Chương 63: Một Melody vụng về
“Nếu cậu bỏ thi, chẳng phải sẽ rắc rối to sao…”
Trong trò chơi, vắng mặt trong kỳ thi bị xem là vi phạm kỷ luật, có thể bị phạt cấm túc. Mà cấm túc… đồng nghĩa với nguy cơ bị quấy rối tình dục cao ngất ngưởng.
Summera không muốn Melody phải chịu liên lụy vì mình. Hơn nữa, chính cô cũng cần phải quay lại lớp học.
Giáo viên luôn không ưa cô. Nếu bây giờ mà quay lại, e rằng sẽ bị mắng xối xả.
Nhưng nếu không, cô sẽ có nguy cơ bị lưu ban. Bằng mọi giá, cô phải tránh bất cứ điều gì có thể đe dọa đến sự an nguy của bản thân.
Nghĩ vậy, Summera lại nhìn ra màn mưa dày đặc ngoài hành lang.
Cô không nhớ rõ trong trò chơi… có hệ thống thời tiết hay không?
Những đám mây đen dày đặc, u ám cùng tiếng mưa hòa với tiếng sấm vang rền chói tai. Có lẽ đây là dấu hiệu việc nhiệt độ sắp giảm? Sau cơn mưa này, chắc trời sẽ lạnh hơn.
Ít nhất thì trong game không có sự kiện lũ lụt. Nghĩ vậy, cô cũng thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.
Sau khi nhìn ra ngoài một lúc lâu, Summera định quay đi thì Melody giữ lấy xe lăn của cô.
“Không sao đâu. Cậu đã giúp tớ, thì tớ cũng nên giúp lại cậu. Kỳ thi đó… với tớ cũng chẳng quan trọng lắm đâu.”
Vừa nói, Melody vừa bấm gọi một số điện thoại.
Chuông reo vài hồi thì có người bắt máy.
“Alo, chú Wes ạ? Chú có thể mang giúp cháu một bộ đồng phục đến trường được không? Đồ của cháu ướt hết rồi. Được ạ? Tốt quá, cảm ơn chú.”
Sau vài câu trao đổi ngắn ngủi, cuộc gọi kết thúc
“Chú Wes sẽ đến sớm thôi. Cậu đợi thêm chút nhé. Mưa to quá… tớ không thể tự mình đưa cậu đến phòng y tế được. Xin lỗi nhé, Summera.”
Melody khẽ vân vê vạt áo, vẻ áy náy hiện rõ trên gương mặt.
Thấy cô ấy nhất quyết muốn giúp mình như vậy, Summera cũng không nỡ từ chối nữa. Quả thật cô đang cần một bộ quần áo khô ráo.
“Không sao đâu mà. Chỉ riêng việc cậu giúp tớ ngồi lại vào xe lăn đã là quá đủ rồi.”
Nhìn Melody, Summera cảm thấy cô ấy giống như một thiên thần nhỏ, ít nhất cũng tốt hơn Kiera rất nhiều.
Sau đó, hai người lặng lẽ đứng bên cửa lớp, chờ tài xế của Melody mang quần áo đến.
Xét về khoản vụng về trong giao tiếp, Melody và Summera đúng là “kẻ tám lạng, người nửa cân.”
“À phải rồi, cậu với Kiera chẳng phải là bạn sao? Sao cô ấy không ra giúp cậu?”
Đứng bên cửa lớp giữa tiếng mưa rơi xối xả, Melody nghĩ đến dáng vẻ Kiera khi cô ấy chăm chú làm bài thi.
Cô khẽ nhắm mắt lại.
“Ừm… chắc cô ấy không dám chọc vào Anya đâu. Nếu xen vào, e rằng cũng chỉ tự rước hoạ vào thân thôi.”
Cô vẫn cần chinh phục Kiera, Summera chưa có ý định cắt đứt mối quan hệ vào lúc này. Cô cũng không muốn nói xấu Kiera trước mặt những nữ chính khác, thậm chí còn tìm lý do biện hộ.
Nhưng dù ngoài mặt tỏ ra thấu hiểu, trong lòng Summera đã bắt đầu âm thầm vạch ra kế hoạch trả thù.
Cô định tìm cơ hội lưu lại những bức ảnh đẫm máu trong máy tính của Kiera, cùng các bằng chứng về nhiều phần thi thể vẫn còn giấu trong nhà cô ấy. Một khi việc công lược hoàn tất, cô sẽ giao tất cả chúng cho cảnh sát.
Cô không thể tự mình xử lý Kiera, nhưng ngoài kia chắc chắn sẽ có người làm được.
Nghĩ đến đó, Summera tiếp tục nhìn cơn mưa.
“…Cô ấy cứ có cảm giác giả tạo thế nào ấy.@
Melody khẽ lẩm bẩm bên cạnh khiến Summera quay sang nhìn cô.
“A!.. tớ không có ý chia rẽ tình bạn của hai người đâu. Tớ chỉ là nêu ra cảm nhận của tớ thôi. Cậu đừng hiểu lầm nhé. Tớ xin lỗi.”
Nhận thấy ánh nhìn của Summera đang đặt trên mình, Melody đỏ bừng mặt.
Cô vừa buột miệng nói ra suy nghĩ về Kiera.
Melody cũng không chắc việc nói xấu bạn của người ta như vậy… liệu có ổn không nữa?
“Không sao đâu.”
Thực ra Summera cũng cho rằng Kiera quá giả tạo, chỉ là cô không thể nói ra.
