Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 62: Như một vị thiên thần thực thụ

Chương 62: Như một vị thiên thần thực thụ

Đầu cô bị nhấc bổng khỏi chậu nước rồi lại bị dìm xuống không thương tiếc, lặp đi lặp lại không ngừng. Summera hoàn toàn mất khái niệm về thời gian.

Thật sự chỉ có chín mươi giây thôi sao? Summera không tài nào tin nổi.

Chỉ đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, Anya và đám đàn em mới chịu rời đi.

Trước lúc đi, Anya túm đầu Summera lôi ra khỏi chậu, ép cô phải co ro nằm dưới đất như một con chó hoang, rồi bê cả chậu lên, dội nốt nửa chậu nước còn lại lên thẳng người cô. Cuối cùng, Anya vứt chậu sang một bên và hất đổ chiếc xe lăn của Summera.

Chỉ sau khi làm hết thảy những điều đó, Anya mới rời đi với vẻ mặt thỏa mãn.

“Khục… khục khục…”

Nằm bệt trên sàn, Summera ho sặc sụa không ngừng. Mái tóc dài ướt sũng dính chặt vào cơ thể, bộ đồng phục học sinh đẫm nước ép sát làn da, mang theo cái lạnh lẽo đến nghẹt thở.

Cô ho khan, chật vật hớp lấy từng ngụm khí, tầm nhìn nhòe đi vì nước và nước mắt.

Toàn thân cô như bị rút cạn sức lực, không sao cử động nổi.

“Tại sao…”

…Tại sao? Tại sao cô lại phải chịu đựng sự hành hạ vô nghĩa này?

Con nhỏ khốn kiếp đó. Anya… và cả Kiera nữa. Khắc sâu những cái tên ấy vào tận đáy lòng, Summera thầm thề rằng, sẽ có một ngày, cô khiến bọn chúng phải trả giá.

Nhất định, bằng mọi giá, cô sẽ khiến chúng nếm trải nỗi đau tương tự trước khi cô tìm được cách trở về thế giới cũ.

Ngay cả người hiền lành nhất, khi bị dồn đến đường cùng, cũng không tránh khỏi việc nảy sinh thứ gọi là hận thù.

Tâm trí hỗn loạn của cô xoay vần không ngừng. Cô cố gắng cử động cơ thể, nhưng tất cả đều vô ích.

Ngoài hành lang, cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng sấm đì đùng nhức óc.

Cô từng yêu những ngày mưa hơn bất cứ thứ gì... Nhưng giờ đây, chúng chỉ mang lại sự u uất tột cùng.

Lạnh quá… lạnh đến thấu xương.

Thời gian dần dần trôi đi. Một giáo viên ôm một xấp giấy đi ngang qua Summera, chỉ liếc cô bằng ánh mắt thờ ơ rồi bước qua, tiến vào lớp học.

Lại thêm một khoảng thời gian nữa trôi qua. Cơ thể của cô dần dần lấy lại được chút sức lực, nhưng một mình cô thì có thể làm được gì cơ chứ? Dù có hồi phục, cô cũng chỉ có thể chật vật lê cơ thể trên sàn. Liệu cô có thể dựng lại chiếc xe lăn mà Anya đã lật không?

Điều đó là không thể. Với đôi chân đã mất đi khả năng vận động, đó là điều vượt quá khả năng của cô.

Nằm trên vũng nước ở hành lang hiu quạnh hồi lâu, Summera mơ hồ nhìn thấy phía trước xuất hiện một đôi chân trong chiếc quần đồng phục.

Cô không còn sức để ngẩng đầu, cũng không nhìn rõ khuôn mặt người kia. Trong cơn mê man, cô theo bản năng cho rằng Anya quay lại để hành hạ cô thêm lần nữa.

Nhưng người đó khi nhìn thấy cô đã vội vàng rảo bước.

“Summera?!”

Một giọng nói đầy nghi hoặc xen lẫn lo lắng, A…không phải của Anya sao?

Đó là giọng nói của Melody.

Kể cả khi đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Summera vẫn nhận ra giọng nói ấy.

Dù sao thì, trong mấy ngày qua, Melody là người duy nhất chưa từng làm hại cô.

Giữa hành lang tối tăm, Melody quỳ xuống, nhìn cô gái tóc trắng đang nằm thảm hại trên sàn.

Mái tóc dài và bộ đồng phục của cô gái ấy đều sũng nước, sẫm màu đi vì ướt... Nhìn cảnh tượng này, Melody cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.

Là thương hại sao? Hay là thứ cảm xúc nào khác? Chính cô cũng không rõ.

Nhìn Summera, Melody thắc mắc: Lại là Anya bắt nạt cô ấy nữa sao? Vậy còn Kiera thì sao, tại sao con nhỏ đó lại không giúp cô ấy?

Melody đứng dậy, liếc nhìn vào lớp học sáng trưng.

Bên trong, các học sinh đang cặm cụi làm bài thi, giáo viên coi thi đi đi lại lại giữa các dãy bàn.

