Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 64: Sự quan tâm muộn màng

Chương 64: Sự quan tâm muộn màng

“Ha… hắt xì…”

Cơn gió lạnh lùa qua hành lang khiến bộ đồng phục ướt sũng dính chặt vào người cô, lạnh buốt và khó chịu cực độ.

Summera lờ mờ nhận ra mình lại đổ bệnh rồi.

Cô cũng chẳng biết đây là chuyện tốt hay xấu nữa.

Nếu ốm, cô sẽ có lý do để nghỉ học một thời gian, thoát khỏi việc phải đối mặt với Kiera. Lần này, cô cũng sẽ không phải ở lại nhà Kiera mà có thể một mình tĩnh dưỡng trong căn nhà của cô.

Tâm trí mụ mị vì cơn sốt, Summera chợt nghĩ có lẽ lý do chính khiến mình luôn bị ức hiếp… là vì quá nghèo.

Nếu cô có tiền, liệu người ta có đối xử với cô khác đi không? Ít nhất, giáo viên cũng sẽ không nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt như thế. Nếu có thể trả lại số tiền đã nợ Melody, cô cũng có thể ngẩng cao đầu hơn một chút.

Cơn gió lạnh vẫn thổi mãi, cuốn theo vô vàn suy nghĩ ngổn ngan, cho đến khi tiếng chuông hết giờ thi vang lên, học sinh bắt đầu bước ra khỏi lớp. Tiếng cười nói rộn ràng dần át đi tiếng mưa rơi tí tách ngoài trời kéo cô về thực tại.

Đầu óc cô nặng trĩu, choáng váng.

Nhớ tới lời hẹn với Melody, cô không vào lớp mà chỉ im lặng đợi bên ngoài hành lang vắng lặng.

Vị giám thị ban nãy không cho cô vào thi bước ra, trên tay ôm một xấp bài thi cao ngất. Bà ta liếc Summera bằng ánh mắt đầy khinh bỉ rồi quay lưng rời đi, có lẽ là đi về phía văn phòng.

“Ha… hắt xì…”

Lại thêm một cái hắt hơi nữa. Summera chẳng còn hơi sức để bận tâm đến sự ác cảm của giáo viên. Cô chỉ ngồi yên trên xe lăn, vòng tay tự ôm lấy chính mình.

Tầm nhìn mờ nhòe lướt qua những học sinh đi ngang hành lang, chờ đợi bóng dáng mái tóc đen ấy xuất hiện.

Thế nhưng, người đến trước lại không phải kẻ cô mong đợi.

“Summera, cậu có sao không?”

Giọng nói quen thuộc, mềm mỏng và dịu dàng, nhưng lúc này chỉ khiến Summera cảm thấy giả tạo đến nghẹt thở.

Đó là giọng của Kiera.

“…”

Summera không đáp chỉ chậm rãi ngẩng đầu liếc nhìn Kiera một cái rồi lại cúi xuống.

Dù trước mặt Melody cô phải tìm cách bào chữa cho Kiera, trong lòng cô vẫn âm ỉ một nỗi căm phẫn. Tình trạng của cô hiện tại rất tệ, cô chẳng còn sức đâu để đối phó với Kiera nữa.

Ít nhất thì ở trường, chắc Kiera cũng sẽ không làm gì quá đáng đâu…

Summera vẫn cúi đầu tự trấn an bản thân. Hai tay lúng túng đặt trên đùi, các ngón tay tái nhợt, trắng bệch như gò má của cô, một thứ sắc trắng nhợt nhạt, lộ rõ vẻ suy kiệt.

Kiera không phải kẻ ngốc… Cô thừa biết cô bạn thanh mai trúc mã của mình đang không ổn. Xem ra Anya đã hành hạ cô ấy rất nặng…

“…Xin lỗi. Cậu biết mà, tớ không thể đắc tội với Anya được.”

Kiera mở lời. Cô biết việc bỏ mặc Summera là điều đáng hổ thẹn, nên mới buông lời xin lỗi để cố tìm cách biện minh cho sự hèn nhát của mình.

Nghe xong, Summera lại ngẩng mắt nhìn Kiera.

Cô chẳng biết gì về gia thế của Anya. Nên với cô, cái gọi là “không thể đắc tội” chỉ đơn giản là một cái cớ. Trên đời làm gì có chuyện “không thể”, chỉ có “không muốn” mà thôi.

Trong mắt cô, Anya chỉ là một kẻ bắt nạt hung bạo, còn Kiera là một kẻ sát nhân tàn nhẫn.

Dĩ nhiên, cũng có một phần lỗi của Summera, ở kiếp trước, cô đã không chơi trò chơi ấy cẩn thận hơn.

“…”

Lại là sự im lặng. Trong lòng cô có vô vàn lời muốn nói, nhưng tất cả đều bị nuốt ngược trở lại.

“…Vậy tại sao sau khi cô ta rời đi, cậu cũng chẳng buồn đến nhìn tớ lấy một lần?”

Chẳng lẽ Kiera không nhận ra bên cạnh mình thiếu một người sao? À… phải rồi. Cô chỉ là một món đồ chơi của cô ấy mà thôi. Chỉ riêng điều đó cũng đủ để giải thích tất cả.

Nghĩ đến đó, lồng ngực Summera càng thêm nghẹn lại.

“Anya… đã ấn đầu tớ vào chậu nước, muốn dìm chết tớ. Xong xuôi, cô ta đá đổ xe lăn. Tớ đã phải nằm một mình trong vũng nước dưới sàn đấy!.”

