Chương 69: Cùng nhau đi về nhà
Vì tư thế của cả hai quá đỗi gượng gạo, Melody và Summera di chuyển chậm rãi, từng bước một đều cẩn trọng.
Dẫu vậy, Melody chẳng hề để tâm. Cô đang say sưa tận hưởng hương thơm của cô bạn duy nhất của mình… Còn Summera dù lo lắng Kiera sẽ nổi giận nhưng cũng không nỡ thúc giục Melody đi nhanh hơn.
Cô không thể phá hỏng thiện ý hiếm hoi ấy.
Với suy nghĩ đó, Summera nuốt xuống nỗi bất an trong lòng, cố gắng giữ vẻ bình thản. Cô đang nỗ lực thay đổi bản thân, nhưng việc giữ một nụ cười rạng rỡ khi lòng đầy lo âu vẫn là điều quá sức đối với cô.
Giữ được vẻ điềm tĩnh… đã là giới hạn cuối cùng của cô rồi.
Có lẽ theo thời gian, cô sẽ khá hơn.
Sau đó, Melody vẫn tiếp tục đẩy xe với tốc độ chậm như rùa bò. Khi họ đến cổng trường, bầu trời đã gần như đen kịt, chỉ thêm vài phút nữa thôi, mọi bóng người sẽ chìm vào màn đêm đến mức không còn nhìn rõ.
Hơn nữa, mưa không hề ngớt, trái lại còn dữ dội hơn, sấm rền chớp giật, mỗi lúc một dày.
Thấp thoáng qua màn mưa dày đặc dưới bầu trời u tối, Summera nhận ra một bóng hình đơn độc đang đứng chôn chân ngoài cổng.
Là Kiera đang cầm ô. Cô ấy đã đứng đó suốt bấy lâu, không rời đi cũng chẳng tìm chỗ trú.
Theo lý thường, bốt bảo vệ là nơi học sinh có thể lánh mưa. Nhưng nghĩ đến thế giới mục nát này, mọi điều phi lý dường như cũng chẳng còn quá lạ lẫm.
“Summera.”
Kiera lập tức nhận ra cô gái tóc bạc trên xe lăn. Khi quay sang, cô cũng thấy Melody kề sát bên Summera như hình với bóng.
Đôi mày vừa mới giãn ra của Kiera lại lần nữa nhíu chặt.
…Trong lúc cô vắng mặt, quan hệ của họ đã tiến xa đến vậy sao? Cô không khỏi tò mò đã có chuyện gì xảy ra giữa hai người.
Xét về lý mà nói, cô không có quyền can thiệp vào các mối quan hệ cá nhân của Summera.
Thế nhưng, cô chẳng màng đến lý trí nữa. Summera đã nói cô có thể làm bất cứ điều gì mình muốn... vậy thì việc cô sắp làm chắc cũng được phép thôi nhỉ?
Kiera nhanh chóng bước tới, giật lấy chiếc ô từ tay Summera trao cho Melody, rồi đưa chiếc ô của mình cho Summera.
Trong lúc đổi ô, người Kiera ướt sũng, nhưng cô chẳng thèm đề tâm. Với thể chất của mình, cô không lo bị cảm.
“Về nhà thôi.”
Sau khi trả lại ô cho Melody, Kiera còn đẩy nhẹ cô ấy một cái, suýt nữa khiến Melody trượt chân xuống vũng nước.
Thành thật mà nói, Kiera cũng cảm thấy mình không còn giống trước kia… Cô nhớ rằng bản thân đâu phải lúc nào cũng hung hăng như thế.
Sự thay đổi này là vì Summera, hay đó vốn dĩ mới là bản chất thật của cô, chỉ là đến giờ mới lộ diện?
…Cô không có câu trả lời.
Cô đẩy xe lăn của Summera rời khỏi cổng trường, còn Summera giữ chặt cán ô. Cổ tay cô tê rần, nhưng vẫn cố không để nó run lên hay rơi xuống.
Sự khác biệt lớn nhất lúc này chỉ là người đẩy cô không còn là Melody nữa, mà là Kiera.
“Này, trời tối rồi. Cậu định đẩy Summera về nhà trong cơn mưa này thật sao?”
Sau khi lấy lại thăng bằng, Melody cất tiếng gọi.