Ánh mắt Melody dừng lại ở chỗ ngồi của Kiera.

Cô gái tóc nâu ấy, giống như những người khác, đang chăm chú làm bài, hoàn toàn không chẳng mảy may đến việc Summera vắng mặt.

Một tia tức giận bùng lên trong lòng Melody. Cô ghét nhất kiểu người như Kiera, nhìn bạn mình bị bắt nạt mà khoanh tay đứng nhìn, mặc cho mọi chuyện xảy ra.

Melody chợt nhớ đến người bạn năm xưa của mình. Lúc mà mọi người gọi cô là quái vật, người được gọi là “bạn” đó cũng chỉ đứng nhìn... mà chẳng làm gì cả.

Cô không tin những kẻ như vậy xứng đáng được gọi là bạn bè.

“…Hà…”

Thở hắt ra một hơi dài, Melody quyết định sẽ không tham gia kì thi này nữa.

Cô liếc nhìn những “bạn học chăm chỉ” lần cuối, rồi bước đến cửa lớp, chật vật dựng lại chiếc xe lăn của Summera.

Lớp sơn đen trên xe lăn đã tróc ra, lộ phần kim loại xám xịt bên dưới.

Cô đẩy xe đến cạnh Summera, nắm lấy một bên tay cô ấy, cẩn thận đỡ cô ấy lên xe.

“Gầy quá.”

Sau khi giúp Summera ngồi vào xe lăn, Melody nhìn bàn tay mình, không kìm được lẩm bẩm.

Summera cao hơn cô một chút, nhưng lại rất nhẹ. Cơ thể cô ấy mỏng manh đến mức tưởng chừng có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

“Summera… cậu ổn chứ?”

Sau một khoảng lặng ngắn, Melody vén mái tóc ướt sang một bên, để lộ khuôn mặt lấm lem của Summera.

Đôi mắt đỏ thẫm của cô mờ đục, lặng lẽ nhìn Melody, dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Nhìn Summera như vậy, Melody cảm thấy tim mình càng thắt lại.… Summera lúc này khiến cô nhớ đến chính bản thân mình ngày trước. Nỗi xót xa ấy không chỉ dành cho Summera, mà còn dành cho chính cô.

Cô lục trong túi, lấy ra một gói khăn giấy nhỏ. Nhờ được bọc trong túi nilon, chúng không bị ướt.

Cô nhẹ nhàng lau đi nước bẩn trên mặt Summera. Trong lúc đó, đầu ngón tay cô vô tình chạm vào làn da tái nhợt của Summera.

Làn da ấy thật sự mịn màng. Nhưng lại quá lạnh lẽo.

“Summera, cậu thật sự ổn chứ?”

Vứt mẩu khăn giấy sang bên, Melody hỏi lại bằng giọng dịu dàng.

“…Tớ… tớ ổn…”

Ý thức dần dần quay trở lại, Summera nhìn cô gái tóc đen trước mặt. Không hiểu vì sao, cô bỗng nhiên muốn khóc.

Có lẽ Melody là người bình thường duy nhất mà cô gặp được trong mấy ngày qua. So với Kiera và Anya, cô ấy chẳng khác nào một thiên thần.

Dù trong cốt truyện của trò chơi, Melody rồi cũng sẽ bộc lộ bộ mặt chiếm hữu đến cực đoan, nhưng thế thì sao chứ?

Ít nhất là lúc này, đối với Summera, cô ấy là một thiên thần.

“… ”

Melody im lặng, liếc nhìn bộ đồng phục ướt sũng của Summera. Sau một hồi lâu, cô mới lên tiếng lần nữa.

“Summera, để tớ gọi tài xế mang quần áo đến cho cậu. Sau đó, tớ sẽ đưa cậu đến phòng y tế nhé.”

Vừa nói, Melody vừa lấy từ túi ra một chiếc điện thoại phổ thông đơn giản, loại chưa đến trăm tệ.

Summera ngẩn người khi nhìn thiết bị ấy.

Melody nhận thấy ánh mắt của cô.

“Cậu đang nhìn cái này à? Tớ mang điện thoại rẻ đến trường vì đồ đắt tiền dễ bị trộm lắm. Tớ để SIM ra riêng, chỉ khi cần dùng mới lắp vào.”

Vừa giải thích, Melody vừa lắp SIM vào máy.

Ngay khi cô định gọi điện, Summera khẽ lên tiếng.

“Không cần đâu… tớ ổn mà… Cậu không phải đang thi sao?”

Dù tâm trí cô vẫn còn đang choáng váng, nhưng Summera biết các kỳ kiểm tra quan trọng đến thế nào.

Melody đã làm quá nhiều cho cô rồi, chỉ cần giúp cô ngồi lại vào xe lăn là đã đủ. Cô không muốn làm phiền cô ấy thêm nữa.

Vừa nói, Summera vừa liếc nhìn lớp học sáng rực bên cạnh, một sự tương phản đối lập hoàn toàn với hành lang tối tăm này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!