Cô kể lại mọi chuyện bằng giọng điệu bình thản nhất có thể, chính cô cũng không rõ vì sao mình lại nói với Kiera. Muốn khơi gợi sự thương hại ư? Có lẽ là vậy thật…

Kiếp trước cô chưa từng trải qua những chuyện thế này… Có lẽ cô chỉ muốn ai đó biết mình đã chịu đựng những gì… Đôi khi, nói ra nỗi đau cũng khiến nó bớt nặng nề hơn một chút.

Cô không hy vọng Kiera sẽ mủi lòng, nên màn kể khổ này có lẽ cũng vô ích thôi.

Summera vẫn không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ ngồi chờ Melody.

Nghe xong, trong lòng Kiera quả thực có sự dao động. Sự tàn nhẫn của Anya vẫn không hề thay đổi.

Thế nhưng cô chợt nhận ra một điểm bất thường. Summera nói xe lăn đã bị đạp đổ. Vậy sao cô ấy lại đang ngồi ngay ngắn trên xe lăn? Kiera không tin cô bạn thanh mai trúc mã của mình có thể tự làm việc đó.

“Summera, ai đã giúp cậu ngồi lại lên xe vậy?”

Kiera chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng nói ra. Nói xong, cô mới nhận ra mình lỡ lời.

Đó đáng lẽ không phải điều cô nên quan tâm lúc này.

Trong thoáng chốc, cô tưởng Summera sẽ nổi giận, thậm chí đánh mình. Nhưng rồi nhớ ra cô bạn thanh mai trúc mã này quá nhút nhát, không thể làm được chuyện ấy.

Có lẽ chính cảm giác tội lỗi mới khiến cô suy diễn quá xa như vậy.

Kiera chạm tay lên cằm, chăm chú nhìn cô gái tóc trắng trước mặt.

Quần áo cô ấy ướt sũng, sẫm màu vì nước. Mái tóc trắng rũ xuống thành từng lọn ẩm ướt vắt ngang thân thể và gương mặt. Khuôn mặt tái nhợt ấy trông vừa đáng thương… lại vừa có chút dễ thương?

“Là tôi.”

Ngay khi Kiera chuẩn bị nắm lấy tay cầm xe lăn, một bóng người thấp hơn bước vào tầm mắt.

Là Melody. Cái con nhỏ lùn tịt phiền phức ấy.

Ánh mắt Kiera lập tức lạnh xuống, sát ý trào dâng.

“Là bạn của cậu ấy, mà cô trơ mắt nhìn cậu ấy bị uy hiếp. Giờ lại đến làm bộ quan tâm sao? Cô không tự thấy mình giả tạo à?”

Bây giờ Melody đã can đảm hơn, dám lên tiếng đối chất.

Ngay cả các bạn học xung quanh cũng ngạc nhiên trước sự thay đổi ấy.

Không chỉ họ, mà ngay cả chính Melody cũng tự thấy sững sờ.

Phải chăng dũng khí này… là do Summera mang đến cho cô sao?

Cô nhìn về phía cô gái tóc bạc vẫn cúi đầu.

“…”

Kiera lặng đi. Lời của Melody khiến cô trong chốc lát không biết đáp thế nào vì bị nói trúng tim đen.

Nhưng rất nhanh, cô lấy lại bình tĩnh. Giả tạo thì sao chứ? Summera vẫn là của cô. Người ngoài không có tư cách xen vào.

Nghĩ vậy, cô lẳng lặng nắm lấy xe lăn, đẩy vào lớp học.

“Tôi có giả tạo hay không thì không biết. Nhưng tôi biết một điều, cô thậm chí còn không phải bạn của cậu ấy.”

Trước khi bước vào cửa, Kiera còn không quên ném lại một nụ cười đầy khiêu khích.

Cô chẳng thèm bận tâm đến tình trạng của Summera. Cô chỉ muốn giữ thể diện trước mặt người khác.

“Này, buông cậu ấy ra. Cậu ấy vẫn đang ướt sũng thế kia mà!”

Thấy Kiera đẩy Summera đi, Melody cuống lên. Cô bước tới định giữ tay Kiera, nhưng bị hất ra dễ dàng. Cô loạng choạng rồi ngã xuống đất.

Tiếng động khiến Summera sực tỉnh.

Cô chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy Melody đang ngồi dưới đất. Hàng mi khẽ chớp, rồi vẻ áy náy dần hiện lên gương mặt.

Melody mím môi, tâm trí cứ quẩn quanh gương mặt đầy hối lỗi đó của Summera.

Tại sao chứ? Rõ ràng Kiera mới là người đẩy cô, vậy mà Summera lại trông như thể chính mình mới là người có lỗi.

Cô ấy… quá hiền lành.

Melody nghiến răng đứng dậy. Cô nhìn về phía Summera và Kiera trong lớp học.

“Mình tuyệt đối sẽ không bao giờ để con khốn đó có được cậu ấy.”

Cô lẩm bẩm một mình, rồi quay người rời khỏi hành lang, đi xuống lầu.

Cô định lấy bộ quần áo mà tài xế đã mang tới. Dù thế nào đi nữa, Summera cũng phải thay được một bộ đồ khô ráo.

Melody không tin rằng một kẻ giả tạo như Kiera lại chịu giúp Summera làm điều đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!