Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

510 17839

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

(Đang ra)

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

크로젠

Liệu tôi còn có thể về nhà hay không đây?

54 186

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

85 644

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

125 593

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

154 6913

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

5 32

Tập 01 - Chương 87: Mình phải xin lỗi thế nào đây?

Chương 87: Mình phải xin lỗi thế nào đây?

Chẳng bao lâu sau, chiếc xe đã dừng lại trước cửa nhà Summera. Melody miễn cưỡng đỡ cô xuống xe.

“Summera…”

Melody đẩy cô đến cửa nhà, rồi nhìn Summera với ánh mắt lộ rõ sự luyến tiếc không muốn rời xa.

“Ừm. Cảm ơn cậu nhé. Hẹn gặp lại vào ngày mai”

Summera nheo mắt, cố nặn ra một nụ cười và vẫy tay chào Melody.

Cô không có ý định mời Melody vào nhà. Không phải vì ghét bỏ, mà bởi cô sắp phải đối mặt với một tình huống khó lòng xử lý.

Cô đã không trả lời Kiera suốt một thời gian, chẳng cần là thiên tài cũng biết Kiera đang giận đến mức nào, và điều Summera không muốn nhất lúc này chính là đổ thêm dầu vào lửa.

Nhưng với Melody, mọi thứ lại mang một ý nghĩa khác. Dù không nói ra, trong lòng cô dâng lên một nỗi bất an khó tả.

…Tại sao cô ấy không mời mình vào nhà, dù chỉ một phút thôi? Có phải cô ấy ghét mình không? Mình đã làm sai điều gì sao?

Melody thường hay suy nghĩ nhiều. Đó vừa là điểm mạnh, cũng vừa là điểm yếu của cô.

“Ừm... vậy hẹn gặp lại ngày mai.”

Melody hơi hờn dỗi nhưng vẫn ngoan ngoãn quay trở lại xe. Cô không muốn gây thêm rắc rối.

Dẫu sao thì ngày mai họ cũng sẽ gặp lại nhau thôi.

Cô đã bắt đầu mường tượng và mong chờ phản ứng của Summera khi biết tin mình đã chuyển vào học cùng lớp với cô ấy. Liệu Summera ấy có vui không nhỉ?

Liệu cô ấy sẽ vui chứ?

Mang theo những suy nghĩ đầy hy vọng về ngày mai, Melody lên xe rời đi.

“Phù…”

Nhìn bóng chiếc xe khuất dần, Summera trút một hơi dài rồi mở khóa cửa nhà.

Bên trong, mọi thứ đều bị xáo trộn. Bàn ghế chệch khỏi vị trí vốn có. Chiếc TV nằm chỏng chơ dưới sàn, có lẽ đã hỏng không thể sửa chữa.

Những vệt nước bẩn loang lổ cao gần đến tận trần nhà, sàn nhà ngổn ngang bùn đất, cát sỏi, thậm chí cả những cành cây vương vãi. Chỉ sau một ngày vắng bóng, ngôi nhà trông như thể đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước.

Summera tự lăn xe vào phòng ngủ. Ga giường nhăn nhúm và ẩm ướt, chiếc chăn cũng chẳng khá khẩm hơn, sũng nước hoàn toàn.

Khi cô ấn tay xuống, nước rỉ ra kẽ ngón tay. Hiển nhiên chiếc giường này đêm nay không thể dùng được nữa.

Cô mở tủ quần áo. Đồ đạc bên trong nhăn nheo, bết dính vào nhau. Dù không có cành cây hay đá sỏi lọt vào, nhưng bùn đất vẫn kịp len lỏi vào từng kẽ vải.

“Chậc… Chỉ dựa vào sức mình, không biết bao lâu mới đưa mọi thứ trở lại bình thường được đây…”

Cô cúi nhìn đôi chân mình, trong lòng chùng xuống.

Với cơ thể khiếm khuyết này, ngay cả những việc đơn giản nhất cũng ngốn rất nhiều thời gian. Lau bụi còn tạm được, giặt tay vài bộ quần áo cũng có thể xoay xở… nhưng đống đổ nát này thì…

“Thôi vậy…”

Cuối cùng, cô chọn cách tạm thời bỏ mặc đống hỗn độn này sang một bên.

Cô lấy điện thoại ra để mở CueCue rồi chạm vào biểu tượng của Kiera.

Màn hình lập tức tràn ngập tin nhắn. Ban đầu là những lời hỏi han lo lắng, dò hỏi vị trí của cô, nhưng dần dần biến thành những câu chất vấn đầy giận dữ.

Chỉ đọc thôi cũng đủ khiến Summera đau đầu.

Cô lăn xe ra khỏi nhà. Phía bên kia đường, trước cửa nhà Kiera, những giá phơi đồ đang treo đầy quần áo và chăn màn

Summera cẩn trọng băng qua đường, bánh xe lăn qua những vũng nước nông tạo thành những gợn sóng lăn tăn

Những gợn sóng ấy… rối ren chẳng khác nào tâm trạng cô lúc này.

