Chương 50: Yêu cầu bệnh hoạn
“Tại sao ai cũng bắt nạt mình hết vậy…”
Giọng nói nghẹn ngào, pha lẫn sự tuyệt vọng cùng cực lọt vào tai Kiera, kéo cô ra khỏi cảm giác hưng phấn kỳ lạ của mình.
Lồng ngực cô thắt lại, trái tim đập liên hồi như đang tự cáo buộc một cảm xúc mang tên: tội lỗi.
Đúng vậy, hoàn cảnh của Summera vốn đã đủ thê thảm rồi… cớ sao cô còn phải nhẫn tâm giày vò cô ấy nữa?
Trong ký ức của Kiera, từ thuở nhỏ Summera đã luôn muốn được ở gần cô. Hễ có thứ gì ngon hay điều gì thú vị, Summera đều nghĩ đến cô đầu tiên. Thế nhưng khi đó, Kiera chỉ biết thản nhiên nhận lấy lòng tốt ấy, đứng nhìn Summera bị ức hiếp, rồi sau cùng chỉ buông vài lời quan tâm giả tạo.
Hành vi ấy chẳng khác gì những gì cô đã làm ở trường chỉ vài ngày trước.
Và giờ đây, cô đã thay đổi… Kẻ đứng xem lạnh lùng ngày nào giờ đã tự tay vấy bẩn, trực tiếp chà đạp lên cô gái đáng thương ngay cả đứng cũng không vững này.
Cô căm ghét những kẻ phạm tội bại hoại về đạo đức, nhưng bây giờ… chẳng phải chính cô cũng là một trong số chúng sao? Câu trả lời không nghi ngờ gì nữa: đúng là như vậy….
Kiera nới lỏng tay khỏi cánh tay trái của Summera.
Cô nhìn xuống lòng bàn tay mình… nó đã lem luốc những vệt máu của Summera.
Bỗng nhiên cô bắt đầu cảm thấy trống rỗng, Kiera cảm thấy như mình đã trở thành chính kiểu người mà trước kia cô từng khinh miệt nhất.
Làm tổn thương người khác vì dục vọng ích kỷ của bản thân.
Cô mấp máy môi muốn nói lời xin lỗi, nhưng hình ảnh gương mặt tuyệt vọng của cô gái ấy lại hiện lên trong tâm trí.
“…”
Kiera nuốt khan, do dự không biết nên làm gì tiếp theo.
“…”
Sau khi Kiera buông tay, Summera vội dùng tay phải che lấy tay trái, sợ rằng vết thương trên cẳng tay sẽ lại bị động đến.
Qua làn nước mắt nhoè nhoẹt, cô nhìn thấy sự hỗn loạn trên gương mặt Kiera. Cô không hiểu vì sao Kiera lại trở nên kỳ lạ như vậy.
Trong game, Kiera chưa bao giờ ám ảnh hay quái dị đến thế. Hay là… trước đây cô chưa từng tự mình trải qua, nên đã bỏ qua những mặt này?
Summera cũng không biết. Cô chỉ có thể gắng sức vùng vẫy, cố thoát khỏi cơ thể Kiera đang đè lên. Đương nhiên, điều đó rất khó khăn, nếu không muốn nói là hoàn toàn bất khả thi.
“…Summera.”
Tâm trí rối như tơ vò, Kiera nhận ra bản thân vẫn không sao áp chế được ham muốn phá vỡ mọi xiềng xích của lý trí.
“Tớ xin lỗi…”
Cô cúi đầu khẽ xin lỗi Summera.
Nhìn gương mặt thanh tú ấy, Kiera đưa tay chạm nhẹ lên má cô.
Cơ thể Summera cứng đờ trong giây lát.
Phản ứng đáng yêu ấy lại càng khiến Kiera không nỡ buông tay.
…Cô thực sự đã trở thành loại cặn bã mà chính bản thân trong quá khứ sẽ không tiếc lời khinh bỉ.
Hoặc có lẽ…ngay từ đầu cô vốn đã chẳng phải hạng người tốt lành gì.
Nhắm mắt lại lần nữa, Kiera nhấc người khỏi eo Summera, rồi khởi động xe.
“Có lẽ cậu cũng biết rồi, tớ là một kẻ biến thái.”
Kiera lên tiếng khi tiếng động cơ vang lên.
Bên cạnh, Summera vừa mới thoáng cảm thấy mình còn chút hy vọng sống sót mong manh, lại trở nên căng thẳng hơn sau lời nói ấy.
Thông thường, trong game, khi một nhân vật bắt đầu nói chuyện theo kiểu này, nghĩa là mọi chuyện sắp rẽ sang hướng cực kỳ tệ hại.
Dù là sát hại đột ngột hay một điều gì khác, với Summera mà nói, nó chưa bao giờ là chuyện tốt.
Nếu có lựa chọn, Summera hoàn toàn không muốn nghe những lời này. Nhưng đáng tiếc là cô không có lựa chọn nào khác. Ở
trong xe, cô thậm chí không thể chạy trốn, cũng chẳng có nơi nào để đi, chỉ đành chậm rãi gượng người dậy.