Hai người đợi rất lâu ngoài hành lang, nhưng quần áo vẫn chưa được mang tới… Cô càng lúc càng thấy rét, sự tỉnh táo vừa tìm lại dường như lại trượt khỏi tầm tay.
Khoác trên mình bộ đồng phục ướt sũng, hơi lạnh ẩm ướt bao quanh khiến cơ thể cô không thể khô ráo được chút nào. Mỗi một luồng gió lạnh lùa qua hành lang như một con dao sắc lẹm cứa vào da thịt.
Dù chưa phải mùa đông, nhưng cái lạnh này cũng chẳng kém cạnh gì mùa đông.
“Á… ắt xì…”
Summera hắt hơi.
“Xin lỗi… có lẽ chú Wes bị kẹt xe… Hay là chúng ta vào nhà vệ sinh trước nhé? Ở đó chắc sẽ ấm hơn ngoài hành lang này.”
Thấy Summera có vẻ không ổn, Melody càng thêm áy náy và lo lắng.
Cô bắt đầu tự trách… chẳng lẽ cô ngốc đến thế sao? Lẽ ra phải đưa cô ấy vào nhà vệ sinh ngay từ đầu, không nên để cô ấy ở giữa hành lang lộng gió thế này.
Sự tự trách trong lòng cô càng lúc càng lớn.
“Hả… cậu nói gì cơ?”
Summera có hơi lơ đãng. Khi Melody nói chuyện, cô lại đang nhìn qua cửa sổ vào bàn học của một học sinh.
Dựa vào nội dung đề thi, đây hẳn là môn Ngữ văn. Mặt trước tờ giấy không thấy ghi tên..có lẽ tên được viết ở mặt sau chăng?
Thời gian chắc đã trôi qua quá nửa. Với đầu óc vẫn còn mơ hồ, Summera chỉ có thể ước lượng đại khái.
Cố nhớ lại những lời Melody vừa nói, cô khựng lại, liếc nhìn lớp học thêm lần nữa.
Bên trong, giám thị cuối cùng cũng phát hiện ra cô, liền kéo rèm kín mít, che khuất tầm nhìn.
“…Thôi bỏ đi. Bài thi chắc sắp kết thúc rồi. Cậu nên về lớp đi, không thì sẽ bị lưu ban đấy. Tớ nghe nói hiệu trưởng trường này đáng sợ lắm.
Melody mím môi nhìn tấm rèm đã khép, rồi quay sang Summera, bác bỏ lời đề nghị.
“Nhưng quần áo của cậu…”
Cô ngập ngừng, sự do dự hiện rõ.
Summera cảm thấy đầu óc rối bời… cô ấy dịu dàng quá. Càng lúc càng giống một vị thiên thần.
“Không sao đâu. Sắp hết giờ thi rồi. Chú gì đó chắc cũng sắp đến rồi. Tớ đã ướt nhường này rồi, thêm vài phút nữa cũng chẳng chết được đâu.”
Cô cố gượng cười, nhưng không thành.
Nhìn Melody vẫn đứng yên, Summera vắt óc tìm cách khiến cô ấy yên tâm.
“À đúng rồi. Tớ cũng có thể quay lại lớp mà, phải không? Cậu cứ đi trước đi. Khi thi xong chúng ta gặp nhau ngoài cửa lớp được không?”
Summera thúc giục.
Thực ra cô thừa biết, giáo viên không ưa mình chắc chắn sẽ không cho cô vào. Có lẽ cô sẽ phải ngồi ngoài hành lang này dài dài.
Cả Summera và Melody cũng đều biết điều đó.
Nhìn cô gái tóc bạc đang tha thiết giục mình như vậy, Melody bỗng dưng muốn khóc…
Tại sao? Tại sao ngay cả khi bản thân đã thảm hại đến vậy, cô ấy vẫn nghĩ cho người khác? Giống như trước đó, dù sợ hãi vẫn đứng ra bảo vệ cô… Trong mắt Melody, ánh hào quang quanh Summera đang rực rỡ hơn bất cứ thứ gì.
“…Được thôi…”
Sau một cái nhìn thật sâu cuối cùng, Melody lau nước mắt, chậm rãi bước trở lại về phía lớp học.
Còn Summera thì gõ cửa lớp. Đúng như dự đoán, giám thị bảo cô ở bên ngoài.
“Không biết đây là giờ thi à? Lúc nãy còn không vào, giờ lại muốn vào? Biến đi. Đợi đến môn sau rồi hẵng quay lại.”
Giọng quát giận dữ của giáo viên vang lên bên tai Summera, rồi cánh cửa đóng sầm lại, khóa chặt.
Thực lòng, Summera cũng muốn vào nhà vệ sinh trú tạm. Nhưng nơi đó luôn là “điểm nóng” dễ xảy ra những sự cố nhạy cảm, đặc biệt trong giờ thi khi vắng người, cô không dám mạo hiểm.
Lỡ đâu một kẻ tự xưng là lao công hay thợ sửa ống nước định giờ trò đồi bại thì sao?
Dù vì tình trạng của mình mà suy nghĩ có phần hơi chậm chạp, nhưng cô vẫn giữ được sự cảnh giác tối thiểu.
Thà chịu đựng sự khó chịu nhất thời còn hơn là để những thảm họa không lường trước xảy ra.
Vì vậy, cuối cùng Summera chỉ có thể ngồi đó một mình, người ướt sũng, để mặc những cơn gió lạnh lùa qua hành lang cứa thẳng vào da thịt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