Dừng lại trước cửa nhà Kiera, cô hít một hơi thật sâu.

“Hà… Quả nhiên, tự mình đến chịu phạt… không phải chuyện dễ dàng gì…”

Sau một hồi lâu ngập ngừng, cô lấy hết can đảm gõ cửa.

Bên trong im lìm. Cuối cùng, cô nghe thấy tiếng bước chân. Một lát sau, cánh cửa mở ra và Kiera đứng đó.

Mái tóc nâu được buộc gọn thành đuôi ngựa. Kiera mặc áo dài tay và quần dài, quầng thâm rõ rệt dưới mắt dấu hiệu cho thấy một đêm không hề ngon giấc.

Nghĩ lại, lúc nãy Summera đã thấy trên mái nhà Kiera có phủ một tấm bạt chống nước màu xanh.

Chẳng lẽ cô ấy đã ngủ trên đó cả đêm sao?

Với ý nghĩ đó trong đầu, Summera quan sát kỹ gương mặt Kiera. Cô ấy không lộ vẻ giận dữ, nhưng chính sự bình lặng khó đoán ấy lại khiến cô càng thêm bất an.

“Ừm... Kiera... Tớ xin lỗi vì đã bỏ lại cậu ngày hôm qua”

Dù thế nào đi nữa, mở đầu bằng lời xin lỗi vẫn là lựa chọn an toàn nhất.

Summera nuốt khan, cúi đầu hối lỗi một cách khiêm nhường.

Kiera không phản ứng gì. Vì không nhận được lời đáp, Summera không dám ngẩng đầu lên. Sau một hồi im lặng kéo dài, Kiera mới đẩy xe lăn của cô vào trong nhà.

Khác với căn nhà của Summera, nhà của Kiera dù cũng có dấu hiệu bị ngập rõ rệt nhưng đã được dọn dẹp gần như sạch bong. Không có bùn hay rác rưởi trên sàn. Đồ đạc đã về đúng vị trí.

“Tớ xin lỗi…”

Summera lại lên tiếng, nhưng Kiera vẫn giữ thái độ im lặng.

Thực lòng mà nói, Summera không cảm thấy mình muốn xin lỗi.

Cô không nghĩ mình có lỗi. Nếu Kiera chịu lắng nghe đề nghị của cô, cô ấy đã không rơi vào tình cảnh này.

Ừm… bây giờ cô đã có thể chắc chắn rằng Kiera đã phải ngủ trên sân thượng suốt đêm.

Kiera vẫn im lặng, còn Summera thì ngày càng bồn chồn. Đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời nói.

“…”

Summera lăn xe vào bếp, tìm lấy một con dao, rồi chậm rãi quay trở lại phòng khách. Lúc này, Kiera cuối cùng cũng có phản ứng.

“Cậu định làm gì?”

Giọng cô lạnh lẽo, đôi mắt nhìn Summera đầy sương giá.

Quả thực cô đang giận, nhưng hơn cả giận, là cảm giác bị tổn thương vì Summera đã không trả lời dù chỉ một tin nhắn...

Cô đã lo rằng Summera có thể đã tìm đến cảnh sát.

Sự im lặng của cô nãy giờ chỉ là một cách cố ý lạnh nhạt, muốn buộc Summera phải tự suy ngẫm.

Dù chẳng mấy thiện cảm với Melody, cô vẫn hiểu được vì sao Summera lại chọn rời đi cùng cô ấy. Suy cho cùng, ai cũng sẽ nghiêng về phía an toàn và lợi ích của chính mình mà thôi.

Kiera khẽ nheo mắt.

Cô nhìn chằm chằm vào Summera đang cầm dao. Cô không tin Summera sẽ dùng nó. Dẫu sao, cô bạn thanh mai trúc mã của cô cũng chỉ là một kẻ tàn tật.

Điều cô quan tâm là thái độ của Summera. Nếu Summera thực sự định tấn công, Kiera sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc kết liễu cô ấy.

Kiera siết chặt nắm đấm, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu, nhưng hành động tiếp theo của Summera đã khiến cô hoàn toàn sững sờ.

“Ah… tớ… xin lỗi…”

Tiếng kêu đau đớn vang lên, Summera tự rạch một đường dài trên cẳng tay mình bằng con dao bếp.

Vết cắt kéo dài từ trên xuống dưới. Máu lập tức tuôn ra, nhuộm đỏ bộ đồng phục học sinh, chảy dọc theo bàn tay rồi nhỏ ròng ròng xuống sàn nhà

Trong khi lời xin lỗi còn vang vọng trong căn phòng, con dao rơi xuống đất, phát ra một tiếng “keng” lạnh lẽo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!