôi nứng thế này nhỉ.
Chắc là vì cảm giác cô ta giống như một cô nô lệ đã ngoan ngoãn chấp nhận thực tại.
“Không. Đội trưởng cứ ở nhà đi. Đến giờ tôi sẽ qua đón.”
-Biết rồi. Tôi cúp máy đây.
“Sao vậy? Nói chuyện thêm chút nữa đi.”
-Không thích. Mai gặp.
Tút.
Điện thoại bị ngắt cái rụp.
Hành động dứt khoát của Renka khiến tôi bật cười khúc khích, rồi lại tiếp tục lái xe.
Về đến nhà, tôi lấy bộ đồ cosplay đã mua sẵn từ trước, mang đến căn phòng khách sạn mà tôi đã đặt dài hạn và treo lên.
Ngày mai phải chủ động tấn công mạnh mẽ hơn mới được.
Nghĩ vậy, tôi sắp xếp gọn gàng những dụng cụ sẽ dùng vào ngày mai lên kệ bên cạnh móc treo quần áo rồi rời khỏi khách sạn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