Co ro trên ghế, Summera vùi đầu vào vòng tay, cố gắng tạo cho bản thân dù chỉ một chút cảm giác an toàn mong manh.
“Khi tớ còn nhỏ, cha mẹ tớ chết trong một vụ tai nạn xe hơi. Họ để lại cho tớ một căn nhà và số tiền đủ để sống trong vài chục năm.”
“Thường thì những đứa trẻ mất cha mẹ sớm sẽ lớn lên với mặc cảm tự ti, chìm đắm trong nỗi đau kéo dài. Nhưng tớ thì khác.”
“Dù tớ cũng đau lòng, nhưng việc đầu tiên tớ làm sau khi thừa kế tài sản là thuê người giết chết tài xế gây tai nạn. Tớ đặt bàn tay bị chặt của hắn dưới di ảnh của cha mẹ tớ để làm lễ vật. Cảnh đó… có lẽ cậu đã thấy rồi, đúng không?”
Liếc nhìn Summera đang cuộn tròn người lại, Kiera tiếp tục kể về quá khứ của mình.
“Tên tài xế gây tai nạn đó là một kẻ cặn bã… cờ bạc, ma túy, gái gú, không thiếu thứ gì. Tớ căm hận hắn, rồi dần dần căm ghét tất cả những tên tội phạm. Tớ bắt đầu săn lùng những kẻ cặn bã như hắn. Khi lớn lên, tớ chuyển từ thuê sát thủ sang tự tay thực hiện. Theo thời gian, tớ càng trở nên ám ảnh, méo mó hơn.”
“Việc giết chóc đơn thuần không còn khiến tớ cảm thấy thỏa mãn. Tớ bắt đầu tra tấn chúng, lắng nghe tiếng la hét, rên rỉ vì đau đớn và sợ hãi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trái tim đã tê liệt của tớ mới cảm thấy mình còn sống.”
Từng lớp từng lớp được bóc trần. Khi Kiera phơi bày toàn bộ con người mình trước mặt Summera, điều đó cũng đồng nghĩa với việc Summera không còn đường lui.
Kiera biết điều đó. Và Summera cũng hiểu.
“Vậy bây giờ thì sao… cậu định giết tớ à? Nhưng tớ đâu làm gì sai mà phải chịu những điều này...”
Cắt ngang lời Kiera, giọng Summera đầy cay đắng. Cô đã ngừng khóc, không còn chút nghẹn ngào nào nữa.
“Không, tớ sẽ không giết cậu. Chỉ là… tớ nghĩ đã lỡ yêu cái dáng vẻ tuyệt vọng sợ hãi của cậu rồi. Biểu cảm của cậu, giọng nói của cậu… tất cả chúng đều mê hoặc tớ.”
“Tớ không biết mình bị làm sao nữa, nhưng có một điều chắc chắn: tớ muốn hành hạ cậu. Tớ muốn thấy cậu đau đớn mà tuyệt vọng, muốn nghe cậu nghẹn ngào mà khóc.”
Theo từng lời thốt ra, cảm giác tội lỗi trong tim Kiera lại càng trở nên nặng nề hơn.
…Cô không nên nói với Summera những điều này.
“…”
Bên cạnh, Summera sững người ngẩng đầu. Cô không biết phải đáp lại thế nào. Mọi thứ đều quá phi lý, quá khó tin.
Trong game, khi cô tăng độ hảo cảm của Kiera, chưa từng xuất hiện những đoạn đối thoại méo mó như vậy.
“Xin lỗi.”
Kiera lại xin lỗi lần nữa, nhưng những lời tiếp theo khiến tim Summera lạnh toát.
“Tớ muốn cậu trở thành món đồ chơi của tớ. Tớ sẽ không để cậu chịu thương tích trí mạng, cũng sẽ không làm gãy tay gãy chân cậu. Tớ chỉ muốn nhìn cậu đau đớn, nhìn thấy cậu khóc. Đổi lại, tớ sẽ cho cậu tiền, để cậu không phải lo lắng về cuộc sống nữa.
Sau khi nói ra một yêu cầu gần như không thể chấp nhận, Kiera dừng xe.
Họ đã về đến đến nhà rồi.
Quay đầu lại, cô bắt gặp đôi mắt đỏ au của Summera, viền mắt đỏ hoe. Chắc hẳn là tối nay cô ấy đã khóc rất nhiều
“Tớ… có thể từ chối không?”
Giọng Summera nhuốm đầy tuyệt vọng. Cô nhìn Kiera, nước mắt lại dâng lên nơi khóe mắt.”
Cô thực sự không muốn khóc như một đứa trẻ, vậy mà vẫn chẳng thể ngăn được.
“…”
Chẳng nói một lời, Kiera mở cửa xe bước xuống.
Câu trả lời đã quá rõ ràng: Không thể... cô không thể từ chối.
Summera chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, như thể cả thế giới trước mắt đã hoàn toàn sụp đổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