Cô không biết nhà Summera cách bao xa, nhưng cô biết mưa sẽ chỉ càng lúc càng nặng hạt, màn đêm cũng càng thêm sâu thẳm.
Đưa Summera về trong hoàn cảnh này rất dễ xảy ra chuyện.
Melody không quan tâm Kiera có ra sao. Nhưng cô không muốn cô bạn duy nhất của mình bị vạ lây chỉ vì con nhỏ đáng ghét ấy.
Đương nhiên…một phần trong cô cũng muốn biết nhà Summera ở đâu... để cô có thể gặp cô ấy cả khi ở ngoài trường.
Nghĩ đoạn, Melody bước lên phía trước.
“Việc tôi làm với Summera thì liên quan gì đến cô.”
Giọng Kiera đầy vẻ khó chịu. Cô ghét Melody, nhất là khi cô ta dám chạm vào thứ mà Kiera đã coi là của mình.
Đúng là Anya cũng từng làm tổn thương Summera, nhưng Kiera không dám đối đầu với Anya. Còn Melody thì khác…
Cô có thể.
Nhận ra điều đó chỉ khiến cô càng thêm khinh bỉ chính mình.
Bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh… một người như cô thì làm sao bảo vệ được công lý của thành phố này? Câu trả lời đã quá rõ ràng: cô không thể.
Những gì cô đã làm với Summera chẳng thể gọi là chính nghĩa.
“…Cậu ấy là bạn tôi. Tôi có đủ lý do để quan tâm đến sự an toàn của cậu ấy. Không giống cô, chỉ biết đứng nhìn cậu ấy chịu đựng.”
Melody nói dứt khoát, hoàn toàn khác với cô gái bị cô lập trong ký ức của Kiera.
Cô rút ra một chiếc điện thoại cũ ra gọi. Chẳng bao lâu sau, một chiếc sedan đen lăn bánh qua con đường ngập nước, bánh xe toé nước mưa trước khi dừng lại trước mặt họ.
“Summera, để tớ đưa cậu về.”
Được thừa nhận là bạn, Melody giờ đây đối đáp với Kiera bằng sự tự tin ngày càng lớn. Cô quyết đoán hơn hẳn. Với Melody, giờ đây cả hai đều là bạn của Summera, nên Kiera chẳng có quyền gì mà xua đuổi cô.
Theo lời cô, chú Wes bước xuống xe, mở cửa.
“A… chuyện này…”
Thật ra, Summera không ngờ Melody lại đối đầu trực diện với Kiera như vậy. Cô thực sự sợ Kiera sẽ nổi giận… Điều cô muốn chỉ là củng cố mối quan hệ với Melody, chứ không phải châm ngòi cho cuộc xung đột giữa hai nữ chính.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời tối tăm. Dù biết rằng để Kiera liên tục thất thế có thể mang lại hậu quả nghiêm trọng, nhưng cô cũng sợ những điều có thể xảy ra trên đường về nhà.
Sau khi cân nhắc, Summera khẽ gật đầu.
Chỉ một cái gật đầu nhỏ ấy thôi, sắc mặt Kiera đã đanh lại, còn Melody thì rạng rỡ đầy đắc ý, dáng vẻ kiêu ngạo như vừa giành phần thắng.
Tất nhiên cô không hề khoe khoang lộ liễu, nhưng thần thái đã nói lên tất cả.
Giữa lúc Kiera đang hậm hực còn Melody thì đắc thắng, Summera lên tiếng lần nữa:
“Ừm... chúng ta đưa cả Kiera về được không? Nhà cậu ấy cũng gần nhà tớ.”
Cô không thể đắc tội với Kiera quá sâu, vậy nên cô đưa ra một lời đề nghị hòa giải.
Nếu cô về với Melody mà bỏ mặc Kiera một mình dưới mưa, ai biết được cô sẽ phải hứng chịu đòn trả đũa nào vào lần tới?
Sau lời cô nói, sắc mặt Melody và Kiera đều thay đổi.
Melody vừa nãy còn ngẩng cao đầu, lập tức xẹp xuống.
“…Được thôi, Summera muốn sao cũng được.”
Và thế là Summera được bế lên xe, còn chiếc xe lăn được gấp lại đặt vào cốp sau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
